THI CA THI NHÂN: ĐẶNG XUÂN XUYẾN

NHÀ THƠ CHU VƯƠNG MIỆN GIỚI THIỆU

—————————————————–

  1. TIỂU SỬ TÁC GIẢ

Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến

Tên thường dùng: Đặng Xuân Xuyến

Sinh ngày: 17 tháng 04 năm 1966

Nguyên quán: Đỗ Hạ, Quang Vinh, Ân Thi, Hưng Yên.

Bút danh: Đặng Xuân Xuyến, Hạ Vinh Thi,

Đỗ Quang Ân, Thái Đắc Xuân

Đã công tác tại: Viện Sử học Việt Nam

Công ty Văn hóa Bảo Thắng

Nhà riêng: 7/61 Nguyễn Văn Trỗi, phường Phương Liệt,

quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội.

Blog//dangxuanxuyen.blogspot.com/

//tienglongnguoixaque.blogspot.com/

  1. VÀI DÒNG VỀ CHÂN DUNG TÁC GIẢ

Miệt mài viết sách và kinh doanh sách từ những năm mới tốt nghiệp Đại học Văn hóa Hà Nội, đến khi là tác giả của trên 40 đầu sách (không tính các tác phẩm anh in chung hoặc sử dụng các bút danh khác với tên thật) ở nhiều thể loại, với nhiều đầu sách ăn khách, như: “Mưu lược giành chiến thắng”, “Những bước đường và thủ pháp làm giàu”, “Tiếng nói của ngôn ngữ, cử chỉ trong giao tiếp”, “Vào chùa lễ Phật – Những điều cần biết”, “Tử Vi kiến giải”, “Tử Vi vấn đáp”…, Đặng Xuân Xuyến thôi viết sách, nghỉ kinh doanh, “tập dần coi thường cái túi tiền vẫn reo vui xủng xoảng để mua lấy những cơn buồn không biết do đâu và cũng không thể dùng tiền mua được.” – (Chử Văn Long), thong dong “dạo chơi” với thơ – văn cùng bạn bè trên mạng.

Làm thơ, viết văn cốt chỉ để “giải tỏa” tâm trạng bức xúc, dồn nén của mình nên Đặng Xuân Xuyến không cầu kỳ trau chuốt câu chữ, không dùng thủ pháp, không đầu tư ý tưởng đặc biệt mà thơ, văn của anh dung dị, mộc mạc như chính hồn cốt của anh mộc mạc, dung dị. Có lẽ vì thế mà “thơ của Đặng Xuân Xuyến thường cô đọng, súc tích, cảm xúc dồn nén, tứ thơ mới, ngôn ngữ giàu hình ảnh so sánh.” – (Duy Toại). Anh làm thơ “không nhiều lắm nhưng mỗi bài thơ của anh như ngón tay chỉ ta nhìn thẳng vào cuộc sống và buộc ta phải suy nghiệm bức tranh hiện thực đó hoặc cho ta hưởng thụ những phút giây sâu nhiệm diễn biến trong tâm hồn nhạy cảm của người thơ.” – (Châu Thạch). Dẫu xuất hiện muộn trên thi đàn nhưng thơ Đặng Xuân Xuyến “đã gây ấn tượng bởi cái giọng điệu sắc lạnh, tốc độ, tứ ý ngồn ngộn tự nhiên, đầy tâm trạng, đủ chân thiện mỹ như: Bạn QuanQuê nghèoTôi ngheRu conTim đauMơ trăngTình Nở… Nhất là thơ tình đầy trăn trở.” (Nguyễn Đăng Hành)

Nhà thơ, nhà ứng dụng Kinh dịch Nguyễn Thanh Lâm, cũng là người anh, người bạn vong niên của anh, đã công tâm khi khái quát về thơ của anh: “Thơ của Đặng Xuân Xuyến chưa đến bực tài hoa, mà là thơ của nỗi lòng, tình yêu và sự đớn đau trong tình yêu nâng hồn anh thành cánh chim bay đến phía sau của chân trời tình yêu và trở về với hồn quê.”.

