Thơ Xướng – Hoa

Thơ Xướng Họa
         của
Sông Cửu & Bằng hữU

 ____________________________

  Phố Biển giới thiệu 2019.

_____________________________ 

      Quê Hương

 Tóc dừa phủ kín chin đầu rồng
Ba dãy cù lao ngó bể Đông
Vân Tiên trung hiếu tròn chung thủy
Nguyệt Nga tiết hạnh vẹn chữ tòng.

                                     Sông Cửu
      (Bui Cong Tuong, Lê như Tâm, Đồng Bằng, Chú Cuội)

 

Trang xướng

GÓP NẮNG

Nắng mai, nắng xế, nắng chiều
Nắng gay gắt đổ, nắng hiu hắt buồn
Nắng tà theo gót chiều buông

Bên đồi sơn nữ mắt tuông lệ sầu

Nắng soi chiếc bóng qua cầu
Đưa người ngàn dặm đêm sâu đợi chờ

Nắng, từng hạt nắng bơ vơ

Rơi lên tóc rối hửng hờ đón xuân

Nắng Hè gởi gió bâng khuâng
Khơi trầm sen ngát, hương tầng xa bay

Nắng nào gọi gió heo may?
Nắng mùa Thu tới cho say lòng người

Nắng Thu,  cúc chúm chím cười
Trăng Thu vời vợi tiển người sang Đông

Nắng lên cho ấm cõi lòng
Cho người xa xứ còn mong ngày về

(Ngẫu hứng nhân chiều thơ nhạc
ra mắt thi phẩm “hạt nắng” của Sông Cửu
)25/6/2016
 
Võ Thanh Sơn
______________________________

Trang họa

MƯA GIĂNG
__________________________________
 Thân tặng thi bác sĩ Võ Thanh Sơn
tác giả bài thơ Góp Nắng.
 

Mưa Hè giăng trắng nắng chiều
tan cơn nóng gắt trầm tiêu nỗi buồn
chợ thôn hứng giọt mưa buông
con đường rửa mặt gội luôn vết sầu!

Dòng sông in bóng chiếc cầu
nhớ câu hò hẹn bấy lâu em chờ
nhìn mưa rẻ nắng chơ vơ
rơi trên mái tóc thẩn thờ cuối Xuân

Ve sầu gọi nắng bâng khuâng
mây trôi ngập ngừng cánh nhạn xa bay
tàn phai dáng Hạ mảnh may
hương Thu còn có ngất ngây tình người…

Ta đi nhớ tiếng ai cười
nhớ hoa cau rụng sáng ngời vườn Đông?
nhớ đêm mưa lạnh buốt lòng
nhớ nụ hôn …bên vàm sông…ta về!

(25/06/2016)
Sông Cửu

 _______________________________

Trang Xướng

Nếu tôi biết

Nếu tôi biết
Có người yêu anh hơn tôi
Tôi sẽ trả
Và trở về cuộc đời
Rày đây mai đó
 
Nếu tôi biết
Có người anh thương thật họ
Tôi hy sinh
Và trả lui lại cuộc tình
Cho người may mắn
Cho tiếng khóc không lời
 
Nếu tôi biết
Anh cho người ta tất cả
Tôi sẽ hoàn
Số nợ ngày qua
Và trở về cuộn mình
Như con cuốn chiếu
 
Nếu tôi biết
Tôi không còn có anh nữa
Tôi âm thầm
Thương nhớ một mình thôi
Vì anh trong tôi
Là trái tim và cả cuộc đời
 
Mai sau
Mai sau
Mai sau ………..

Nhưng đành vậy
Khi anh…
Không còn là
Của tôi !

đông hương
__________________________

Trang Họa

Thiệt tình giờ mới hiểu

 “Họa vui…bài thơ Nếu Tôi Biết
của đông hương. Tặng em Tým”

giờ mới biết
mối tình thiệt… đó giành cho tui
thôi đừng trả
mà lamg thang cả đời
dễ thôi… để đó
chuyện nhỏ, dù nắng (hay) gió…
 
Giờ mới biết
đó thương (tui)…mà tui thương họ
dù (đó có) hy sinh
cũng không tròn trĩn cuộc tình
chờ tui tính…mình ơi!

Đó chưa biết
thiệt tình…ai cho ai tất cả?
đó (có) bồi hoàn
duyên nợ đã qua
(chỉ )khổ người ta (cũng) khổ mình
(làm sao) quên vầng trăng rằm…năm đó!

Đó chưa biết
(có) tình đầu đâu còn tình nữa
thuyền (chỉ ) nhớ thầm
bến cũ mà thôi
đó vẫn trong tôi
nhịp tim hòa đập cho cả cuộc đời
 
Bầu trời!
Mênh mông!
Tin không?

Trái đất tròn
Hai đường thẳng
Song song sẽ gặp nhau
Tình đau…là tình thật!
Xin chào nửa trái tim
Của đời tôi!
 
Sông Cửu
_________________________

Trang Xướng

Mai Phục

ta đứng thẳng giữa mười phương mai phục
xoay phương nào cũng thấy dáng em
em lấp lánh hơn muôn vì tinh tú
em rạng ngời hiển hiện hằng đêm

ta nằm ngắm trời cao thăm thẳm
chị Hằng đâu? chú Cuội đã nghìn trùng
hay chỉ có một tinh cầu phản chiếu
ánh sáng vàng xanh tái lạnh không trung

ôi trái đất đã già nua khô khốc
chẳng còn ai như một nghĩa trang sầu
chỉ còn ta xác thân còm cõi
và còn em mai phục mỗi đêm thâu.

nguyễn chinh

_______________________________

Trang Họa

 Kết Ước
(Thân họa thi khúc Mai Phục
Mến tặng thi hữu Nguyễn Chinh
)

Đêm kết ước trên vầng trăng chinh phục
Sáng rực địa cầu chúc phúc tình em
Mỗi đóa hoa chen hàng hà tinh tú
Rủ bóng mây ngàn bàng bạc đêm đêm

Ánh chớp vút lên cung hằng trời thẵm
Vạn dăm mông lung thầm lặng trùng trùng
Cờ phất gió tung Hàng Nga rung cảm
Đón nụ hôn đầu bừng ấm không trung…

Cung điệu tình yêu nơi không tiếng khóc
Sống đời thanh bạch biến mất khổ sầu
Anh tiếc làm chi địa cầu nhiểm độc
Dốc đá dòng sông… lả bóng canh thâu!?

Sông Cửu
_____________________________________

 Xướng

Hồ Ly Khúc

 

 

ai đem dương thế thu nhỏ lại?
khóa bóng thời gian giữa ngân hà
ta như hiện hữu mà vô ảnh
bay lượn vòng đời như bóng ma

ai đem nhan sắc vươn theo gió?
bỏ lại thân ta giữa hành trình
không gian từ đấy thêu huyền thoại
vọng giữa cao xanh khúc gọi tình

ai đem thục nữ trêu phong nguyệt?
hát giữa rừng trăng tiếng hảo cầu
là em cửu vỹ hồ ly khúc
đã hút hồn ta khuya lãng ca

ai đem sông núi tô phong thủy?
tạc giữa trời mây chóe rượu cay
giang san từ đấy treo lơ lửng
họa thành hư ảnh khắc cơn say.

nguyễn chinh

 _________________________________

Họa
Hành Giả Mục

(SC Cảm họa bài “Hồ Ly Khúc”
Giao tình tâm phúc tặng Nguyễn Chinh)

Khuấy nước chọc trời nay bỏ lại
Núi sông hồ hải dãy sơn hà
Thuận thời mao hóa ra vạn ảnh
Nghịch cơ đội mũ ngũ hành ma

Đội kim cô đường xa sương gió
Phò độ thầy khắp ngõ hành trình
Cám dỗ nhục vinh đời gian khó
Mưu đồ gạt bỏ, giữ nghĩa tình

Yêu tinh lừa phỉnh lời hoa nguyệt
Quyết giữ chân tu yết niệm cầu
Vó câu in dấu thiên trường khúc
Ngựa phi qua vưc giả hành sầu

Ta tìm hương lạ tây sơn thủy
Trộn nhụy sen nồng xóa đắng cay
Chuốc chén trần ai mời bạn quý
Nâng ly giải mộng thế nhân… say

 Sông Cửu

 

___________________________________

 Xướng

Anh Về Bên Em
 

Anh về bên em, mùa Xuân thêu áo
nắng trầm trồ khen em tóc mạ non
rung rinh trên đôi hàng mi nửa khép
hai giọt ngọc hồng e ấp, đoan trang
 
Anh về bên em, Hạ thơm biển nhớ
trăm hoa sóng vàng luân vũ chào nhau
đắp phù sa cuộc chờ môi hé nụ
giòng tương tư rưng rức, vỗ thuỷ triều
 
Anh về bên em, Thu đi trên lá
cánh tim em chợt vút tận tuyệt vời
mừng trong mắt màu ánh trăng tri kỷ
long lanh tình sau vời vợi niềm vui
 
Anh về bên em, Đông nằm yên ngủ
ngọn lửa chiều bừng tỉnh, thắp đèn tim
bóng trùng bóng, chụm đầu chia hôn cũ
ấm vành môi, mặc xôn xáo giọt mừng

đông hương

________________________________

 Họa 

 

Em Đợi Anh Về
(Cảm hứng qua thi phẩm “Anh Về Bên Em
của Đông Hương. Tặng Tým)

Em đợi anh về trau anh chiếc áo
mùa lũ năm xưa đi dặm lúa non
thấy em lạnh run anh trùm em kín
đã mầy tình xuân hơi ấm vẫn còn…

Em đợi anh về bờ đê thương nhớ
lúa trổ đòng đòng bóng cá bặt tăm
chim nhớ cây xanh treo cành lót tổ
người ở mô có nhớ … chuyện tơ tằm!?

Em đợi anh về, vườn dâu thay lá
tóc Mạ bây chừ hoa trắng mái xuân
Mệ bảo gặp anh, tóc mừng xanh lại
nhìn em mẹ cười … đôi mắt rưng rưng!

Em đợi anh về đến cháy mùa Xuân
ngày Hè gió ngưng,  đêm Thu vò võ
đếm từng hơi thở  buốt giá mùa Đông…
anh biết không…Em tin anh sẽ về!

Sông Cửu
___________________________________
Xướng
Ướp Lạnh Phù Hư

khoác lên vai manh áo không màu
khúc sông đời nơi anh vừa tắm gội
soi bóng nước nghe thì thầm áo não
lời vô ngôn em thốt tự xa xôi

áo không màu ngày xưa đã bạc
lời vô ngôn nay đã hằn sâu
dòng sông cũ bao mùa trơ đáy cạn
mà tim anh còn chảy máu đục ngầu

uống no say gàu nước bạc tình
khi em rót mời anh nhắp thử
dẫu không khát anh cũng đành đón nhận
cho vừa lòng em tan nát lòng anh

mái tóc rong rêu giờ không còn nữa
khóe lệ anh cũng hóa nụ cười hiền
bao ẩm mốc tan trong trời xanh thẳm
đưa nhau về trú ngụ cõi bình yên

khoác lên vai manh áo bạc lòng
em gởi lại gió lên miền viễn xứ
hương hư ảo theo anh về vô định
như nụ quỳnh đêm ướp lạnh phù hư.

