Tình Quê

 

 

 

            Lê Ngọc Quế Anh

 

 

     Tình Quê

   

         

HỘI QUÁN VĂN NGHỆ LỀU TRĂNG SD   

                      ẤN HÀNH 2017

 

                   

_________________________________________

 

 

               “Đường thơ ly xứ mong manh
     Không vá được lành mảnh nhớ niềm thương…
                                                                              

                                 lê ngọc quế anh                                            

                   

Vài Lời Tâm Tình

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng những ghi chép thầm kín của riêng mình lại có thể gom góp in thành một tập thơ. Thiệt tình mà nói, với tôi, đây chỉ là những ghi chép trong cảnh sống rất đời thường của tôi. Là một thôn nữ học hành thi cữ chưa đến nơi đến chốn đã phải rời quê hương Bến Tre theo chồng về sống ở Sài Gòn trong suốt thời kỳ binh lửa.
Cha Me tôi mất sớm, đàn em 9, 10 đứa côi cút sống tản lạt mỗi đứa một nơi… Đối với tôi, đây là nỗi đay rức về tình chị nghĩa em trong suốt thời kỳ đất nước ly loạn đến lúc   an bình…
 Trong hoàn cảnh khốn khó chung của quê hương, tôi đã bao lần tưởng như đuối sức trước vô vàn nghịch cảnh dẫy đầy bất trắc đã khiến tôi có cái nhìn đời vô cùng bi quan  kéo dài cho đến ngày nay!

Năm 1996, tôi được theo chồng đi định cư ở Hoa Kỳ trong chương trình HO. (Lại thêm  hoàn cảnh éo le, thời gian dài 20 năm trôi qua, các con tôi đã lớn, quá tuổi theo qui định không được theo cùng cha mẹ) . Niềm vui lại chồng nặng lên nỗi buồn chia ly!

Bao đêm nhớ, ngày thương xảy ra quê hương máu thịt đó, làm tôi khó thở, nên âm thầm ghi chép lại nỗi lòng tôi bằng những câu thơ để tự an ủi cho riêng mình! Tôi không ngờ và rất cảm động, khi biết những bài thơ đó được ông xã nhà tui lưu giữ, được bạn hữu trong Hội Quán Lều Trăng khuyến khích cho in thành thi tập lấy tên là ”Tình Quê” .

Lời chân tình trước tiên của tôi là dâng lên lời tạ ơn Đức Chúa Trời đã luôn ban sức lực ân tứ cho tôi từng ngày để sống… Và từ thâm tâm, mình tôi trân trọng cảm ơn tất cả;  nhà thơ Phan Anh Dũng, người chịu khó  biên tập, ông xã tui người khổ công sưu tầm gìn giữ chỉnh sửa…  Và còn nhiều lắm lắm…  bạn bè bằng hữu thân thương đã khuyến khích cho tập thơ “Tình Quê” ra đời hôm nay!

Mong ước  những vần thơ quê mùa mộc mạc nầy được đến với quê hương tui, em tui, con tui…  Nhất là được góp vui cùng quý vị.
Lê Ngọc Quế Anh
————————————————————————————————————–

 

Lời Giới Thiệu  
THI TẬP TINH QUÊ

Đọc thi phẩm “Tình Quê” của chị Lê Ngọc Quế Anh hiền thê của nhà thơ Sông Cửu, tôi chợt nhớ hai câu thơ nổi tiếng của Thôi Hiệu (một nhà thơ Trung Quốc, đời Đường) trích trong bài Hoàng Hạc Lâu:

Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thương sử nhân sầu
Nhà thơ Tản Đà của chúng ta đã dịch:

“Quê hương khuất bóng hoàng hôn

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai “.

   Hai câu thơ trên và cả tập thơ của chị Lê Ngọc Quế Anh đều nói về chuyện ly xứ, chuyện bỏ quê  ra đi. Với Thôi Hiệu, có thể là một chuyến ngao du đến thăm Hoàng Hạc Lâu. Nhưng với tác giả tập thơ này, chuyện ly xứ là chuyện đau lòng, chuyện liên quan đến vận mệnh đất nước.

