NỖI NHỚ

NỖI NHỚ…

“Khi viên đạn xuyên vào một người lính
Dù thuộc bên nào đi nữa; thực ra nó đã xuyên vào trái tim một người mẹ”
” Tại sao lại ăn mừng chiến thắng? Những kẻ thua trận chẳng phải là đồng bào chúng ta hay sao?”

Đọc câu danh ngôn của cựu TT Abraham Linconln, tôi nhớ đến những người Mẹ VN nói chung… tự nhiên mình cảm thấy nhói lòng..

Nhớ hồi năm cải tạo thứ 10, khi toán tù  tụi nầy đang cuốc đất đào kênh… một bà cụ bưng rổ khoai đang bốc khói đến nhìn anh em tù bảo:

– “Nghỉ tay ăn khoai mì  tụi bây ơi!”.

Thấy anh em vẫn lầm lũi cuốc đất không đáp, bà hỏi người công an cầm súng canh gác:

– Ủa, sao má biểu mà tụi nó làm thinh vậy?

Chú công an ôm súng đứng canh  nhìn bà cụ già cười nói:

– Nội qui cấm mà má, đâu cho họ nói chuyện với người ngoài…
Bà cụ gắt giọng:

– Sao mà ác quá vậy? Tao cho anh em nó chút khoai ăn đở đói cũng hỏng được nửa sao?

Chú lính công an nhìn bà ái ngại…rồi gọi lớn:

– Ê! Có mẹ đem cho khoai nè, mấy anh nghỉ tay…ăn đi.

Anh em tù bỏ xẻng cuốc, để mặt mũi dính đầy bùn đất ào lên cám ơn bà lão rối rít. Nhìn bà tôi lại nhớ mẹ tôi, nên ứa nước mắt hỏi nhỏ cụ:

– Bà cụ không ghét bọn tui sao?

Bà lão nhíu mày nhìn tôi xúc động nói:

– Sao mà ghét ? Tao là Mẹ, thấy con đứa nào khổ cực là tao  thương thôi…

Toán tù lao động bọn tôi chia nhau mỗi đứa chỉ được nửa củ mì rồi ngồi ăn quanh bà lão… Tự nhiên tôi nhớ thương mẹ tôi và những người mẹ Miền Nam …vô cùng!

Mother’Day 2020

Sông Cửu

Đã xem 214 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*