7.7.2018
nguyễn chinh
_____________________________

Họa
Ta Đốt Cô Đơn
  
Xếp lại xiêm y ký ức bạc màu
Bão tố dâng cao mưa gào nắng gội
Ta nối thương đau lên đời sầu não
Vào bao phận người tũi cực xa xôi

Áo trận nguyên khôi mái đầu đã bạc
Khát vọng nung đầy chí lớn thâm sâu
Biển hóa cồn dâu thác nguồn chưa cạn
Sông lệ nhạt nhòa … đá cuốn đỏ ngầu…

Vách núi cao cao nỗi đau tình bạc
Khát quá em ơi… nút cạn rượu cần
Nhớ đàn Tơ’rưng hòa cùng em hát
Bạt núi vang rừng …nhịp bước chân anh

Về rừng “Ái Ân” thông không reo nữa
Ghé “Hồ Than Thở” nằm nhớ bạn hiền
Vườn Mi-mô-sa mùa nầy hoa úa
Nơi chốn năm xưa chan chứa bình yên !

Xếp lại xiêm y ẩn hiện tơ lòng
Tìm chút hư không nỗi buồn ly xứ
Ta đốt cô đơn bằng men tình tự
Bên nàng “Thục Nữ” (*) hư ảo chập chờn…

Sông Cửu
____________________________________

(*) Rượu đỏ Đà Lạt hiệu Thưc Nữ.

 

Xướng

Túy Tiêu Khúc

âm ba vắt vẻo hai triền núi
ta quảy tình ta trên phím say
sáu lỗ mang mang tầng gió bụi
một thanh gánh gánh phiến trời mây

hận người ta đốn bay rừng trúc
khoét rỗng hằng hà sa số cây
nhớ người ta trỗi túy tiêu khúc
vang mấy càn khôn một tiếng say

ngàn năm một bản ta thổi mãi
chạng vạng rừng khô lay lá thu
vạn thuở người về đâu xa ngái
nghe chăng lời vọng giữa sa mù.

nguyễn chinh
_____________________________

Họa

Tửu Nguyệt Sầu
(Mến họa bài Túy Tiêu Khúc)
Thân tặng thi hữu Nguyễn Chinh

Điệu ngũ cung… chun lòn qua núi
Khối đá rền … cần rượu nằm say
Bảy Oán bay bay sầu ly Quốc
Ba Nam vút vút lượn trời mây…

Đầy vơi suối chảy qua rừng trúc
Soi bóng đục trong lộng khóm cây
Nhớ nước tiêu sầu tình dạ khúc
Thương nhà nức nỡ nguyệt cầm say

So dây nắn phím chìm ngân mãi
Tơ lòng sông núi buổi vào thu
Vi vu gió hú đêm huyền thoại
Lốc xoáy mưa tuôn …cuốn bụi mù !

*
Ấp ủ tàn canh vành trăng khuyết
Hứng dòng ly biệt giọt mưa ngâu
Chông chênh ta cạn bầu tửu nguyệt
Bồng bềnh luyến tiếc giọng… tiêu sầu !

Sông Cửu
______________________________

Xướng

Tình Điên

Có một người điên – điên rất điên
gặp ta người trút hết ưu phiền
nửa khuya ngồi ngáp bên bờ cỏ
người đâu biết là ta cũng điên!

có một người xa – xa rất xa
về thăm ta ở tận biên hòa
sao ta không nhớ là ai nhỉ?
chỉ nhớ người xinh như tiên nga

có một người ngu – ngu rất ngu
gặp ai cũng hỏi “hui pín tù?”
nhìn ta người bỗng khôn hơn trước
đã biết nói rằng “ai lớp du”

có một người yêu – yêu rất yêu
bên ta người tán biết bao điều
ngày xuân dạo phố xem hoa nở
người có biết giờ ta cũng yêu?

Nguyễn Chinh   
__________________________________
Họa

Cấm Yêu…

Họa vui “Tình Điên ” của Nguyễn Chinh

Có một gã khùng khùng chưa điên
gặp em hắn trách rồi lại phiền
hắn vẽ em… nàng tiên áo cỏ
rồi khen em đẹp… mà hơi điên!

Mời thăm em, gã hỏi bao xa?
“khoảng từ Bình Triệu đến Biên Hòa” (*)
giựt mình hắn bảo nghe quen nhỉ
hí hí cười…gọi em Thanh Nga!

Nhìn gã đầu bù thấy ngu ngu
nhà cao cửa sắt nói ở tù
gặp cô áo trắng đòi khiêu vũ
gã gật gù chào … “hao a du” ?

Hắn bảo yêu em…quá xá yêu
ngồi vẽ tóc em gắn bông điều
kỳ sau gặp lại… hắn nức nỡ…
“vợ đánh phù môi rồi… cấm yêu !”

Sông Cửu
…………………….
(*) Trung tâm cai nghiện &  tâm thần.
______________________________
Xướng

Sương Khói

Sương khói , chỉ là sương khói thôi
Mà sao se sắt lắm ngậm ngùi
Giờ đây chiếc lá mùa thu cũ
Vàng héo trong chiều hiu hắt rơi

Mất dấu nhau rồi khuất nẻo xa
Không đưa , không tiễn , chén quan hà
Lắt lay nắng nhạt hồn cỏ úa
Ta về ngồi lại với bóng ta

Có một nỗi buồn chẳng gọi tên
Cuộn chặt niềm đau dải lụa mềm
Chợt nghe cơn mộng tan thành sóng
Vỗ nhẹ bờ xưa giấc lãng quên

Bảng lảng mùa thu man mác trôi
Không gian tim tím cả góc trời
Và ta bỗng thấy … hình như …đã
Lá của cuối mùa … chẳng còn rơi …

Tiệm Vải Bé Tư
________________________________

Họa

Gió & Mây

(Phỏng họa bài thơ Sương Khói của
thi muội Tiệm Vải Bé Tư)

 
Mây đâu muốn trôi…Tại gió thôi!
Khói ôm sương nhuộm chút ngậm ngùi
Đường xuân vui gối trên lối cũ
Thôn hạ buồn ủ lá vàng rơi…

Dòng sông ơi! Em chảy gần xa
Để nợ ái ân… kiếp hải hà
Ta còn nỗi nhớ mùa sen nở
Cháy đỏ hình em trong bóng ta…

Niềm vui nào ảo vọng không tên
Bâng khuâng nào hoài niệm yếu mềm
Êm đềm nào xôn xao trên sóng
Bóng dáng nào xoay đọng nhớ quên?

Kênh xuôi lá rụng nước cuốn trôi
Cành đổ chơi vơi một góc trời
Ai ngồi chờ lá xuôi về cội
Ai đứng ven rừng ngắm lá rơi!?

Sông Cửu
_______________________________

 Xướng

Tứ Tuyệt Vô Đề  (5 bài)
           1,

          Cũng muốn làm thơ cho đỡ buồn
          bởi đâu ai giúp mình làm vườn
          hoa tàn hoa héo trông mà thảm
          chắc bữa cơm chiều không thấy ngon?

           2,

          Con chim se sẻ đậu cành tre
          cái cổng Sài Môn lại nín khe
          không có ai thăm ngày Chúa Nhật
          thôi thì hoa huệ cứ mân mê

          3,

          Mới giữa Hè nghe như có Bấc
          hay là mây tụ sắp mưa chăng?
          gió hiu hiu thổi như Đà Lạt
          nhớ phấn thông bay gió bạt ngàn!

          4,

          Tình yêu giống như hạt Sương
          Đứng xa nhìn tưởng Kim Cương, rất mừng
          Đến gần, nghe mắt rưng rưng
          Té ra…hạt lệ!  Ai từng đã Yêu?

         
          5,

          Vương Xương Linh có bài Khuê Oán (*)
          kể chuyện một nàng tiếc điểm trang
          ngó cuối đường xa xanh sắc liễu
          ngó gần bóng nắng xế chiều tan!

          huệthu
          . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .. . .
          (*) nguyên văn bài Khuê Oán của Vương Xương Linh:

           Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu
           Xuân nhật ngưng trang thượng Thúy Lâu
           Hốt kiến mạch sầu duơng liễu sắc
           Hối giao phu tế mịch công hầu!

___________________________________________

Họa

Hữu Đề Cảm Hứng
(Họa  Tứ Tuyệt Vô Đề   của thi tỷ Huệ Thu,)
 
 1.
Chết Còn Ngon
Mấy bửa máy hư (*) thiệt là buồn
Mới lau nhà, tới dọn xong vườn
Lưng dài bảy trượng, đời thê thảm
Vợ than…Con quậy… Chết còn ngon !
……………………
(*) Máy computer

  1.  

Gà Gáy

Có nàng Sáo Sậu đậu rừng tre
Lắng nghe con suối chảy qua khe
Chờ gà gáy gọi ông Mặt Nhật (*)
Trả bức thơ tình lại bến mê…
………………
(*) Mặt Trời

______________________
3.

Nằm Mơ
Em đội Hè che cơn cấn Bấc
Bụi mịt mù…  gió giật mây giăng
Người Sài Gòn nằm mơ Đà Lạt
Rừng Ái Ân (*) ru giấc non ngàn !

4.

Đếm
Ta hôn đôi mắt lệ sương
Mười năm gặp lại quê hương. tủi . mừng
Nắm tay em…  lòng rưng rưng
Đếm hồi tim đập… như từng mới yêu !
________________________________
 
5.

Hỏi

Đàn Nam Giao …xôn xao… cung oán
Tiếng tiêu sầu áng sử sang trang
Mùa Xuân nào …tàn  phai nét liễu !
Mùa Thu nào  …. Điêu đứng ly tan ! ?
Ngày đầu Hạ 2018
Sông Cửu

         (Tranh minh họa: Nguyen Chinh)
________________________________

Xướng
Sớm Lặng Yên

Đêm tịch lặng, sớm lặng yên, lặng lẽ
Thảm lá còn lạnh, vẫn đẫm hơi sương
Đêm vô thức, đêm chán chường lui bước
Nắng bình minh, đang tha thướt lên ngôi

Giữa thảo nguyên, lắng nghe tiếng đất trời
Cây sồi nhỏ của ngàn năm xưa cũ
Đã cằn khô, trơ nhánh khổ xác xơ
Duy chỉ nắng, đẹp ngẩn ngơ, còn mãi.

Suy tư nào cùng thời gian đứng lại
Gột rửa mình nơi ánh sáng bình minh
Sáng lặng yên, sáng tĩnh lặng đứng nhìn
Một ngày mới, tháng mười hai đang tới

Dậy đi thôi, bạn bè tôi nửa cõi
Bên biển đông, nơi sáng rực nắng hồng
Dậy đi thôi, đón lấy nắng trên sông
Nắng trên núi, nắng dịu dàng bên cửa

Dậy đi thôi, còn chần chờ chi nửa
Cuối năm rồi, còn dăm bữa mà thôi
Dậy đi thôi, lại ngắm lấy bầu trời
Và hít thở hương ban mai nồng thắm!