   Nói khác, “Tình Quê” là những hồi ức, những thở than được viết thành thơ, về một quê hương dấu yêu đã xa xôi, của một tác giả đang sống đời tha phương.

   Thật vậy, không ai yêu quê hương bằng những người bỏ nước ra đi vì hoàn cảnh lịch sử. Không ai mất đi hạnh phúc mà không oán trách đau thương.

Mất quê hương, đôi khi, mất luôn cả chính mình, trong một dòng đời luôn quay cuồng nơi xứ lạ.

   Trong thi tập này, tác giả nhắc đến Cửu Long, nói về Bến Tre,  hồi tưởng những thân tình, huyết thống, ruột rà…mà tác giả đã từng sống, từng vui, từng buồn với nhau, từ tuổi ấu thơ cho tới lúc trưởng thành.

   Bến Tre, dưới mắt tác giả, là một quê hương bình dị, hiền lành và thơ mộng. Một quê hương dấu yêu đã gắn bó với tác giả một cách nồng nàn. Một quê hương đã sống, đã thở cùng nhịp thở với tác giả, đã vui cùng hạnh phúc của tác giả, và đã khóc cùng nhau trước cảnh tang thương tiêu điều, bởi chiến tranh tàn bạo gây ra.

Tác giả Lê Ngọc Quế Anh chưa từng có tác phẩm xuất bản. Thỉnh thoảng trên báo chí, trong các thi đàn hải ngoại, chỉ có một số bài thơ xuất hiện một cách khiêm tốn. Nhưng thơ chị rất phong phú, dồi dào cảm xúc, có tư chất của một người làm thơ lâu năm, vững chãi, dạn dày.

Tôi chưa từng thưởng thức “tình quê” nào lãng mạn và sâu đậm, như:

Dây trầu

Leo quấn cây cau…

Nghe gió rì rào

Quặn nhớ tình quê?!

(Tình Quê)

Hay, cái nhớ thật trữ tình, thật ảo mộng:

Theo anh

xuống bến thuyền chơi

bơi xuồng ra vớt
trăng trôi giữa dòng

(nhớ bến quê xưa)

Và tác giả tỉ mỉ thương từng ngọn rau, thương từng chồi non đầu mùa ngậm sương uống mưa, trên mỗi tấc đất quê hương:
 Mượt mà lá mới chồi non

Thương chùm rau muống gió lòn đòng đưa

Ngọn rau óng ả đầu mùa

Ngậm sương ban sớm uống mưa ban chiều

(ngọn rau đầu mùa)

“Tình Quê” của Lê Ngọc Quế Anh là một thi ký trên xứ người, hồi tưởng về một xứ sở dấu yêu đã từng gắn bó với tác giả gần suốt một đời. “Tình

Quê” cũng là một dòng nhạc bất tận, réo rắt oán than cho số phận một quê hương còn đó, nhưng như đã mất đi. Chừng nào còn tiếp tục kiếp sống tha hương, chừng nào chưa thực sự quay trở về, chừng đó chúng ta vẫn còn trông ngóng quê hương như một trăn trở khôn nguôi.

Thơ Lê Ngọc Quế Anh mát rượi như nước dừa Bến Tre. Đọc từng ngôn ngữ tác giả ví như uống từng ngụm nước ngọt ngào của dừa. Lời thơ thanh tao, ngát hương, ví như mùi thơm của hoa cau, hoa bưởi. Và một diểm đặc biệt nhất trong thơ Lê Ngọc Quế Anh, là suốt mấy mươi năm lang bạt xứ người, dòng thơ tác giả vẫn giữ nguyên vẹn sự chân chất, đôn hậu từ ý tưởng đến ngôn từ. Không một trường phái tây phương nào có thể ảnh hưởng hồn thơ chị, chi phối vẻ chân chất, thật thà vốn có trong tâm thức người Việt. Chị cũng không chạy đua theo thơ mới, bóp méo hay bẻ vụn chữ nghĩa theo các phe phái hình thức hiện tại.

