SẦU ÂM

 

SẦU ÂM

 

Chiều buồn rơi rụng hoàng hôn

Tảng mây xám xịt dỗi hờn nổi trôi

Buồn trên chiếc lá vàng phơi

Buồn không chịu nổi lặng rơi khẽ khàng

Thế thời nhìn-dõi đa mang

Thu hồn chẳng lại quá giang cõi sầu

Nắng tàn đứt sợi vì đâu

Thiên trường voan trắng bấn mầu niềm riêng

Trấn an để lấy bình yên

Phù du đánh đổi còn nguyên bọt bèo

Sầu đông khách khứa vắng teo

Vừa thêm một lá lặng gieo dấu bình

Mong manh một cõi phù sinh

Hồn treo đầu lá – âm binh cợt đùa

Thơ thành câu chú, lá bùa

Yểm muôn vàn thứ kéo-đưa hồn về

Thời gian! Cái lưỡi dài thê

Mắt đêm kết thúc nhiêu khê ngôn từ…

 

24-12-2019

Nguyên Hữu

 

Đã xem 488 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*