Triều Âm
______________________________________
 

Họa
Đêm Ồn Ào

Đêm ồn ào khắp lầu cao phố lẽ
Bịt mặt đứng đường hoa hậu ăn sương
Ngày lạc hướng xe ngược đường rẻ bước
Tiếng huých còi phiên đổi gác chia ngôi

Thành phố của tôi co rúm giữa trời
Triều cường lên, bơi thuyền quanh xóm cũ
Đêm không ngủ, sợ ngày mai còn lũ
Chị bán lề đường khàn giọng rao hàng…

Xe đụng người chạy không ngó lại
Dẫm đạp lên nhau sợ hải khiếp kinh
Ngõ ngách đâu đâu quan lính cũng rình
Giải phóng lồng đường… vương mang tù tội

Đi đâu bây giờ? …Trần gian là cõi
Vận nước mồ côi khi đỏ khi đen
Lấy tên ngữ văn thay môn quốc ngữ?
Ồn ào đòi đổi chữ nghĩa cội nguồn…

Đi đâu bây giờ? Năm châu bốn cửa
Lửa cháy ngập trời…  hãy đứng lại thôi
Chung sức dành hơi chung tay dập lửa
Cứu lấy Sài Gòn hòn ngọc quê tôi !

Sông Cửu
____________________________________

Xướng

Hỏi Trăng
(Vấn nguyệt
)

Trải mấy thu nay vẫn hãy còn?
Cớ sao khi khuyết lại khi tròn ?
Hỏi con Ngọc Thỏ đà bao tuổi?
Hỏi chị Hằng Nga đã mấy con ?

Đêm vắng cớ chi soi gác tía ?
Ngày xanh còn thẹn với vừng son ?
Năm canh lơ lửng chờ ai đó ?
Hay có tình riêng với nước non?

 Hồ Xuân Hương

_____________________________     

Kính Họa

Lời Nguyệt

(Kính họa đoãn thi “Hỏi Trăng” của
cố nữ sĩ tiền bối Hồ Xuân Hương)

Thu xưa đã chết… Trăng vẫn còn
Hận thời giận thế mới khuyết tròn
Con thỏ chui lòn quên mất tuổi
Có Cuội làm chứng…Nguyệt không con

Trăng giỡn đầu non soi lầu tía
Gió hôn vườn mộng nhú nụ son
Tiếng gà goi sáng… vô tình quá !
Có biết Hằng Nga chạnh nước non !?

Sông Cửu
____________________________________
Xướng

Đầu Năm Sinh Sự

Mới có đầu năm mà lũ mèo*
Mặc ai chúc tụng cứ than nghèo
Chim trên cành bưởi thì âu yếm
Cá dưới hồ sen vẫn mến yêu

Nửa chục con gà đi bới đất
Một giàn mướp đắng mặc tình leo
Đám mèo ai khiến Xuân đoàn tụ
Đứa gác cầu thang, đứa muốn trèo!

huệthu

_____________________________

Họa

Cuối Năm Leo Trèo (*)

Gà gáy ó o… cứ chó mèo
Đem tiền nhử gái cứ than nghèo
Mách lẽo dùm ông vui phải khéo
Có ngày lãnh thẹo hết đường yêu

Chuột kêu chí chóe chun hang đất
Mèo đồng tất bật kiếm cây leo
Tuổi xuân ngoắt ngoẽo còn sinh tật
Cuối năm tết nhứt cứ leo trèo…

* (họa vui… “đầu năm sinh sự”
 của chị Huệ Thu)

Sông Cửu

_________________________________

Xướng

Xuân Đến, Nhớ Cố Nhân

Xuân lại về đây đã lại Xuân
Nhớ ngày thơ viết giữa ba quân
Mái đầu người dẫu pha sương tuyết
Bút chửa cầm khai đã có thần

Có phải chỉ vì tình buổi ấy ?
Tạ nhau, còn mấy tiếng tao nhân
Gọi là tuổi của lòng người trước
Má đỏ còn thơm giữa bụi trần ?

Nếu vậy, vẫn người ngày tháng cũ
Có gì để lại cõi phù vân ?
Còn chăng một tấm lòng son sắt
Thì tạ tình người đó cố nhân !

Tuyết sạch giá trong, chi chuyện đó !
Người xưa một mực sống thanh bần
Ta nay lưu lạc thương nhau chứ
Lại Tết, không chờ lại vẫn Xuân

Ta sớt cho nhau vài chén rượu
Và thơ họa lại một đôi vần
Mai mà về lại Quê Hương cũ
Người cũ đâu còn gọi cố nhân !
Huệ Thu
________________________________
Họa
Tết Về,  Mơ Tình Cũ

Nhớ mùa én bay vẫy  mùa Xuân
Ngày Tết anh còn bận việc quân
Đọc thơ em… Khe Sanh đêm tuyết
Anh viết hồi âm dưới lửa thần…(*)

Phân vân một chút màu mực ấy
Tim tím thủy chung trọn nghĩa nhân
Chiếc lá xanh gió lùa rung rẫy
Án mây buồn vết mộng châu trần

Mà thôi, tạm quên ngày buồn cũ
Cất chinh y vào lớp phù vân
Tóc pha sương trắng tình son sắt
Chén xuân tình ướp mật tri âm…

Tết đau thương! Ai gây năm đó?
Súng nổ rền… lửa đỏ phố phường
Dây oan nghiệt kéo dài ngày tháng
Khối đau buồn đắng rượu ngày xuân

Đừng khóc em, lệ pha vào rượu
Thơ sẽ nhòa chẳng hóa ra vần
Nâng ly… Nào, người tình năm cũ
Ấp ủ một đời! Hỡi cố nhân…

SôngCửu
______________________________

Xướng

Bầy Cò

Dòng sông soi Hạ nắng
Bụi trắng bám hàng cây
Bầy cò bay tìm tổ
Trôi vạt vào lùm mây…

Anh đi đâu tối ngày
Đêm dài em thức đợi
Như sông mây cuốn chảy
Sau ngọn đồi chơi vơi! ?

Lê Ngọc Quế Anh
________________

Họa

Cánh  Én
(Hòa vận bài thơ “Bầy Cò”
lê ngọc quế anh)

Đàn én liệng ngược xuôi
Cõng Xuản về chưa tớl
Ngọn chướng gào rượt đuổi
Gọi mùa Xuản đất trời…

Anh đi khắp mọi nơi
Em yên tâm, đừng đợi
Phải tìm cây đại thụ
Còn trổ hoa bên đời…

Sông Cửu

________________________________
Xướng

Đêm Trắng
 
Chiêm bao sao chẳng về đây
Để đàn ngâu lệ hợp vầy mắt nhung
Đêm ơi đâu giấc say nồng
Tội chi đêm nhốt ta trong ngục tù

Hồn ơi tưởng đã hư vô
Sao còn điên đảo vật vờ chốn đây
Nhớ ơi hãy rót cho đầy
Sầu ơi uống cạn đêm này giùm ta

Phú Hồng Nhi
______________________________
 Họa
Ngày Xanh
 

Đàn Yến nhớ tổ về đây
Cát vàng sóng biếc vơi đầy nhớ nhung
Ngày xanh nắng ấm mây hồng
Hồn oan gió cuốn sóng ôm vận mù…

Vi vu một cõi hư vô
Trùng trùng mộ gió nằm chờ chốn đây
Lệ sương vương nắng đong đầy
Mấy ngàn nhuộm dạng dày tình ta…

Sông Cửu

_________________________________

Xướng

Lên Núi

*Lóc cóc theo ta đi về núi
trải đời lên dốc ngắm mây trôi
tiếc chi con phố làm hoen bụi
ố má hồng xuân sắc một thời.
PHA

Lóc ca lóc cóc
vác thơ lên dốc
tìm một cái hốc
dựng HIÊN THƯ CỐC.
Lóc ca lóc cóc
mấy mươi năm học
những điều chưa đọc
mấy mươi năm vọc
những chuyện chưa lọc.
Lóc ca lóc cóc
cheo leo một góc
có con rắn độc
cái đầu đang ngóc
rình ta, phóng nọc.
Lóc ca lóc cóc
chỉ trong thoáng chốc
thơ ta gào khóc
tiếng kêu ong óc
vang như bão lốc
khiến con rắn độc
lủi nhanh vô hốc.
Lóc ca lóc cóc
từ đó rắn độc
chẳng dám đến chọc
người mần thơ con cóc
trên HIÊN THƯ CỐC.
Lóc ca lóc cóc
thà lên núi trọc
cất HIÊN THƯ CỐC
tìm một cái góc
phun châu nhả ngọc
còn hơn cô độc
giữa phố chất độc
lòng người đầy nọc..

PHẠM HỒNG ÂN
(Núi Tiểu Thư, 10/12/2016)

___________________________ 

Họa

Xuống Biển
(Vui họa  ý bài “Lên Núi”
của Phạm Hồng Ân)

Lóc cóc leng keng
Theo em về biển
hải âu lưu luyến
sóng vỗ nước trôi
ở chi trên đồi
gội sương hứng bụi?!

Hò hơ hò hụi
chở thơ xuống núi
mướn kho chất củi
giữ gìn tài phúc
mai mốt xuống đồi
tặng cho em út

Nú na nú nóc
bao năm tu học
chọc gió lướt mây
bãi thưa bãi dày
hải hồ ngang dọc

Leng keng lóc cóc
theo em xuống dốc
sống đời sông nước
dựng hiên Thư Bạc
hái sao làm nhạc
hái trăng làm thơ
hứng gió phất cờ
gôm mây làm lưới
lọc bụi môi sinh
dệt khung tình người
chân trời lưu linh
bình yên thanh tịnh
tình tang tang tính
lóc cóc leng keng…

Sông Cửu
_______________________
 

Xướng

Đố Anh Đó

 

Nếu anh đếm được lá vàng mùa rụng
Em sẩn sàng xa anh mãi từ đây
Nếu anh lọc được hạt mưa trở chứng
Em đầu hàng, dù tim phải mồ côi
 
Nếu anh ép được mây đùn viễn xứ
Em sẽ ngồi soi đuốc khóc sương sa
Nếu anh nghe được lời chim tình tự
Em sẽ nhường anh lại , bỏ đi xa
 
Nếu anh trút đầy thủy triều vào giỏ
Em sẽ phanh lồng ngực mở tim trần
Nếu anh chấp được cánh bay cùng gió
Em sẽ nhào vào hỏa diệm trao thân
 
Nếu không thì ….anh sẽ mãi riêng em !

đông hương
_______________________________________

Họa

Đừng Em Ơi

(Họa ý bài  “Đố Anh Đó”của đông hương)
Tặng em Tým.

Anh biết rõ vàng Thu bao lá rụng
hạt mưa trái mùa thấm ướt đất nầy
nhưng đâu lý gì anh làm minh chứng
để mở con đường em mọc cánh bay?
 
Anh có thể ôm mây mù viễn xứ
Nằm nghe rõ lời tình tự của chim
Nhưng không chịu nỗi nhìn em ngồi khóc
Rồi bỏ đi xa… anh biết đâu tìm!?
 