Nhìn chung theo tôi, thi phẩm “Tình Quê”  là thi phẩm rất đáng đọc, là thể loại hồi ức dành riêng cho lớp người tha phương, đang thương nhớ khôn nguôi về một quê mẹ dấu yêu, còn cách xa ngàn trùng…

 PHẠM HỒNG ÂN
(nhà thơ)

_____________________________________________________

Nhớ Em Sài Gòn
(Nghe SG triều cường cuối năm)       

Mưa tuôn đường phố ngấm buồn

Nhớ sông Sài Gòn nước cuốn bũa vây

Công viên cánh bướm ngừng bay

bùn lầy quan lộ vơi đầy đục trong

Núi buồn nói với dòng sông

nỗi đau con sóng bể Đông cội nguồn

Thì thầm vỗ nhịp yêu  thương

cát vàng sương đọng rẽ đường phân ly

Bâng khuâng trăng lặn vào mây

bao giờ hợp phố sum vầy lòng say

Bên nầy khuyết bên kia đầy

ngọt ngào cho lắm… đắng cay nối liền!

Xoay vòng lưu luyến – oan khiên
ba đào rung chuyển trường thiên mệnh Trời

Phù vân số kiếp con người

duyên tình bất định thế thời trầm luân!

Lời thơ thổn thức đêm Xuân
gởi về em nỗi ngập ngừng xa xăm…

Hạnh duyên mơ mộng tháng năm
Người chưa phải tằm… khó trả nợ dâu ?

lnqa

Lục Bát
NHỚ

Đi đâu cũng nhớ quê hương

Vườn cau gốc ổi con đường nhà em

Nhớ nhà nội, nhớ ao sen

Lá xanh bông trắng không đen như bùn…

Nhớ hàng cau đứng lạnh lùng

Chú Út lại bảo ung dung giữa trời

Nhớ câu đáy giếng ếch ngồi

Quệt quệt coi trời bằng cái nắp vung
lnqa

___________________________________

Mái Tóc Em Tôi

“Tặng em tôi Lê thị Gô”

 1

Tóc xòe phủ kín bờ vai

Em chải mỗi ngày soi bóng trên gương

Dung dăng cắp sách đến trường

Nô đùa bắt bướm nắng lòn gió bay

Tóc dài hong vạt nắng mai

Ngày vui tuổi ngọc đêm say ý đời:

“Lòng Mẹ sánh với biển khơi

Ơn Cha đời đời ví tợ trời cao!”

2

Tóc huyền – lá trầu miếng cau

Đắng cay ngọt ngào ấm lạnh lo toan

Bâng khuâng nối sợi gối chăn

Lời ru cánh võng tàn canh gió lùa

Tóc thưa gội nắng tắm mưa

Như bông lúa chín gió đùa em ơi

Buồn – vui chạy suốt cuộc đời

Số phận do Trời định phận mình thôi…

Tháng 5/2017
lnqa

 lnqa

_______________________________________

Tình Quê

Chiều Hè

Dạo mát “đồi trăng”

Nhớ bến hò hẹn…

Trúc Giang năm nào

Dây trầu

Leo quấn cây cau…

Nghe gió rì rào

Quặn nhớ tình quê?!

Cuối Hạ 2005

 ___________________________________

Thơ Thẩn

 

Chiều hè
Ghé lại công viên
Nghe chim gọi tổ
Lòng thêm chạnh lòng

Qua cầu
không có dòng sông
Nhớ thương con nước
Lớn ròng quê hương

Cụm hoa
Nở muộn chờ sương
Tàn hương phai sắc
Bên đường gội trăng…

Chiều Hè San Diego 201…

 

Bầy Cò

Dòng sông soi Hạ nắng

Bụi trắng bám hàng cây

Bầy cò bay tìm tổ

Trôi vạt vào lùm mây…

Anh đi đâu tối ngày

Đêm dài em thức đợi

Như chòm mây xuôi chảy

Sau ngọn đồi chơi vơi!