Còn nhà phê bình văn học Châu Thạch nhận xét về thơ của Đặng Xuân Xuyến bằng sự cảm nhận từ tấm lòng chân thực khi đọc thơ Đặng Xuân Xuyến: “Ta có hai sự rung động cùng một lúc. Đó là sự rung động của con tim yêu chân tình, say đắm và độ lượng. Cùng lúc đó cũng bốc lên trong bầu máu nóng của ta một thứ hương tình cúa thể xác. Hai thứ hương đó quyện vào nhau cho ta sự khoái lạc lạ lùng trong nỗi đau khổ quặn thắt. Khoái lạc vì thơ Đặng Xuân Xuyến như ngùn ngụt ngọn lửa của ái ân thể xác và của âu yếm tinh thần. Đau khổ vì thơ Đặng Xuân Xuyến làm lạnh con tim, nỗi sầu được diễn tả như bông lơn nhưng làm cho người nghe quặn lòng se thắt. Thơ đó không phải là thứ thơ hư cấu. Thơ đó là thứ thơ nở ra như những bông hoa trường trãi được nẩy mầm từ hạt của nó, hạt ấy đã bị vui dập trong bao nhiêu biến động của đời.”

  1. GIỚI THIỆU 15 BÀI THƠ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Tiếng khèn

– tặng Vũ Thị Hương Mai –

Nhởn nhơ

Mặc cha giục sang bản bên cho người ta bắt làm vợ

Mặc sương trắng là đà giăng ngõ

Mặc mây chiều quẩn váy lửng lơ

Mặc khèn ai bỏng rộp phồng đêm

Cứ tủm tỉm

Cứ bơi theo dòng suối

Cứ men theo hương lài

Cứ nồng nàn dựa một bờ vai…

Đông

Ừ, đông

Cây bàng trút lá

Vọng chuông chùa xa

Ơ này những là gió

Ơ này là những giấc mơ

Ơ này là mằn mặn tuổi thơ

Kìa! Nửa đêm chụm tay khều lửa

Kìa! Tiếng khèn réo rắt chiều mưa

Kìa!…

Vi vút gió…

Tiếng khèn rơi.

*

Hà Nội, sáng 25 tháng 10.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thu lạnh

Người đã đi rồi, đi quá xa

Bỏ ta ở lại với quê nhà

Hôm nay về lại thăm làng Đá

Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta…

Giếng nước còn trong, bậc đã rêu

Chênh chao chiều vọng tiếng cu gù

Tháng chín thôi mà… sao đã lạnh

Thu vàng vồi vội rải nắng hanh.

Ừ, trách gì đâu, chỉ nhớ thôi

Người đi thì cũng đã đi rồi

Nào ai biết được duyên mà đợi

Mây tím lưng trời, thôi, cũng thôi.

*

Hà Nội, chiều 20 tháng 10.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Nhớ mẹ

Lòng quặn thắt

Nhớ những chiều nắng tắt

Kẽo kẹt gánh rau mẹ vội về nhà

Dáng mẹ xiêu xiêu run rẩy chiều tà

Cha ở phương xa

Chúng con còn bé dại

Gánh nặng gia đình trĩu nặng đôi vai

Sương buốt sớm mai

Nắng táp trưa hè nhễ nhại

Mẹ gửi đồng xa tiếng cười

Mẹ mong đơm mùa trĩu hạt

Nhọc nhằn nhuộm lời mẹ hát

Ngửa mặt nhìn trời tay con nắm chặt

Nước mắt ngược vào tim mặn chát

Con muốn hỏi trời cao

Con muốn cào đất rộng

Đâu là lẽ công bằng

Mẹ một đời nhân hậu thẳng ngay

Sao lắm cơ cực đắng cay

Lặng thầm qua đời mẹ

Tan nát lòng con trẻ

Con về thăm mẹ

Thơ thẩn vào ra hương khói nghẹn ngào.

*.

Làng Đá, 02 tháng 07.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Trò đời

– Kính tặng nhà thơ Nguyễn Khôi –

Thôi!

Thì thôi!

Về quê

Ráng “làm người tử tế”

Chính trị vốn lưu manh

Đếch có chữ tình

Biết thế

Nên

Đếch cần xin xỏ.

Mẹ nó!

Làm người giờ càng khó

Thất thế sa cơ

Đã nản

Còn sợ

“Truy cùng diệt tận”

Đến hồi mạt vận

Ngã ngựa rồi mới thèm một chữ NHÂN

*.

Hà Nội, sáng 08 tháng 05.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Đường dài

– Yêu mến tặng Huyền Thương –

– Đừng mà.