Anh khoét tim anh thành hai chiếc giỏ
Bên nầy đựng gió – bên kia tình yêu
Xin em chớ liều phanh trần hở ngực
Rồi vứt thân vào núi lửa hỏa thiêu!…
 
Đừng em ơi!
Em mất rồi. . . . anh phải sống sao em?!

 Sông Cửu
__________________________________

Chùm lục bát đối họa

1.

Đòi

Ai đành . . .
Mượn gối trả chăn
Mượn trăng trả gió
Mượn đò tra xe ?

Đòi nhau
Giữ vẹn câu thề
Chỉ trả em
Cái hôn mê thuở đầu

*

Trả em chiếc bóng trên cầu
Trả  em giọt nhớ
giọt sầu chưa vơi!

Sông Cửu

2.

Trả

Ừ thì . . .
Trả gió cho mây
Trả hoa cho bướm
Trả ngày cho đêm

Trả em
Về chốn bình yên
Trả ta lại kiếp
Phong sương dãi dầu.

*

Mai sau
Áo cưới qua cầu
Gặp ta em nhớ
Trả nhau . . .Nụ cười !

Phan Anh Dũng

______________________________

Trang xướng

Bài Thơ Cho Năm 2020 …

Trong năm năm nữa ta còn sống!
Giòng máu trong tim vẫn Lạc Hồng
Vẫn cứ làm thơ và chửi giặc
Biển của ta vẫn gọi biển Đông…

Thiên la địa võng, giặc bủa vây
Chúng gặm xác ta mãi từng ngày
Bộ não sống, nhưng đang nhũn nát
Nhìn giặc giết mòn vẫn giả ngây…

Quê hương còn lại của ta ơi!
Bao oán hận kia ngút tận trời
Ta vẫn mãi trong vòng mê muội
Mẹ Việt bây giờ đẫm lệ rơi …

Những tượng đài kia sẽ thở dài
Một đời vong quốc có ai hay?
Bao tấm bia mòn theo năm tháng
Bia miệng ngàn đời mãi còn đây…

 

Hơn năm năm nữa ai còn sống!
Ngay trên đất mình đã lưu vong
Vọng quốc ngay trong lòng đất Việt
Đau lòng cánh vạc những chiều đông…

Hơn năm năm nữa phận lưu đày
Làm người dân Việt, não nùng thay!
Ai đang viễn xứ, trông cố quốc
Nhớ thương hòa quyện những cơn say

Thương lắm cha ông của ta ơi!
Mở mang bờ cõi chẳng hề ngơi …
Đến thời mạt quốc đành nuốt hận
Bởi họa nhân tai, chẳng bởi trời…

Nếu năm năm nữa tôi còn sống!
Mong triệu dân ta chỉ một lòng
Nối vòng tay lớn lo giữ nước …
Nguyện chết theo cùng với non sông …

Hoài Nguyễn
 _________________________________

Trang họa

Xoay Chuyển Đất Trời

Ngàn năm Tổ Quốc ta vẫn sống
Việt Nam lộng  bóng giống Lạc hồng
Gôm mộng bá quyền Tàu Cộng giặc
Chôn chặc đáy mồ ở biển Đông.

Bành Trướng cuồng ngông muốn bủa vây
Cướp biển giành trời lấn mỗi ngày
Say mộng bá quyền rồi mục nát
Lê Mao  tan tác chết cả bầy…

Việt Nam Tổ Quốc của ta ơi!
Cờ bay phất phới khắp đất trời
Yêu thương rữa sạch lòng ngu muội
Nụ cười thay thế ngấn lệ rơi…

Mẹ Việt Nam tôi hết thở dài
Sánh vai bốn biển dựng ngày mai
Phá tan hình tượng… bao năm tháng
Xây đài quang phục  khắp đó đây

Tình yêu hóa lửa trong đời sống
Đốt sạch nội thù kiếp lưu vong
Rợp trời quê cũ đàn chim Việt
Bay về phủ bóng mát biển Đông

Năm Châu vế lại hết lưu vong
Chung tay dân Việt giống Lạc Hồng
Phá tan ảo mộng… phường phản quốc
Bành trướng loạn cuồng tỉnh cơn ngông

Các anh, các chị các em ơi!
Góp phần cứu nước chẳng nghỉ ngơi
Nuốt đau nén giận ôm uất hận
Trải thảm Tự Do khắp đất trời

Mẹ Việt Nam muôn đời vẫn sống
Chen vai chuyển động kết chung  lòng
Diên Hồng mở hội chung giữ nước
Nhịp bước trùng trùng khắp núi sông…

Hòa điệu cùng Hoài Nguyễn
(Tác giả “Bài th
ơ cho năm 2020”)

Sông Cửu
___________________________________
Xướng

Người Đàn Ông Gìa

 

 người đàn ông già ôm hôn bóng đêm
môi lẩm nhẩm nhớ mùa Thu tuổi nhỏ
vầng trăng khuya đêm về trên biển nhớ
mái tóc em- người tình xa xưa chưa quên
 
người đàn bà ôm chặt đám rong rêu
hôn lên màu xanh, ngỡ là hy vọng
đâu có ngờ chỉ là hoa bong bóng
của giòng sông hẹn hò đổ xuống tìm trăng
 
hai cánh môi và nụ hôn tan vỡ
thành bọt sóng buồn râm ran chờ mong
trên gành đá tím chiếc còng làm ổ
 
người đàn ông già trên mi nước mắt
bao giờ em về ngủ giữa tim tôi
ông quên người xưa lâu rồi đã chết
ngôi mộ hủng rồi vì biển xói xoi…

Muỗi.

 ( Tôn Nữ Đông Hương )
_______________________________________

Họa

Hằng Nga & Lão Cuội
“Hòa vận bài thơ Người Đàn Ông Già của Muỗi”
Thân tặng Tým.

 

Tội lão Cuội Già ngồi dựa gốc đa
ngắm trăng mơ cô Hằng Nga bé nhỏ
chị Nguyệt nhìn cười, nhắc cho Cuội nhớ
Nga có Tơ rồi Cuội chớ mơ nhiều?”

Ruột Cuội chín chiều , tủi phận rong rêu
ngồi thổi ống tiêu bên lều hy vọng
được sống cùng em như hình với bóng
từ nay vỡ mộng ôm sóng vớt trăng !

Tơ trời chưa giăng tình đành tan vỡ
trăm năm rối tợ một mớ bồng bông
Thỏ còn có hang chim còn có tổ
Cuội ngồi gốc Đa thiếu chỗ để nằm…

Tình Cuội xa xăm lệ oen khóe mắt
nỗi buồn úp mặt đau thắc tim côi
dỡ dang một đời vầng trăng chênh chếch
chung  trời cách biệt …Lão Cuội – chị Hằng!

Viết thay Lão Cuội
Sông Cửu
__________________________________

Trang Xướng

 

 

Tháng Mười
Trên Trần Quốc Toản…  
 
Mỗi giọt mồ hôi trên lưng áo
Phải cuộc đời nghiệt ngã không anh
Sao thấy anh cười môi mắt hẹn trăm năm
Không có chút chi là cơ khổ

Buổi trưa gặp anh giữa đường nắng gió
Vai áo bạc màu ướt đẫm mồ hôi
Sao anh sớt cho em tất cả niềm vui
Mà không chia em quảng đời khốn khó

Tình , chẳng lẽ chỉ dìu em trên đại lộ
Phố phường đông và trời đất vô tư
( Chính đất trời cũng có lúc âu lo
Không tin anh cứ hỏi đi thì biết )

Mỗi sáng gặp nhau quá chừng xao xuyến
Dấu chuyện đêm rồi nằm ngủ chiêm bao
( Nếu đất trời mà có thương nhau
Thì cũng phải nằm mơ như vậy đó )

Không hề thấy chút chi là cơ khổ
Hỡi người vai áo bạc mồ hôi
Thương quá là thương người không biết đó thôi
Anh đã cho em hết niềm vui có thể
Sao lại giấu em nỗi buồn vẫn có

Em là nắng hay em là cơn gió
Có phải tình em chẳng có bao nhiêu
Mỗi giọt mồ hôi đong đếm thân yêu
Chưa vội nói những điều chưa muốn nói

Chỉ thấy yêu người như yêu sợi khói
Ấm trên môi một nỗi nồng nàn
 Chào anh!

Mong Hoa Vo Thi

___________________________________

Trang Họa

Tháng Giêng
Nhớ Sài Gòn

(Phỏng họa “Tháng Mười
trên Trần Quốc Toản” của Mộng Hoa Võ thị)

Khi cây mai trước nhà thay áo
Báo tin mùa xuân trở lại đó Em
Kẻ ly hương dù ngày đêm vất vã
Vẫn nở nụ cười … khó nhọc cố quên

Giao thừa gọi phone tìm nhau trong gió
nghe tiếng em cười …làm không đổ mồ hôi
biết em khỏe thôi. Anh mệt mà vui
bên nầy nhọc nhằn …bên kia  bớt khổ!

Nhớ một thời – Saigon yêu thương biểu lộ
cùng hát Thánh Ca thờ phượng – vô tư
(bây chừ… thì đầy nghiệt ngả lo âu
Chúa còn thấy đau. Không tin hỏi Ngài sẽ biết)

Cách xa nhau,  lòng anh nôn nao cạn kiệt
muốn  kéo biển lại gần khó biết dường bao
(đành rằng, Chúa dạy phải thật thà với nhau
nhưng anh phải giấu buồn thay vui vậy đó)…

 

Đừng lo! Nhớ em bên nhà chờ anh vò võ
ngày cày tám giờ anh không thấy đổ mồ hôi
đêm lạnh nhìn hình em … bỗng dưng ấm lại
Hạnh phúc vì yêu – khổ ải tại Trời. . .

Em là lửa lòng anh… bốc cao trong gió
gian khó xem thường…Chuyện nhỏ! Bao nhiêu?
Phải lấp biển để về với Mẹ, với em yêu…
Điều chưa nói – Bây giờ anh mới nói.

Tình anh yêu em
như cánh chim bay trong giông bão
chịu thử thách để luyện rèn rắn chắc
chờ đến giờ lành mình đón mặt trời lên!

 Hôn em!

Sông Cửu
_________________________________

Nụ Thơ

Rồi Cũng Đến Một Ngày …..

Rồi cũng đến một ngày …..
Mình chẳng còn cảm xúc vấn vương
Để gửi người những vần thơ
Nói cho người những nhớ thương
Suốt mấy mùa Thu,Đông mình ấp ủ
Rồi cũng đến một ngày….
Mình gạt ra ngay bên lề cuộc sống
Vẽ lối đi trên bảy sắc cầu vồng
Bước chân trần thoảng thấy nhẹ như không
Rồi cũng sẽ một ngày….
Mình chợt quên những khát khao,
Những ngọt ngào dịu mềm ngày xuân trẻ
Quên bàn tay từng nắm tay ai khe khẽ…
Bước chông chênh qua ngã rẽ cuộc đời
Rồi cũng sẽ một ngày….
Mình giặt sạch những muộn phiền lấm lem
Đem gửi gió rồi nhắn người rất nhẹ
Qua hết rồi…..
Đừng nhắc nữa….làm đau!