Đêm Black Mountain 2000
lnqa

 

 

 

 

Hò Câu Cá

Hò ơi… Cá cắn câu

Tôi giựt lên cầu

Tưởng đâu con cá dại…

Ai dè… bị thổi còi

Bắt trả cá lại cho hồ rồi… hò…

Tôi ngồi nghĩ lại…

Hò ơ… ngồi nghĩ lại…

Mới thấy con cá xứ nầy nó thật là khôn… ơ!

Đi câu cá ở hồ “Con Vịt”
lnqa
______________________________________

Lá Vàng
Nhân đọc “Chiếc Lá của Hồng Loan.”

 

Mùa sang ngồi đếm lá vàng
Để hiểu được chàng thương thiếp bấy nhiêu

Nhớ anh ôm gió để yêu
Thì thầm với lá mỗi chiều thu sang

Tìm anh trong dãy sao chen
Hỏi trăng trăng cứ nhìn em trăng cười

Lá vàng ơi! Lá vàng ơi!
Che kín bầu trời… tết thiếu trăng soi

Xuân sang chàng gặp thiếp rồi
Đồi hoa nụ biếc rợp trời màu xanh…

 lnqa

 

Nỗi Buồn Mùa Thu
Tặng chị Ngọc Ca

Nỗi buồn cuốn gió Thu
Mịt mù vườn hoa tím
Đêm thao thức giựt mình
Ngày bình yên chết lịm…

Niềm thương tình Thu rơi
Chơi vơi trời hiu quạnh
Tiếng hẹn hò chiều lạnh
Đồng quạnh vắng cánh cò!

Ngồi nhớ một chiều Thu
Lời ru tình lệ mặn
Vợ bồng con đứng lặng
Đợi chồng ngoài biên khu!

*              

Nỗi nhớ  mờ vườn Thu
Vi vu màu lá đổ
Cành sen nào chớm nở
Chấm đỏ trong sương mù!

Thu, 2016
  

Đêm Trắng
(Tặng cháu Karent Ly Hè 2016)
Lê Ngọc Quế Anh

Lửa phủ rừng
Mây
Cuốn khói xé đêm
Gió nổi lên
Đùa những vì sao
Bay vào vòm xám

Xe
Anh áo lam
Hụ còi
Thả mưa giăng
Cắt rừng
Chận ngang phố núi
Nước – lửa
rượt đuổi ồn ào
Em chun vào tầng cao
Cõng Mẹ xuống lầu
Chạy nhanh vào… đêm trắng.

Mùa Hạ Cali 2016

 

Góc Tha Phương
(Nghe tiếng đàn tranh đêm tuyết đổ)
Lê Ngọc Quê Anh

Một góc tha phương tận xứ người
Nghe đàn thập lục thảnh thót rơi
Đầy vơi khoan nhặt buồn ly xứ
Tình tự đất người… nhớ quê tôi!
2016

Bến Đợi
Năm đầu sang Mỹ. 1998
                          Lê Ngọc Quê Anh

Trước đây.

Khi Sài Gòn chìm trong khói bụi

Đầu chợ cuối đường em bán buôn

Đêm về cô quạnh ôm chăn gối

Chờ đợi chồng về trong nhớ mong

Bây giờ.

Sáng anh đi đèn đường chưa tắt

Ngày hai ca khuya khoắc học hành

Em thắc thỏm… hóa thành bến đợi

Cánh buồm đời…  xuôi ngược gió căng!

Bức Tranh

 

Nhớ anh chị họa sĩ Nguyễn Thy

                                   (Lê Ngọc Quế Anh)

 

Mây giăng khung lụa trắng

Dãy đồi ngồi mẫu tranh

Rừng thông giương cọ thẳng

Gió tô màu…  trời xanh.

(Viếng đồi Thập Tự 2000)

 

 

 

 

 

Nhởn Nhơ

Nắng lên

Trải sáng vườn hồng

Nhởn nhơ cánh bướm

Lượn vòng cành mai

Yêu sao

Chiếc lá mảnh mai

Rụng lên mái tóc

bờ vai ai ngồi.