Ở lại đi em

Ngoài kia

Trời đã buông rèm từ lâu.

– Chúng mình đến chẳng được đâu

Anh còn khuấy sóng bể dâu làm gì

Thôi thì cứ để em đi

Mười lăm năm nữa còn gì nét xuân

Anh dù vì nghĩa, chả cần

ngó ngơ chi lũ dở đần dở khôn

Trái tim

sợ lắm bước dồn

Thôi.

Em về.

Kẻo lời đồn

khổ anh

Nhà nghèo

duyên phận mỏng manh

Em neo chữ nghĩa chữ tình với son

Anh dù chẳng vợ còn con

Cố chen em chỉ nước non phận hèn

Dằn lòng rồi cũng phải quen

Thôi.

Em về

kẻo

mờ đèn

phố xa

– Ờ …

Thì…

Em trở lại nhà

Khăn đây

em quấn

Ngõ xa

đường dài.

*.

Hà Nội, đêm 13 tháng 05.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Chấp chới

Có người líu ríu theo chồng

Buông lơi lời hát

Bỏ ngày xuân ngăn ngắt

Thúc nhịp trống dồn…

Se sắt buồn

Ơi người “xe chỉ luồn kim”

Ơi người nhớn nhác đi tìm

Đầu ghềnh cuối bãi

Lời xưa có còn mê mải…

Tìm ai…

Kìa ai…

Lừng chừng câu hát

Gió gằn ràn rạt

Trời mưa…

Chấp chới cánh diều.

*.

Làng Đá, 21 tháng 04.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Người dưng

Đã mòn con mắt lá răm

Lời yêu còn ở ngã năm chửa về

Sập sùi sũng ướt triền đê

Khạo khờ mãi nhuộm câu thề người dưng

Hội làng thì đã lưng chừng

Người dưng ơi hỡi…

Người dưng

Chả về.

*.

Hà Nội, ngày 09 tháng 02.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thiếu nữ

Ô kìa người ngọc giữa sớm mai

Áo xiêm trễ nải chả chịu cài

Ngực nõn phập phồng ru hồn gió

Bồng đảo in hồng trong mắt ai.

*.

Hà Nội, ngày 05 tháng 02.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Men đắng

Đây men rượu hơn 15 năm trước

Chót nhấp môi ta trượt bước xuống bùn

Ngoái đầu nhìn vẫn hồn lạc chân run

Thon thót sợ vô tình gặp lại.

Ừ ly nữa. Cớ chi phải ngại

Ta cứ say. Mặc thiên hạ phỉnh lừa

Cạn ly này có quên được chuyện xưa?

Đau thương đấy đến ngày nào lành sẹo?

Ừ thì cứ trách ta bạc bẽo

Cứ rêu rao ta ân ái hững hờ

Quá thật thà ta ra kẻ ngu ngơ

Ngớ ngẩn cược đời mình nơi kẻ chợ.

Đau. Đau lắm. Lặn ngược dòng lệ rỏ

Trời cao xa dung dưỡng lũ yêu hồ

Cố vẫy vùng thoát xa khỏi chốn nhơ

Ta chết lặng nửa đời không phân tỏ.

Ừ ly nữa

Ừ thêm ly nữa

Ừ thì say! Ừ quên quãng sống thừa

Quên bóng tà lẩn khuất phía song thưa

Ta cạn chén đón bình minh trước cửa.

*.

Hà Nội, đêm 10 tháng 12.2016

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Về đi em

– Thương tặng T.T.Q.T –

Về đi em! Về ngắm trăng buông

Câu mái đẩy lèn sâu ký ức

Dựa vai anh ngắm đời rất thực

Cổ tích trầu cau đã hết nhựa rồi.

Em cứ về! Ừ! Một lần thôi

Dẫu nắng bên sông không còn chấp chới

Câu lý ngày xưa dẫu thôi diệu vợi

Ta tựa vai nhau nối lại câu hò.

Em cứ về! Đừng mải đắn đo

Về một lần thôi nằm nghe sông hát

Về một lần thôi rộn đêm gió mát

Nghe tiếng lòng khủa nước đêm trăng

Em cứ về! Ừ! Một đêm trăng…

*.

Hà Nội, đêm 30 tháng 07/2016

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Chung

– Tặng Quỳnh Hương –

Em có cần anh không?

