Ðầu Non Mây Trắng

(Thân tặng một nỗi niềm riêng của Huệ Thu)

“Mấy lúc mà trời quang đãng đâu?”
Hoàng hôn Ðà Lạt ngóng mây sầu.
Binh đao kẻ ở chưa tròn giấc,
Khói lửa người đi ly cách nhau…..
Nửa giấc mơ hoa cười mộng cũ,
Hai hàng si lệ khóc niềm đau.
Hoàng triều cương thổ người xa vắng.
Suối chảy thong reo chất ngất sầu./.

Võ Doãn Nhẫn

huệ Thu họa :

1
Người ở đâu mà ta ở đâu
Chưa chi mà đã ngẩn ngơ sầu
Ðất Nam trời Mỹ bâng khuâng quá
Kẻ Bắc người Nam thương nhớ nhau …
Ngẩm nghĩ như chưa hề biết nghĩ
Còn đau thêm nữa những niềm đau
Ðầu Non mây trắng ơi Ðà Lạt
Không tiếc không thương cũng vẫn sầu

 

2
Không tiếc không thương cũng vẫn sầu
Lòng này chất ngất một niềm đau
Cũng mong đừng để phiền thêm bạn
Sao lại khi không tưởng nhớ nhau
Mà cứ sớm chiều ngơ ngẩn đợi
Ðể còn tha thiết những cơn sầu
Người ơi mây trắng xưa Ðà Lat
Quấn cả khăn tang bạn ở đâu ?

huệ thu

Ðầu Non Mây Trắng

 

Ðỗ Quý Bái phụng họa:

 

Ngàn năm mây trắng có tan đâu ? (*)
Trắng toát khăn tang liệm nỗi sầu :
Hào kiệt trời ghen đành lẻ bạn ,
Anh thư đất ghét phải xa nhau …
Người đi ruột nẫu quê xa lạnh ,
Ké ở hồn hoang đám cỏ đau
Hoàng Thị ai về thăm mộ cũ
Có nghe chan chứa vạn niềm sầu ?

 

Lạc Thủy Ðỗ Qúy Bái

Đã được xem 22 lần.