(Đầu năm thăm vườn Hồng San Diego

với cô Chuân và chú Khánh 01/2017.
lnqa

Nhớ Tết Quê Nhà

Tặng ông xã

 

Xuân về tê tái dạ chẳng khuây

Lòng ở quê xưa dạ chốn nầy

Trà thơm anh uống còn hơi hướng

Rượu ngọt quê người lạt men cay

Đất lạ nhạt phai cành mai trổ

Bông thưa lá đổ cánh hoa gầy

Bong bóng bay bay ai mới thả

Nhớ tết quê nhà… chim én bay!

Tết Con Gà .2017
lnqa

 

Núi Cao Sông Dài
Nhớ ngày giỗ Ba Má
(26/4 và 6/5 âm lịch)

 

Lặng nhìn chim Vành Khuyên

Móm mồi con quanh tổ

Mơ màng tình xứ sở

Lòng đau… nhớ Mẹ hiền

Suốt đời mẹ héo hon

Nuôi chồng con vất vả

Nhiều bửa ăn muối sả

Nhường rau cá bầy con

Đứt ruột… lìa quê hương

Về Sài Gòn lánh nạn

Thương con tóc má trắng

Thân bệnh tật nhọc nhằn

Núi cao sánh công cha  

Sông dài bằng tình mẹ

Trần gian ngàn dâu bể

Ơn  Ba Má… nhớ đời!

201…
lnqa

 

Bên Mẹ Hiền!

ọc truyện Từ Vĩ
nhớ đêm bên má ở BV Sài gòn)

 

Con ngồi

đếm hạt mưa đêm

thương nhớ Mẹ hiền

nắng Hạ mưa Đông

Một đời

thân mẹ long đong

Mưa giông nắng đổ

trải lòng yêu thương.  

Thương Mẹ

mái tóc điểm sương

đầu xanh đầu bạc

đoạn trường vì con

Quê nhà

mẹ chịu héo hon

nhọc nhằn lăn lộn

mõi mòn tháng năm!

Đêm nằm

nghe giọt mưa Xuân

chập chờn bóng Mẹ

chông chênh cuối trời

Con yêu Mẹ lắm mẹ ơi!

Bóng hình từ mẫu suốt đời vì con!


 1973
lnqa

 

SÀI GÒN
SAU CƠN MƯA
_____________________________

Sài Gòn

Sau cơn mưa

con đường rửa mặt

bầy trẻ nhặt ni-lon

hớp từng cơn gío mát

mây xếp từng hàng

đuổi bắt nhau . . .

Thị Nghè

sau cơn mưa

bầu trời xanh xao

mặt đất oi bức

dòng kênh “Nhiêu Lộc” đen ngòm

con hẻm “Chợ Chiều” nước ngập . . .

Bến Bạch Đằng

chỗ ướt chỗ khô

người phu xích lô

còng lưng chở khách

chị bán cơm lề đường

nheo mắt – lắc đầu

nhìn câu-vồng ngũ sắc

bắc ngang

nhà hàng

Năm sao !

(Thi ký, Sau Cơn mưa đầu mùa Saigòn 198…)
lnqa

 

Nhớ Em Tôi

“Viết gửi về  các em ”

                     Lê Ngọc Quế Anh

Đêm nằm trăn trở tình quê

Nhớ con đường nhỏ đi về sớm trưa

Đất lành sáng nắng chiều mưa

Lúa vàng trĩu hạt năm xưa vào mùa

Hừng đông con trâu đi bừa

Con cò mò cá con cua“chém vè”

Vui ghê, mỗi năm đến Hè

Theo ba thả bè giăng lưới cấm câu

Ngờ đâu “bể hóa cồn dâu”

Làm thân xa xứ…  nỗi sầu oằn đau!