Nếu cần anh hãy cùng anh chung sống

Gạo nấu chung nồi

Chăn trùm chung gối

Ta chia chung ánh mắt nụ cười…

Đừng ngại em ời…

Giường nhà anh đủ dài, đủ rộng

Chăn nhà anh đủ ấm, đủ nồng

Ta khêu ngọn lửa hồng

Ta nối câu quan họ

Ta bện mây với gió

Kết thành thuyền chơi trăng…

Em sẽ là buồm căng

Anh sẽ là gió lộng

Thuyền trăng mình thơ mộng

Dập dìu giữa biển xanh

Em. Nào, về với anh!

*.

Hà Nội, trưa 25 tháng 04. 2016

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Em

Ta gạ em cạn chén

Thế là em cạn ta

Nửa đời ta trễ hẹn

Em nồng nàn đốt ta.

Run rẩy, em ghì ta

Quấn vào ta hoang dại

Thẫn người, ta ngây dại

Uống em từng giọt say.

Trời đất như cuồng say

Ngả nghiêng theo nhịp phách

Nửa đời trai trinh bạch

Em nhuộm ta ngả màu.

*.

Hà Nội, đêm 21 tháng 01 năm 2015

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Quê nghèo

Quê tôi nghèo lắm

Vẫn lác đác nhà tranh

Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt

Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát

Cha cả đời lam lũ

Mẹ một đời chắt chiu

Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ

Tuổi thơ tôi đói ngủ

Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

Quê tôi nghèo lắm

Phiên chợ còn èo ợt nghèo hơn

Dăm ba nải chuối

Vài mớ rau tươi

Mẹt sắn, mẹt ngô

Í ới mời chào cao hơn mời cỗ

Lèo tèo dăm người bán

Lẻ tẻ mấy người mua

Ế bán

Chán mua

Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.

Quê tôi nghèo lắm

Lũ trẻ gầy như con cá mắm

Lũ trai mặt mũi mốc meo

Gặm nhấm nỗi đau nghèo khó

Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc

Thương con cò con vạc

Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình.

Quê tôi nghèo lắm

Nước mắt rơi từ thời chị Dậu

Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ

Âm ỉ bủa quanh

Bám đeo đặc quánh

Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp

Sừng sững bê tông cốt thép

Ngạo nghễ tượng đài

Ngạo nghễ trần ai

Chiếc cổng làng thành tai hại

Giam hãm đời người

Tù túng giấc mơ.

Quê tôi nghèo

Nghèo cả giấc mơ…

*.

Hưng Yên, chiều 29 tháng 12 năm 2014

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Mơ trăng

– Thương tặng T.T.Q.T –

Em rướn mình hà hít nụ hôn anh

Tê tái lắm. Cuộc tình mình thật tội

Môi khóa môi mà sao xa vời vợi

Đêm cuống cuồng khỏa lấp nỗi chơi vơi.

Anh vùi mình giấu vội lệ rơi

Tim rời rã giữ cõi hồn trống vắng

Câu yêu đương nửa chừng nghẹn đắng

Đêm rã rời lẩn khuất ánh trăng thanh.

Anh ngại ngùng khi em chợt hỏi anh

“Anh hạnh phúc hay chỉ lời chót lưỡi”

Biết nói sao để không thành giả dối

Rưng rức buồn…

Day dứt giấc mơ trăng.

*.

Hà Nội, đêm 02 tháng 09 năm 2014

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Ru con

– Với con yêu Đặng Tuấn Hưng –

Con mỗi ngày mỗi lớn

Mình mỗi ngày mỗi già

Tóc thêm dầy sợi bạc

Đêm trở mình nhiều hơn.

Lặng nhìn con nằm ngủ

Ngổn ngang mối tơ vò

Ầu ơ… Thương cái ngủ…

Giấu nỗi buồn trong thơ.

Giận “người lớn” dạy hư

Khiến con thơ phải khổ

Con níu vào giấc ngủ

Kiếm nụ cười trong mơ.

Con như búp non tơ

Cần đời cha bóng cả

Cha đã qua mùa hạ

Chở che con mấy mùa?

Ầu ơ… Ơi cái ngủ

Ngủ ngoan nào con yêu…

 *

Hà Nội, đêm 20 tháng 08 năm 2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Nhà thơ CHU VƯƠNG MIỆN giới thiệu

Đã xem 195 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*