THỨC CÙNG ĐÊM

 

THỨC CÙNG ĐÊM

 

Vất bỏ thế thời ta thức cùng đêm

Đêm dài thật, như sợi râu ta mất

Nặn nọt cuộc đời khô khan, tất bật

Nên thương tình chẳng nỡ cắt bỏ đi…

 

Bàn tay gầy, thô, ráp nghĩ ngợi chi

Mà mân mê bộ râu lâu ghê gớm

Để mỏi mệt nô đùa thành quá chớn

Trên đôi mắt hiền cớm nắng xa xăm…

 

Có khi nào yêu thương chợt ghé thăm

Trên bờ vai cũng dăm lần người gửi

Giọt lệ tình long lanh nhiều hờn tủi

Nặng quặn đáy lòng, lầm lũi tha hương…

 

Đêm bật khóc giữa khó nhọc vô thường

Chờ cảm thông, nhún nhường người bên cạnh

Đêm hoà ta, ta như tan trong cảnh

Một vũng đêm chứa một mảnh con người…

 

27-02-2020

Nguyên Hữu

 

Đã xem 113 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*