Nhớ thương… Ước làm hải âu

Bay về xóm cầu Ba Lạc thăm em…

Bãi biển San Diego 2017
lnqa
 

 

Mưa  Thu

(Tặng em Hà Thủy.)

Tiết Thu

Cali ít khi mưa dầm
như năm nay
suốt đêm thứ Bảy kéo dài

nếu không đi nhà thờ,
chắc tôi nướng
nguyên ngày Chúa nhật…

Phố núi mưa mù mịt
làm mặt trời buồn
không mọc
từ sáng đến trưa
mưa chưa ngớt hột.

Người người tất bật
quấn quýt bên nhau
chật ấm Thánh đường
ngồi nghe mưa tuôn
rào rào từ đồi xuống phố.

Các chú chim sẻ
từng bầy xôn xao
Ríu rít chun vào
hiên cao tìm tổ…
gió kéo hàng cây
mây nghiêng nước đổ
cột điện nhà thờ
từng hồi nối tiếp run lên…

Chúa ơi!
tự nhiên con thấy thèm
một chút nắng… quê hương!

2017
lnqa

 

Nắng Lên

”Tặng em Hồng, em Gô của chị”
Lê ngọc Quế Anh

Nắng lên

Trải sáng vườn hồng

Nhởn nhơ cánh bướm

Lượn vòng cành mai

Từng chùm

Hạt nắng mảnh mai

Cài trên mái tóc

bờ vai… chị ngồi

(Đầu năm xem vườn Hồng

San Diego 2017)
lnqa

 

 

Thao Thức Đêm Dài
“Nhớ về các em tôi”

Thao thức  đêm dài lòng đầy thương nhớ
Mẹ cha qua đời em nhỏ cút côi
Cuốc đất trồng khoai những ngày thiếu đói
Nuốt lệ ngậm ngùi cách trở xa xôi…

Mỗi lần về quê nhìn em quá tội
Quả trứng chia nhau hai buổi đến trường
Phận chị không tròn đôi đường phân cách
Đêm đêm trằn trọc xót tình yêu thương

Vừa hết đạn bom chị em cách trở
Phân ly sầu nhớ gạt lệ u buồn
Cao lương thay cơm rau rừng cầm bữa
Nỗi sầu chan chứa… thương quá xóm thôn!

Như cánh chim non bay trong giông bão
Lảo đảo chao nghiêng ẩn hiện bên đời
Lả cánh giữa trời tiếng kêu nức nỡ
Lìa bầy xa tổ mỗi đứa mỗi nơi…

                   *

Nỗi buồn không nguôi làm người xa xứ
Đau lòng lữ thứ nỗi sầu khôn nguôi
Thao thức thâu canh cầu Trời ban phước
Chị em sum hợp… một nhà yên vui!

Nhớ bao ngày trong thập niên 1970
lnqa

 Cánh Nhạn

 Tặng chị Cường, bạn cùng thăm nuôi chồng 
                                          Lê Ngọc Quế Anh

Thân Em cánh nhạn chao mình
Gọi sương tìm bạn giữa nghìn trăng sao
Tiếng kêu nấc quạnh ngẹn ngào
Tan trong sóng nước xôn xao vết tình …

Nghiêng nghiêng chiếc bóng soi hình
Rung rinh biển cả hoá nghìn cồn dâu…
Cuộc đời nuốt lệ giấu đau
Đêm dài hoài vọng héo xào giá đông

Dòng sông soi bóng thủy chung
Mông lung mịt mùng lệ đắng lòng cay!
“Thức đêm mới thấu canh dài”
Xa nhau tiếc nối những ngày bên nhau…

1984

 

Vớt Trăng

(Tặng Anh mùa trăng Hàm Luông)

                                    Lê Ngọc Quế Anh

Cửu Long

soi rợp bóng dừa

chiều mưa sớm tạnh

hai mùa quê tôi

Theo anh

xuống bến thuyền chơi

bơi xuồng ra vớt

trăng trôi giữa dòng…

(2015 Nhớ Vàm Thủ Cửu)  

