HỜN GIẬN

 

HỜN GIẬN

 

Có một lần đi mãi

Giờ vẫn chưa chịu về

Tại vì sao ở lại?

Chắc chẳng còn nhớ quê…

 

Con chim còn nhớ tổ

Chiếc lá nhớ cội nguồn

Cớ sao người vẫn cố

Gửi về lời hứa suông…

 

Có một miền quá khứ

Kỉ niệm vẫn đợi chờ

Tại sao không tìm chứ?

Mà lạ! Cứ trơ trơ…

 

Nhiều người khóc bảo nhớ

Lắm kẻ buồn giống nhau

Nửa đời người viện cớ

Chẳng về… kiếm mãi đâu…

 

Phai mầu rồi kí ức

Bới tung quá khứ gào

Đêm về tự nhiên thức

Chẳng biết là tại sao…

 

Nghẹn ngào cơm với áo

Trách móc liệu có vui

Hay xong rồi mếu máo

Đo lòng thấy ngậm ngùi…

 

Những cánh chim vẫn thế

Sáng đi, tối quay về

Người đi trong lời kể

Của tháng ngày dài thê…

 

Sợi tơ tình thò với

Tô-vẽ những ngày xưa

Trắng, đen, hồng… từng khối

Thấy đã muốn về chưa?…

 

Bao nhiêu người muốn gặp

Cả người ấy nữa mà

Tại dở dang đôi-cặp

Cau-trầu vẫn chưa qua…

 

Cứ hẹn lần hẹn lượt

Ứ đợi nưa đâu nha

Không nhanh về… đánh trượt

Úi… vội cứ gọi là…

 

12-02-2020

Nguyên Hữu

Đã xem 270 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*