Thảo Hoa.
_______________________________________
Cảm nhận

 

Nỗi Đau Chấm Hết
“Tặng Thảo Hoa
nhân đọc “Rồi Cũng Đến Một Ngày…”

Rồi sẽ có một ngày
quá khứ  hết đắng cay
bay vèo  vào lịch sử
Niềm vui cứ…vô tư
Nỗi buồn không tư lự
Người nhắc lại cho vui
Kẻ nghe kể  chỉ cười
Cuộc đời bao  ân oán
Đổi ra thành yêu thương
Chỉ một lần phạm tội
Suốt cuộc đời ăn năn
Vui lên đi …em ơi
Mọi nỗi đau qua rồi!”

Sông Cửu
__________________________

Ý  Thơ

L i ê n T ư ở n g. 

 

Ngồi chờ bão
ghé qua đây
thấy mây
phủ phục
chân ngày
buồn tênh

Thì ra mây cũng
nỗi niềm giống
em tôi vậy.
thiệt phiền tôi
ghê.

ngày tôi
ngồi đợi bão về
cỏ hoa cũng lặng
bên hè tử sinh

Ô hay
Vạn vật hữu tình
những hôm đợi gió
giống mình chờ em!

Trần Tuấn
____________________________________

Cảm nhận

Tiếng Người Thương.
(Ngẫu hứng qua thi phẩm “Liên Tưởng” )

Em nhìn
gió giật nước xoay
mây bay
theo sóng
rừng cây
cuối nguồn

Nôn nao em báo
tin buồn
nụ cười
tan biến
trên đường
môi cong
dõi theo
đường chéo bão giông
em nghe trong lòng
sấm chớp ngàn phương
Tàu ai
rẽ sóng trùng dương
lắng nghe trong gió…
người thương gọi về!

Sông Cửu
______________________________

Thơ xướng  

Bến Gió

 

Nàng gió sang mùa rất dễ thương
Se se lành lạnh ở ven đường
Sáng nay thơ thẩn tràn đầy phố
Chiều quấn quanh người sợi tơ vương

Rón rén gặp hoa ở ven đường
Thì thầm hò hẹn đoá quỳnh hương
Xôn xao gió hát lời mong nhớ
Nhạc nắng tình cờ trổi du dương….

Thảo Hoa
________________________________

Thơ họa

Đò Trăng

Đò trăng quay hướng ngược sông Thương
kêu sương tiếng Nhạn gọi ven đường
ngất ngưỡng trăng vàng tràn xuống bến
lênh đênh trời nước đón Xuân sang

Hừng đông đẹp lạ đóa Hải Đường
chạnh lòng lữ khách vọng cố hương
mây nương cánh gió oằn nỗi nhớ
nắng đổ buồm căn lộng bóng sương!

Sông Cửu
________________________________

 Xướng

 

Hoa Thung Lũng

(Gieo vần đầu xuân 2018 )

Nhỏ ngồi đó khép lòng ươm nụ nhớ
tuổi ưu tư vàng rực cuối trời thu
ngày cao nguyên đợi mùa lên dốc thở
sương mù rơi mờ phủ bước phiêu du

Về đây giữa lạnh lùng hoa thung lũng
hoài niệm ta thương cánh dã quỳ xưa
màu áo lụa ru mềm tình thơ dại
nhỏ ở đâu có thổn thức dòng mưa?

nguyễn chinnh
___________________________________

Họa

Nhánh Sung Vàng
(Tiếp ý  tết 2017 )

… Nhỏ đây nì, xin chào chàng họa sĩ
Vẽ Em nhen, nhớ thêm nhánh sung vàng
Hôm đó năm xưa gùi lan xuống núi
Đổi muối gùi về … gặp kẻ lang thang

Vào thung lũng núp mưa bên bờ suối
Người ta nhìn em không nói …chỉ cười
Em đâu biết đó, nhà thơ, hoa sĩ.?
Mắc chi buồn… rồi thổn thức mưa rơi…

(Nhỏ nhờ viết thay)

Sông Cửu
____________________________________

 

 

 

Nguyên tác Hán Nôm
Thi tác Giang Hành của Nguyễn Trãi Đại Thần

西津初艤棹,
風景便江湖。
雨過山容瘦,
天長鴈影孤。
滄浪何處是?
漁釣好為徒。
回首東華地,
塵埃覺已無。

 阮廌 

 阮廌 _____________________________________

GIANG HÀNH
( đọc theo âm tự Quốc Ngữ)

Tây tân sơ nghị trạo

Phong cảnh tiện giang hồ
Vũ quá sơn dung sấu
Thiên trường, nhạn ánh cô.
Thương Lang hà xứ thị
 Ngư điếu hải vi đồ
 Hồi thủ Đông Hoa địa
 Trần ai giác dĩ vô.

Nguyễn Trãi

Cảm  tác –Phỏng dịch
Bài thơ Giang Hành của Đại Thần Nguyễn Trãi

 

Xuôi Thuyền Trên Sông.

Thuyền vừa đỗ bến trời Tây

Ðầy – vơi  thân phận ngàn mây sông hồ
Nhắp nhô cánh nhạn bơ vơ

Bay qua núi thắp mịt mờ mưa bay
Thương –Lang hỡi! Em có hay?

Thấu chăng tình bạn “làng chài” nhớ em?

Ðông –Hoa ngoãnh lại phận duyên

Trần ai phủi sạch…Oan khiên vẫn còn!

2009
Sông Cửu
(Phỏng dịch)

 

Cảm tác
Thi khúc:  “Giang Hành” của Nguyễn Trãi
__________________________________________
Tưởng Nhớ

 “Nghiêng mình cảm xúc khúc Giang Hành

Vòng tay tưởng nhớ bậc vĩ nhân
Quên mình giữ nước trong thời loạn
Thanh bình hoạn nạn. . . chẳng an thân!”

 

( Cẩn bút xót  thương  thiên tài Nguyễn Trãi)

   Sông Cửu

  Lời Thơ  Chia Sẽ  về Hoàng Hạc Lâu

 

 

Lầu Hạc Vàng (*)
“Cảm đề Hòang Hạc Lâu “
 

Hạc vàng ai cỡi vút bay xa
Bỏ lầu Hòang Hạc nắng nhạt nhòa  ……
Bôn ba chi qúa chàng đạo sĩ
La đà vỗ cánh Hạc múa ca

Gợi tình Thôi Hiệu đại thi gia
Thơ đề vách đá đẹp tựa hoa
Hán Dương trơ bóng dòng sông biếc
Lầu vàng biền biệt đợi người  xa

Bãi non “ Anh Vũ” cỏ mượt mà
Đền xưa mái cũ kiếm đâu ra . . .
Nguy nga kiểu cách chiêu mặc khách
Bộc bạch vui buồn trộn xót xa!

*

Đọc lầu Hòang Hạc nhớ quê nhà
Thương con Sếu bạc vạt bầy xa
Mưa sa lã cánh tìm rừng cũ
Gió hú Tràm Chim  nổi phong ba …(*)

Sông Cửu
______________________________________________________
 (*) Tràm Chim= Tam Nông – Đồng Tháp – VN
Có con Sếu Trắng rẽ bầy bay xa, mỗi năm về lại Tam Nông  1 lần để thăm rừng xưa bạn cũ…

 

Lầu Hoàng Hạc với bài thơ nổi tiếng cuả Thôi Hiệu đã trở thành truyền thuyết, giai thoại là niềm tự hào cuả người Trung Hoa và cũng được các thi sĩ Việt Nam ngưỡng mộ, biết bao người đã dịch ra tiếng Việt, hoặc hoạ theo.Bài thơ phù hợp với tâm trạng cuả những thi nhân, lữ khách , giang hồ xa quê nhà đã lâu ngày. Đọc thơ mà cảm thấy như chính mình ngồi uống rượu trên lầu, soi gương thấy tóc mình đã bạc mà nghĩ đến Hạc Vàng mà ưá nước mắt ra.Tôi cũng muốn được chia sẻ cùng  anh Sông Cửu, và các bạn trong quán thơ Huệ Thu :

Lầu Hoàng Hạc

Hoàng hạc mây xa thiên cổ sầu
Nỗi buồn lưu đọng để ngàn sau
Lầu chim phơi bóng màu xanh thẳm
Gác cá soi hình ánh biếc sâu
Anh Vũ bãi hương mùi cỏ dại
Hán Dương bến mộng nhạt sương dầu
Giang hồ du khách thường qua lại
Chén đắng hoàng hôn bạc mái đầu

Lu Hà (Đức quốc)

Nhắn Gưỉ Nhờ Mây

Có nỗi buồn nào nhớ cố hương
Từng cao thăm thẳm hỏi mây hồng
Lơ thơ vài đám hồn ngơ ngẩn
Lác đác từng đoàn mộng vấn vương
Lữ khách xa nhà phong cảnh khóc
Phong trần lưu lạc buổi chiều thương
Mây bay nhắn nhủ tình non nước
Viễn xứ hoàng hôn rủ tấm lòng

Lu Hà (Đức quốc )

__________________________________________

Trang Xướng

Vẫn Là Giòng Xưa

Anh ghé thăm, em không còn ở Huế
chim về ngàn, để lại nón bài thơ
tím quai chùng, âm vang như nức nở
gọi tên anh, lòng quặn thắt…vô bờ

Trưa Đại Nội bỗng cơn mơ ập đến
vui với buồn lẫn giữa bóng em thương
nhớ khung trời có con đường ngập nắng
trong Hoàng Thành mù u rụng, tròn lăn
 
Bên tê sông, đường về trường em cũ
khảm sân chơi, bông phượng đỏ bùi ngùi
tiếng ve ra buồn buồn trời tháng Hạ
tiếng trống trường nghe răng thiệt đơn côi
 

Qua bên nớ đi anh, ngồi quán chợ
gọi bánh bèo hay bánh lá chả tôm
cho anh thử chung rượu Chuồn vua chúa
thích phì phà điếu Cẩm Lệ nặng không?
 
Anh còn nhớ quán bún bò Mụ Rớt
hay tiệm mì Khê Ký, rạp Tân Tân
chừ đổi chủ, không biết còn hay chết
sau bảy lăm… mồi cá lần vượt biên?
 
Nhớ cảm nhận nụ hôn đầu anh tặng
chiều qua cầu và hẹn ước trầu cau
răng mà cứ ôm người ta…dị lắm
nhờ gió về… nghiêng nghiêng nón… che nhau
 
Huế đã thương là thiên thu tình cảm
mạ biểu lấy chồng nhưng em không ưng
trái tim Huế ni không ưa đổi chủ
vẫn giòng xưa, thương anh vẫn miên trường…
 

đông hương

_____________________________________

Trang phỏng họa

MẠ Ơi!

Nhân đọc “Vẫn Là Giòng Xưa”
của Đông Hương .

Mạ hỏi , chừng nào anh ra thăm Huế?
Về Sài Gòn rồi sao hỏng gửi thơ?
Cái thằng… vu vơ để thương để nhớ…
Còn mi…Mắc chi mà cứ đợi chờ!?