 Màu Trăng Mới

Anh đưa em tìm lại

Đồng lúa vàng quê hương

Gió cuốn màu trăng mới

Soi lời hẹn Cửu Long

Con tàu nào ra biển

Quyện màu trăng tiển đưa

Sóng thì thầm reo vỗ

Lắng đọng thành câu thơ

Vầng trăng nào rơi rụng

Nước phún vàng long lanh

Bầy chim nào tung cánh

Nghiêng nghiêng lượn quanh trời

Chơi vơi màu sóng biếc

Mây đan mảnh lụa vàng

Màu trăng mang hạt mới

Gieo mầm đời yêu thương

        *

Thương con sông cuộn chảy

Bồi mảnh vườn quê em

Cuốn mặn phèn ra biển

Nuôi rừng dừa tơ xanh

Em  ngồi nghe sông chảy

Trôi ngàn sao uốn quanh

Lúa dậy thì con gái

Soi bóng dài sông trăng…

Hàm luông còn mang nặng

Sóng lúa vàng quê anh

Bóng chim nào thương nhớ

Kêu sương gọi đêm trường

Khi tan mùa buốt giá

Quê ta đón Xuân về

Én bay vờn mây thẳm

Mênh mông tình trăng quê…

 (bài thơ anh SC đã phổ nhạc)
lnqa

Hong Tóc 

Sáng

cuối  Xuân

trời xanh trong

hiên nhà

bông cúc nở vàng

ngoài ngõ

hoa lan đơm trắng…

Nắng lên

tôi  ra sân

 ngồi hong tóc

nhìn đàn chim sẻ

nhảy nhót lao xao

tôi vui bảo với cô bạn

phía bên kia rào:

– Hồi nhỏ

con sáo

nhà ba tui nuôi

mỗi khi ai đến

nó ngoẽo đầu

một bên

kêu tên thằng em tôi líu lác

“Sáu Lạc…Sáu Lạc”

“nhà có khách…Có khách”

. . . .

 Tết 2016
lnqa
______________________________

Ngõ Hẹp Thời Gian

Khi
gió lay
những
cánh mai

sớm tàn
rơi vàng vàng 
quanh gốc

Tờ lịch

đầu ngày vừa bốc

đúng lúc mùa Xuân
ly hương

cũng

ngặp ngừng

bước ngang

ngõ hẹp thời gian.

Người chồng nhắc
hôm nay bên nhà


Mồng Một tết!
người vợ  mĩm cười
nhưng mắt

thì
rưng rưng muốn khóc!

 

Vạt Nắng

 “Tặng các em gái tôi”
Lnqa.

Long lanh vạt nắng mong manh

Giăng ngang biển nhớ dệt mành mưa ngâu

Trên cao sợi nắng xôn xao

Ôm mạn con tàu nhả khói lẳng lơ

Chơ vơ tia nắng lững lờ

Nhuộm vầng mây bạc hững hờ bên sông

Mông lung chùm nắng cuối Đông

Đọng quanh vách núi bềnh bồng tuyết rơi

Mong manh vạt nắng hiên đồi

Rơi lên suối tóc ai ngồi… mong manh.

Bến đua thuyền  SD/ 2010

 lnqa

 __________________________________

Ngọn Rau

Đầu Mùa

 

Nhớ chuyến  thăm nhà.

Mượt mà lá mới chồi non

Thương chùm rau muống gió lòn đòng đưa

Ngọn rau óng ả đầu mùa

Ngậm sương ban sớm uống mưa ban chiều

Nõn nà biêng biếc mỹ miều

Cong cong lượn sóng đều đều nở nang

Hái về, đem luộc vẫn xanh

Nêm thêm chút muối làm canh đỡ lòng

Mần dưa . . . chấm mắm ăn giòn

Thơm thơm hương vị – lối mòn quê hương

Người ơi! Thương qúa là thương !

