Dĩ Vãng “Đời Mưa Gió”

Buông mình, ngả bóng tựa rèm thưa
Nhớ về dĩ vãng thuở gió mưa,
Hỏi ai dám nhặt “Đời Mưa Gió”?
Của cánh hoa xưa, bướm o­ng thừa.

Phấn hương nhòa nhạt nay còn lại,
Có hữu ích gì được cho ai ?
Mà nghe cay đắng, hồn tê tái
Sao mãi còn vương khối u hoài !

Buồn quá, mượn bút đề thơ ngay
Tuôn hết lòng này với trần ai.
Dở, hay mặc kệ, tay mãi viết,
Dĩ vãng của “Đời Mưa Gió” đây !! 

VDN

Đã được xem 23 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*