Ngoài nì mỗi lần cơn mưa ập đến
Cầu ván gập gềnh soi bóng nhớ thương
Mệ nhắc, lần anh đi theo mò hến
Hối em ở nhà bắc vội nồi cơm…

Đêm Thôn Vỹ nhìn hàng cây đom đóm
Chớp tắt lập lòe xé nỗi ngậm ngùi
Chim Thúy kêu… mùa ve sầu ra rã
Gió Hạ thổi buồn hoa gạo cút côi

Huế bây chừ dù vật đổi sao dời
Dân vẫn nhớ nguyên tên đường tên chợ
Nhớ chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương
Nhớ rượu làng Chuồn. Biều Trăng sen nở…

Dù ni hay nớ đôi bờ Hương giang
Cờ đỏ gió căng loa rền sớm tối
Chim bay về núi Tràng Tiền rêu rong
Con nước lớn ròng ba chìm bảy nổi…

Em vẫn nhớ anh nụ yêu… chân thật
Mệ bảo”mi điên mất” nhớ chi Sài Gòn
Nghĩa nước tình non còn quên còn mất
Chung thủy chi mi…con nước lớn ròng!

*
Mạ ơi!
Tình nghĩa non sông không bao giờ mất
Chỉ sợ lòng người xa mặt cách lòng
Hòn ngọc Viễn Đông Sài Gòn chân chất
Làm sao mà quên…tình Huế keo sơn!

Sông Cửu
__________________________________
Trang Xướng

Anh Về Bên Em
 

Anh về bên em, mùa Xuân thêu áo
nắng trầm trồ khen em tóc mạ non
rung rinh trên đôi hàng mi nửa khép
hai giọt ngọc hồng e ấp, đoan trang
 
Anh về bên em, Hạ thơm biển nhớ
trăm hoa sóng vàng luân vũ chào nhau
đắp phù sa cuộc chờ môi hé nụ
giòng tương tư rưng rức, vỗ thuỷ triều
 
Anh về bên em, Thu đi trên lá
cánh tim em chợt vút tận tuyệt vời
mừng trong mắt màu ánh trăng tri kỷ
long lanh tình sau vời vợi niềm vui
 
Anh về bên em, Đông nằm yên ngủ
ngọn lửa chiều bừng tỉnh, thắp đèn tim
bóng trùng bóng, chụm đầu chia hôn cũ
ấm vành môi, mặc xôn xáo giọt mừng

đông hương
__________________________________

Trang Họa 

Em Đợi Anh Về

(Cảm hứng qua thi phẩm “Anh Về Bên Em”
của Đông Hương. Tặng Tým
)

Em đợi anh về trau anh chiếc áo
mùa lũ năm xưa đi dặm lúa non
thấy em lạnh run anh trùm em kín
đã mầy tình xuân hơi ấm vẫn còn…

Em đợi anh về bờ đê thương nhớ
lúa trổ đòng đòng bóng cá bặt tăm
chim nhớ cây xanh treo cành lót tổ
người ở mô có nhớ … chuyên tơ tằm!?

Em đợi anh về, vườn dâu thay lá
tóc Mạ bây chừ hoa trắng mái xuân
Mệ bảo gặp anh, tóc mừng xanh lại
nhìn em mẹ cười … đôi mắt rưng rưng!

Em đợi anh về đến cháy mùa Xuân
ngày Hè gió ngừng, đêm Thu vò võ
đếm từng hơi thở buốt giá mùa Đông
anh biết không…Em tin anh sẽ về!
9/2018
Sông Cửu
____________________________________

Trang Xướng

Tạ Từ
Tri Âm Tri Kỷ Bốn Phương

Đã mùa Đông tới, đã mùa Đông
Thưa với tri âm mà ngại ngùng:
Tuổi một ngày cao, thêm muốn bớt
Đời trăm năm cạn, có như không!

Áo che ngực vẫn nghe buôn buốt
Khăn quấn đầu sao thấy lạnh lùng?
Xin tạ từ thôi…vì tại bệnh
Sài Môn khép tạm đợi ngày Xuân!

Huệ Thu
(Chủ Nhân Sài Môn Thi Đàn & Quán Thơ
xin từ tạ thi văn hữu Trong và Ngoài Nước
lý do: Tâm Bất Tòng Lưc vì Mùa Đông Đang Về!
Lạnh & Bệnh.)

Mong tái hội sang năm, trời ấm áp.
San Jose, cuối năm Mậu Tuất, cuối năm 2018.

Huê Thu
__________________________________________

Trang Họa

Thân Chúc
Chủ Nhân Sài Môn Luyện sức
(  Thi tỷ Huê Thu)

Chưa đến mùa Đông, mới Thu Đông
Nhận lời từ tạ thấy… chạnh lòng
Thi liệu hoàn đồng, niên cao thấp
Cấp cấp hồi lai chốn hư không!

Áo da chống rét che cơn buốt
Mủ dạ trùm sâu bớt lạnh lùng
Tình THƠ dược thảo tan bao bệnh
Nghĩa thắm tri âm ấm ý Xuân!

*

Mong chúc Chủ Nhân thân kính chúc
Tâm hòa lực thuận hứng tiết Đông
Sài Môn lai đáo cùng nâng cốc
Hái lộc vườn Xuân tắm nắng hồng!

Sông Cửu
_______________________________
Trang Xướng

Giàn Hoa Lý

Trời Huế lạnh trong lập đông giá buốt
lâu chưa về, quên bẵng nắng Huyền Trân
hoa ngũ sắc em cũng quên màu tuốt
lạnh mùa phùn, chùm khế ngọt rưng rưng
 
Em hớn hở lên Nguyệt Biều chào Mệ
lụt, xắn quần, lội nước ghé nhà thăm
con nì Mệ ! uả, mô rồi giàn lý ?
cây cau già bẹ rụng giẹp rau thơm
 
Mệ biểu em vô chuồng gà tìm trứng
chậu mai vàng sắp Tết, nụ hờm Xuân
con chó vện sục sạo moi hang chuột
mệt, chạy về nằm thở dốc trên sân

Mười mấy năm xa nhà chân du mục
tóc Mệ chừ bạc trắng sợi màu mây
tấm chăn Mệ đắp con đêm trời mát
chừ vẫn còn trên chõng tuổi thơ đây !
 
Con thăm Mệ, chắc lần ni lần chót
mai con đi, chưa biết có hôm về
gió Nguyệt Biều bảo đàn chim ngừng hót
cạnh chiếc giàn lý trúc * lụt hôm tê
 
Mệ cho con tấm chăn làm kỷ niệm
vá đầy màu vụn vải chỉ tơ xưa
cho con vui, Mệ thêu chim hoàng yến
đậu trên giàn hoa lý… một chiều mưa

đông hương
……………………….

*trúc = đổ, gãy
_____________________________

Trang Họa

 

Kỷ Niệm Huế Xưa.
 “Ngẫu hứng phỏng  họa Giàn Hoa Lý”
của Đông Hương”. Tặng Muội Muội!

Đêm An Cựu sang mùa Thu còn buốt

Gác kiếm thiêng Mẹ vuốt mặt Huyền Trân

Trao ấn kiếm làm đổi thay vân nước

Núi Ngự lạnh lùng mắt Huế còn rưng!

Hương giang buồn bóng Nguyệt Biều ôm Mệ

Từ Cung nằm lệ thấm chẳng người thăm

Những ngỡ ngìn năm bên giàn hoa lý

Thái Hậu đi về dìu dặt hương thơm

Con sâu rợm ôm nhành dương ấp trứng
hứng giọt sương mai hoài vọng nắng xuân
chú mèo Mun ung dung nằm hứng nắng
bể nước sân rồng cá lội tung tăng

Bao mùa xuân…Hoàng Cung thành danh mục?

khách du hành ngắm di tích nhìn mây
ao sen đỏ ôm vòm cây bóng mát
bãi cát vàng nhạt nắng gió bay bay

Ta ghé thăm em chuyến tàu sau chót
ngủ lại Bồng Miêu đêm trước khi về

tiếng chim sơn khê chiều nay quên hót
nhớ quá Thọ Xương gà gáy o… tê…

Thiên Mụ chuông ngân lâng lâng kỷ niệm
hoa tím bến thuyền quyến luyến năm xưa
Hai đứa ngồi mơ thành đôi chim Yến
Ra đảo cát vàng đào giếng hứng mưa…

Sông Cửu

__________________________________

Trang xướng

Lời Kinh Của Chim

Ta cánh chim phóng sanh bay vào giông bão
thương bè bạn ở trong lồng đang mơ tưởng xa xôi
mơ một kiếp đời bách niên giai lão
khấu trừ khoản nợ nần còn lại một năm thôi

Một năm để sống đời khổ hạnh
ta tự vặt hết lông đầu quyết chí đi tu
ta chỉ uống sương đêm cho lòng thanh bạch
và hót bản tụng ca trong mây khói mịt mù

Bản tụng ca như lời kinh của loài chim phiêu lãng
tặng cá chậu chim lồng
đang ngóng trước cửa thiền
chờ đợi buổi phóng sanh.

nguyễn chinh
(mùa Phật Đản 2018)
_________________________________________

Trang họa


Lời Nguyền Của Cá

 Mến tặng thi hữu Nguyễn Chinh
 

Em con cá Hồi lòn trong sóng bão
ngược nước tìm về bến cũ xa xôi
Năm tháng nổi trôi mỗi mùa giông bão
Nhung nhớ cội nguồn – sống chết đành thôi!

Bỡi thế,  thời… em bơi tìm phúc hạnh
số phận Hồi ngư (*) hành xuất luyện tu
cỡi sóng dữ nhớ dòng sông giá lạnh
vọng cố hương gió cuốn sương mù…

Tiếng ve ru gọi hồn em phiêu lãng
cá nhớ luồn vươn kỳ lượn sóng giăng
em trách người tát cạn nguồn bắt cá
ghét chiếc lồng son dụ nhốt tiếng Oanh
em cũng giận người bắt chim ngã giá
đem bán cho người … nói thả phóng sanh (!)

Ôi ! Em mang tên bên mình loài cá
Tin lời nguyền Biển cả đã tôn vinh
“Hãy thật lòngYêu Thương nhau” … tất cả
Để cá, người… Muôn Vật… được tái sinh!

(Đón  Noel  2018 )
Sông Cửu
_______________________________________

Trang xướng

Thứ Bảy Cho Em

 

Em hong tóc bên hiên giàn thiên lý
Nắng Nguyệt Biều hoa bưởi lẫn hương dâu
Mệ bổ cau, đếm lá trầu, cân ký
Đồ chưa phơi sợ nắng nhạt bay màu
 
Mẹ về chợ, trán mồ hôi nhỏ giọt
Mớ mồng tơi xanh che giỏ cá tràu
Trưa ni cơm, thịt gà xào mướp ngọt
Trời mùa hè đi trên gió lao xao
 
Tóc vừa khô, anh vừa từ Vỹ Dạ
Ghé thăm em, cả tuần chưa lên chơi
Nay thứ bảy, rủ em đi câu cá
Nước đang ròng, hai đứa tay trong tay
 
Đàn cá cấn, mình đem về thả bể
Em xuống bờ tìm vớt mấy nhành rong
Anh đố em : biết răng anh yêu Huế ?
Bởi vì dòng sông Huế mang tên em !

Đônghương

_________________________________

Trang họa

 

Bức Tranh Thôn Vỹ

 

Khi nắng lên bên giàn hoa thiên lý
gió thầm thì hương hoa sứ hoa dâu
em gội đầu anh lên lầu ký họa
có dáng mạ ngồi vót lá tàu cau

Tranh anh vẽ: màu sương trông đọng giọt
rót lên hồ bầy cá hóp bọt trào
có suối tóc dài thơm chùm dâu ngọt
hong hạt nắng vàng gió thoảng xôn xao

Bức ký họa anh đề “Thôn Vỹ Dạ”
lén Mạ viết mời người đẹp qua chơi
“Hẹn Chúa nhật  – cùng ra cầu câu cá”
Thứ bảy chừ…hai đứa mình nghỉ ngơi!

Đợi người ta, như thuyền chờ gặp bển
mệ vừa về, em xách giỏ ra đồng…
tranh “Thôn Vỹ ” đành theo anh xa Huế
đã bao mùa Hè đơn lẻ hẹn… trong!

Sông Cửu
____________________________________

Trang Xướng

Chậm Lại Xem Nào

Thử thôi nhé, một lần thật tĩnh lặng
Sống chậm thôi, và được là chính mình
Thử biếng nhác nằm dài ngắm hoa cỏ
Nghe gió trời dìu dịu rất mông mênh

Dẫu chung quanh vẫn còn lắm muộn phiền
Không như ý còn lắm điều uẩn ức
Mặc kệ đi, cho ngày trôi thường nhật
Kệ nắng mưa, kệ thiên hạ lắm lời

Sống chậm lại, cảm từng nhịp đầy vơi
Những được, mất; những băn khoăn trăn trở
Vẫn thế thôi, đời tròn trong nhịp thở
Hai tư giờ, cũng là thế, trôi đi

Ngắm hồng hoa đang khoe sắc xuân thì
Nghe lũ sẻ ríu rít kể chuyện chi
Lũ mèo con cứ trợn tròn cả mắt
Cậu tắc kè lại phải nhắc:”Dài hơi!”

Đi bộ thôi, cảm đời trong nhịp bước
Ngắm hàng tre yên ả ở cuối đường
Vợ chồng sóc chuyền tay nhau mến thương
Chút quả dại ở bên đường, lượm được

Kệ luồng xe tất bật chạy vội vàng
Buổi chợ chiều, ai để ý kẻ lang thang
Người ta vội, giành vỉa hè từng tấc
Để bày hàng, để cất tiếng rao vang

Ừ, cứ chậm thôi, nghe tâm mình tĩnh tại
Lắng cho trong những ý niệm phiêu linh
Sống tỉnh thức cho ngày dài ngắn lại
Mỗi phút giây, cảm nhận trái tim mình

Sống chậm thôi, hòa vào với thiên nhiên
Để lại thấy cơm ngon hơn hôm trước
Hạt gạo mềm như ân tình thấm đượm
Người nông dân tần tảo giữa nắng sương

Sống chậm thôi, để nhớ những yêu thương
Những người thân đã đi rồi, xa khuất
Thở chậm thôi giữa lòng đời tất bật
Để thấy đời cũng rất thật, vẫn trôi…

Triều Âm 190109
______________________________________
Trang họa

Sống Thật Lòng Hỉ ?

(Phỏng hoa bài “Chậm Lại Xem Nào”
của Triều Âm trên F. Sông Cửu)

Sống thật lòng. Đời ta cần tỉnh lặng
Chậm lại chăng? Khi hối hả quanh mình
Kẻ lười biếng ít buồn nhìn cây cỏ
Sá gì khổ đau rộng hẹp mông mênh?!

Muốn thảnh thơi phải nhớ thời khổ nhất
Luyện chí cao quên thù hận khắp trời
Hãy kiên trì siêng tập tành thường nhật
Gội nắng mưa ra hạnh phúc…Chậm lời

Nhìn biển trời… đừng tính toán đầy – vơi
Tránh danh lợi, sắc, tài ngăn trở
Từng giờ tập tành bốn thì nhịp thở
Ru giấc mơ lành… nở sắc từ bi

Ngắm Tường Vi đừng tiếc nuối xuân thì
Nhìn bến vắng nghe lời Tương Chi … hát
Ngó làm gì lũ mèo hoang trợn mắt
Rượt bắt chuột đồng xào xạc hụt hơi?

Đi bộ phải vui đếm từng nhịp bước
Mới thỏa lòng nhìn hoa đẹp bên đường
Bóng tà dương… in lối mòn thuở trước
Thì chiếc cầu đất Mẹ cứ vấn vương!

Đúng, phải bình tâm sống đời tự tại
Tránh tai ươn đừng tính toán phiêu linh
Sống có ích…kéo ngày dài tháng rộng
Vui cùng ta và bè bạn quanh mình!

Sông Cửu
(Jaruary 2019)

______________________________________

 

Thơ Xướng

THƠ TỨ  TUYỆT

NGỘ THẬT

Sáng nay trời không gió
vẫn thấm lạnh liên hồi
chỉ sương rơi nho nhỏ
nước mắt trời đó thôi!

CÓ LẼ

Sao mờ mờ ảo ảo
hình đàn sẻ xum xoe
khoe áo lông mới tạo
chắc mai đây tuyết về!

TRẦM TƯ

Như ngọn đèn thầm kín
thắp sáng hong sầu đông
thời gian lại lỗi hẹn
hoài nên thôi đành quên

VU VƠ

Một mình giương mắt ngó
tại sao tay ưa sầu
cứ nhún mình lên gõ
coi chừng bàn kêu đau

MẶC CẢ

Chùng chình trong nỗi nhớ
có thiên thu cũng Người
trăm đời bưng thúng nợ
lỗ _lời gì cũng vay

VÔ LÝ

Nghĩ mông lung cho đã
chẳng đâu vào với đâu
loanh quanh rồi cũng gió
cũng nắng mưa phủ đầu

THÔI

Một lần nữa thôi nhé
đắm đuối tình liêu trai
nhớ mai là…chuyện kể
once upon…a time

đông hương
_____________________________

Thơ họa

 

THẪN THỜ

Đáy giếng giương mắt ngó
thấy trời đổ lệ sầu
Ếch vỗ tay kêu gõ
Gió cười…Coi chừng đau!

TRẢ – VAY
(Tặng TT KH)

Vấn vương trong thương nhớ
bỡ ngỡ giữa lưng… đầy
oằn vai một gánh nợ
hai đầu trả…rồi vay.

HỢP LẼ

Tính non, già cho đã
hơn thua chã tới đâu
cái gì cũng trả giá
thiện ác thì đáo đầu…

Đông Hương
(January 2019)

LẠ LÙNG

Biển Đông bỗng nổi gió
sấm chớp nổ từng hồi
cuốn trôi chùm sao nhỏ
đêm lạ lùng …trùng khơi!

YẾN BAY

Bóng chim Yến huyền ảo
đảo ánh mắt tròn xoe
lướt qua cơn gió bão
nhắm đảo thiêng bay về

BẼ BÀNG

Lời nguyền còn giữ kín
Côn Sơn tình long đong
nghĩa phu thê lỗi hẹn
tình phụ tử đoạn lòng (*)

Sông Cửu
_____________
(*)Chuyện Gia Long bỏ bà thứ phi Râm
và Hoàng tử Cải ở lại Côn Sơn)

___________________________________

Trang Xướng

ĐIỆP KHÚC NĂM XƯA

Khuya nghe một khúc ca từ đất
điệp khúc cung buồn tiếng dế côi
nghe từng hụt hẫng rơi từ mắt
chợt bỗng bình an đã trốn rồi

Như tiếng chim buồn đêm gọi mẹ
ai oán khua từ cánh gió hoang
cõi đi chưa đến- chồn chân mỏi
cõi vè ôi cả một trường giang

Đầu nguồn cội những năm về trước
linh hồn trần cạnh đám sao băng
sắp chìm trong sóng không mơ ước
may có tay người thiên sứ dang

Điệp khúc ngân Thu nồng hương lửa
rung cảm hồn tôi, những cảm đồng
mỗi bậc cung buồn, thơ mở cửa
gõ nhẹ lên hàng phím phối âm

đông hương
__________________________________

Trang họa

LỮA TÌNH…MÊNH MÔNG.
(Họa “Điệp Khúc Năm Xưa”
của TN Đông Hương)

Nghe Thiên Thần, hát rền trên đất
Khúc yêu thương mở mắt đơn côi
Giá chuộc buồn… bồi hồi ngước mắt
Ta chờ em, em ở đâu rồi?!

Đừng khóc em, quê hương là Mẹ
Tiếng ve sầu ru khẻ đồi hoang
Vào ngõ hẹp lang thang chưa mõi
Núi Ngự Bình soi bóng Hương giang

Giọt lệ mặn chặng đường phía trước
Buốt linh hồn vận nước giá băng
Hát nữa đi em bài ca mơ ước
Đẹp vô cùng ân phước Trời ban!

Đến đây em – ngồi quanh ánh lửa
Đan niềm tin chứa nhịp tâm đồng
Nâng sóng nhạc thơ em mở cửa
Điệu trầm hùng- lữa tình … mênh mông!

Sông Cửu
___________________________________
Trang xướng

VỊNH TÂM NHIÊN

Một chiếc thuyền con một đạo nhân
Tâm hồn thi sĩ chín mươi phần
Buông neo ngắm biển mây vờn nước
Dệt chữ làm thơ ý lộng vần

Trần thế thu vào tay nải tịnh
Đời người chiêm nghiệm áng phù vân
An nhiên như thể cây tùng bách
Tự tại ngồi nghe âm Phật ngân!

Châu Thạch

_________________________________

Trạng họa

MIỀN THIÊN ĐỊNH
(Mến hoa “Vịnh Tâm Nhiên”
của anh Châu Thạch)

Biển ngắm thuyền – Núi đợi cố nhân
Mây giăng mái tóc trắng duyên phần
Bóng chim tăm cá…xa tình nước
Khiến kẻ đề thơ khó chọn vần

Cứ ngỡ tự tâm tầm bình tịnh
Nào ngờ Thiên định đỉnh phong vân
Bâng khuâng cành liễu ôm tùng bách
Bạch phát sơn đầu vọng sóng ngân!

Sông Cửu
_______________________________
Trang xướng

Đời vay trả  
(thuận nghịch – thủ vỹ)

Vay trả cuộc đời biển nhẹ trôi
Tự thiền duyên Phật lối về xuôi
Ngày đêm tịnh giới quy tâm ngã
Tối bữa ăn chay nấu gạo xôi

Say mãi giọng vang kinh nhập thể
Thẳm sâu lời tụng miệng chuyền môi
Đài thiên hóa diệu huyền môn pháp
Vay trả cuộc đời biển nhẹ trôi

Trôi nhẹ biển đời cuộc trả vay
Pháp môn huyền diệu hóa thiên đài
Môi chuyền miệng tụng lời sâu thẳm
Thể nhập kinh vang giọng mãi say

Xôi gạo nấu chay ăn bữa tối
Ngã tâm quy giới tịnh đêm ngày
Xuôi về lối Phật duyên thiền tự
Trôi nhẹ biển đời cuộc trả vay

Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp
 

_______________________________

Trang họa

Xóa Khúc Trần ai…

 

“Tặng thiền huynh Linh Ngã”

 

Dòng sông thiền định tĩnh lặng trôi
sắc sắc không không rẽ ngược xuôi

buồn vui cười khóc đời nghiêng ngả

cặn bã sang hèn kế bên thôi…

Sấm hối nhìn đời soi nhân thể

bể dâu trần thế: mắt – miệng – môi

lòng thành tâm nguyện tròn kinh pháp

tham vọng hư truyền lộng bóng trôi

Sông đời – Bể đạo tạo trả vay
mấy ai đủ lực đáo thiên đài?

trường chay dầu dãi dài thâm thẳm
nếm mật nằm gai cạn chén say…

Tình thương vầng sáng xua tăm tối
mở khúc tâm tư đón nhận ngày

nguồn chảy Ân Thiên tình nhân ái
xóa khúc trần ai…  nợ  trả – vay.

Tháng 6/2016
Sông Cửu
_____________________________

Trang Xướng

 

CẢM XÚC KHÔNG TÊN …

Đêm nay ,
Sóng vỗ
Bên bờ cát

Gió biển
Vờn ,
Hôn ,
Tóc em say

Mai về
Biển mặn
Bờ môi nhỏ


Một bàn tay
Nhớ
Bàn tay …

16/5/2019

BT ÁO TÍM
_____________________________________

 

Trang họa

NỤ HÔN TRONG GIÓ

”Tặng Cô Tư (BT Áo Tím)
Tác giả thi phẩm Cảm Xúc Không Tên”

Chiều Đông
Sóng bổ
Xô bờ cát

Biển hát
Tình
Trăng
Mặn chén say!

Mắt ai
Nhắp nhái
Bờ vai nhỏ

Nhớ

Nụ hôn nồng
Trong
Gió bay…

Sông Cửu
_________________________

Trang Xướng

 

KẺ NGU NGƠ
*
Mở tráp xuân xanh mang đấu giá
bán được vài trăm vạn ảo huyền
mua được hồn thơ nhà thi sĩ
trong chợ tình yêu trên cung trăng
*
tậu luôn vườn ái trong sa mạc
xây giữa khung trời mơ bốn mùa
mỗi sáng nhâm nhi sương muối ngọt
ờ…thì cảm nhận kẻ ngu ngơ
*
Tôi về chia lại làm 2 nửa
một nửa cho thơ, một nửa mình
thơ đã trưởng thành, tôi…vẫn…rứa
gõ hoài …con chữ vẫn im thinh
*
Gặp lại xuân xanh trong tay mộng
ôi chao sao nét đẹp… con hề
đánh mất trang đài…hôm đem bán
nên chừ đời đã tóc hoe hoe.

đông hương

______________________________

Trang họa

THƠ MỞ MẮT
(Phỏng hoa “Kẻ Ngu Ngơ”
Tặng Đông Hương Tôn Nữ )

Thơ hóa người, Trời ban vô giá
gia phả ghi ở sách Minh Huyền
Núi Thiên Thai lưu tình thi sĩ
Đỉnh Ba Vì lộng bóng trăng duyên

Tráng sĩ hề…vung gươm trận mạc
lạc ngựa hề… bạt gió binh cơ
uống dòng suối mơ thay rượu ngọt
Rừng chiều chim hót… dậy hồn thơ!

Ta thương em đợi chồng dựa cửa
nhìn bóng mình mà ngỡ chinh nhân
mùa Thu nhớ một thời binh lửa
Tiết Đông tàn… súng nổ đêm xuân…

Thơ mở mắt chiến tranh cuồng vọng
bỡi ham mê .,, chém giết nhau… hề
đêm thương đau dầu sôi lửa bỏng
ngày sau cùng…vỡ mộng bến mê ?

6/2019
Sông Cửu
________________________________

“Một bài thơ nối kết”

YÊU NHAU SAO NỠ…

Ngỡ là lòng hết vấn vương
Sao nghe man mác như sương cuối mùa
Chập chờn hình bóng ngày xưa
Khơi hồng bếp lửa khi vừa mới quen…

Nhờ trời cho gió thổi lên
Cho khô nấm mộ cho em quên chàng
Một ngày cũng nghĩa đá vàng
Hương nồng lửa đượm tào khang ấm bừng

Đông về lòng bỗng bâng khuâng
Xin trời cho được một lần quên anh
Xa anh nấm mộ còn xanh
Buồn nhìn chiếc là lìa cành nghe đau!…

Tình đời một cuộc bể dâu
Tình người mới nghĩa trầu cau mặn nồng
Cá còn nhớ nước nhớ sông
Nói yêu anh, Sao em đành lòng quên hơi?!

(Đố bạn đoạn thơ nào của cô Bé Tư AT
và đoạn nào Anh Ba Sông Cửu ?)

Bé Tư & Sông Cửu

_______________________________

Ngẫu hứng đối hoa:

Chuyện
MÁI NHÀ TRANH

 

Vườn anh xanh – rau muống
Nhà tôi tím – luống cà
Vàng hoe chiều nắng muộn
Man mác gió xuân qua

Hai nhà không có giậu
Chỉ hàng bò ngót thưa
Dây bầu băng đường ranh
Nối tình tôi với anh

Mấy mùa sầu đâu nở
Nhà anh dột gọi tôi
Vách nhà tôi mưa lở  
Anh trét đất phết vôi

Bầy heo tôi xổ chuồng
Phá tan vườn rau muống
Ủi bứt dây bầu luôn
Từ dạo ấy anh buồn!

Cà tím sầu úa lá
Sầu đâu rụng trơ cành
Giậu tre ngăn hai nhà
Tình lân lý phôi pha

Hai nhà trổ lối mới
Nhà anh hướng Đông vào
Nhà tôi phía Tây tới
Sát nhà – xa vời vợi…

Rồi ngày qua…ngày qua
Một buổi chiều nắng hạ
Tiếng anh la “cháy nhà”:
Tôi đạp giậu lao qua…

Hồ nhà tôi vét cạn
Tưới mát mái nhà anh
Bầy heo tôi đem bán
Xây lại mái nhà tranh

Phá tan hàng giậu ngang
Hai nhà chung lối đi
Đêm nay trăng rằm sáng
Chung trà mình nhâm nhi…

Võ Thanh Sơn
____________________________

Ngẫu hứng đối họa

VẦNG TRĂNG LANG THANG

 “Tặng thi bác sĩ Võ Thanh Sơn”

 

Vầng trăng cong chiếc lá

Nhìn cánh bướm la đà

Chờ đóa hoa nở muộn

Tuổi xuân thì đi qua

 

Em sanh ra năm Dậu

Gà lười… nên  gáy thưa

Những buổi trưa mùa lũ

Réo Ba –  Mạ về chưa?

Ừa, Đứa nào mắc cở
Gặp mặt cứ anh…tôi
Sông bên bồi bên lở
Tình hờ – Trắng tợ vôi

Cá còn lội ngược luồn
Người xa nhau – Ai muốn
Kéo lên cầu soi bóng
Biết em vui hay buồn

Mùa Đông rừng thay lá
Tiết Hạ phượng đỏ cành
Tiếng ve sầu ra rã
Kể chuyện tình mong manh

Ba bắc cây cầu mới
Nối gần lại hai nhà
Biết người ta đứng đợi
Em cười… nhì sao sa

Thời gian trôi… trôi qua
Bụi hè che nắng hạ
Kẻ vui tiếng pháo nổ
Người buồn, ngắm thuyền hoa

Lời thiết tha…. Chưa cạn
Sao em đành xa anh
Trách ai đem Trăng bán
Làm cô quạnh mái tranh?

Anh nhớ chiếc cầu ngang
Sang hai nhà tám đoạn
Ta thương vầng trăng lạnh
Ôm tình buồn lang thjang!

Tháng 7/2019
Sông Cửu
_________________________________

Xướng

 

NGƯỜI ĐI

Đêm thật thấp cho vàng mắt nhớ
Lòng chơi vơi theo cõi trăng xa
Nụ hôn nào còn vương trên tóc rối
Sao cô đơn ở lại chỉ riêng ta

Người đi mang nửa hồn tươi trẻ
Một thuở đam mê cháy đỏ đời
Thanh xuân ngày đó xanh màu tóc
Tha thiết tình yêu tuổi đôi mươi

Chim lẻ bạn chiều buông tiếng gọi
Người đi rồi hoa lá cũng xác xơ
Ta nghe lòng bỗng dưng cằn cỗi
Hắt hiu , quạnh quẽ rụng bên đời

Bé Tư Áo Tím
1985
______________________________

Họa

 

 NGƯỜI VỀ

“Tặng BT Áo Tím,
tác giả bài thơ Người Đi. “

Ngày lên cao gió gào mây nhớ
Sóng vỗ xô bờ…vội trở ra xa
Mệt lã cánh chim đan từng sợi rối
Tổ ấm rừng tràm Đất Mũi quê ta

U Minh mờ xa tình yêu son trẻ
Nụ hôn – câu thề – lối r ẽ – cuộc đời
Nhìn hạt sương rơi cày lên suối tóc
Dọc bóng hương tình góc tuổi hai mươi

Nhớ nhịp chèo khua đong đưa gió gọi
Tiển biệt con đò mở lối …ra khơi
Kẻ ở người đi nhìn nhau không nói
Lận đận kiếp người trôi nổi…Ai gây?!!

*
Người trở về đây rừng cây thay lá
Điện gió tứ giăng bãi lở bến bồi
Chợ nổi trên sông quanh thuyền “tiệm vải”
Áo tím đây rồi….gọi mãi …em tôi!

Bé Tư ơi!….Anh Ba nè !!
Sông Cửu
____________________________________
Xướng

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN CƠN

anh ngồi đợi những cơn mưa lạ
chập chờn mưa
nắng cũng chập chờn
em chập chờn anh chập chờn theo
mưa tụ nước chập chờn
đợi gió về làm bão lũ
gió chập chờn thổi bay cơn nắng
nắng lên cơn mưa cũng lên cơn
em lên cơn
và anh cũng lên cơn
tháng chín mưa
chờ tháng mười
tháng mười
chờ ngày nắng lên cơn!

nguyễn chinh
25.9.2018
__________________________________
Họa

ĐỢI ĐÊM MƯA XUỐNG CƠN

(Họa vui “Chờ ngày nắng lên ”
của Nguyễn Chinh)

Em nằm mơ đêm hè buốt lạ
rả rít mưa
bóng nước chập chờn
mây mông mênh gió mênh mông theo
kéo cơn bão chập chờn
anh rủ đi chống lũ
em dự báo ngày mai trời nắng
anh lo… xả đập lũ nổi cơn
người nổi cơn
trời đất cũng nổi cơn
một cơn mưa
báo động mười
xả đập… mười
(mười cái đập)
(em bảo đợi…)
đêm nào mưa… xuống cơn!?

26/9/2018
Sông Cửu

__________________________________________
(Còn tiếp)

Đã xem 119 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*