Màu xanh rợp bóng sau vườn nhà Em

 Sương mai óng ánh sau rèm

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Tháng Giêng, 1996
lnqa

Hoa Trạng Nguyên 

 

Nhìn”Trạng Nguyên” nở đỏ

Nhớ quê bài Lý Ngựa Ô

Bao giờ vó câu đầu phố

Rủ anh về thăm… cố Đô

Xuân 2003
lnqa

 

Xuân Thao Thức

Đêm nào Xuân thao thức

Rạo rực sóng “bổ gành”

Triều dâng xô bờ cát

Đùa sao trời . . . long lanh !

Biển Cần Giờ Tết 1995

lnqa

 

Hỏi Trăng

    “Tặng chị  thi sĩ Kim Bình

     Tác giả bài thơ Soi Bóng Trên Sông”                            

     (lê ngọc quế anh)

 

Em soi bóng trên sông

lộng màu trăng rạng vỡ

suối tóc gội bềnh bồng

gió thì thầm bỡ ngỡ

Em hỏi trăng bao giờ

niềm mộng mơ trọn vẹn

con thuyền khi xa bờ

lúc nào về bến hẹn !?

Trăng buồn ngỏ lời khuyên

chuyện ảo huyền ong bướm

khi trời xanh mây tạnh

biển tình hết bão giông

Tiếng quốc gọi đầu non

bồi hồi cơn ác mộng

thương chùm hoa nở muộn

ngan ngát hương nội đồng … 

 2000
lnqa

 

Hoài Đông

 Tặng cô Tuyết Loan Nguyệt san PN

 (lê ngọc quế anh)

Sóng nước xôn xao rặng lau thưa

Con đò bến hẹn nhớ tình xưa

Ve sầu khàn cổ xô tiếng gáy

Lá khô xào xạc bạt gió đùa

Băng gía trở mùa qua lối cũ

Lòng buồn ấp ủ nhớ quê xa

Anh chờ Thu thả dòng Thu cảm

Em đón Đông về hứng tuyết sa . . .

Xem trưng bày tranh Mùa Đông

2000
lnqa

 

Chiếc Lá 

Tặng em Thuận Tiền Giang.

(Lê ngọc quế anh)

 

Trùng khơi in bóng trăng thề

Theo ta chiếc lá sơn khê dặm trường

Ra sông, qua thác, xuống ghềnh

Cánh buồm căn gió bềnh bồng nỗi đau!

Vầng mây chen phủ trăng sầu

Con thuyền lá mỏng xôn xao cuối trời

“Trái Tim Là Bến” em ơi !

Lướt vòng biển đắng…thuyền rời bến xưa!

2001

 

Mưa Xuân

 “Tặng em Hà Thủy – Hà Non”

   (lê ngọc quế anh)

Gió đưa mưa trút canh dài

Bay bay mái tóc dáng ai đêm buồn!

Ngoằn ngoèo con dốc nước tuôn

Nỗi buồn năm cũ vẫn còn…chưa trôi!

Mưa Xuân từng cụm leo đồi

Đuổi theo xe chở mảnh đời ly hương

Mưa xuân nặng nhớ  quê hương

Nương dâu, đồng lúa, tà dương lững lờ…

Mưa xuân ru nhẹ cơn mơ

Bờ vai ai chạm xóa mờ giấc Xuân!

San Diego 2016

Đêm Trại Hè

Tặng đoàn TN trại Hè Hội Thánh 2006

lê ngọc quế anh

Trại đêm

Triền núi rực hồng

Màn sương óng ánh

Cạnh dòng suối reo

Sườn đèo

Bầy sóc leo trèo

Khe đá cá lội

Vòng vèo miệng hang

Tiếng chim gọi

Ngày mới sang

Lều trại thức giấc

Râm rang nói cười

Ngày Hè

Nhạc khúc đang vui

Bỗng nghe ai hát

Bên đồi ngân nga…

“Tôi chưa về Hà Nội

Tôi chưa đến Sài Gòn

Tôi chưa về thăm phố Huế…” (*)

Ôi, quê hương tôi đó

Ơi! Sương mờ … Việt Nam!

_______________________________________

(*)Nghe 1 bài hát Việt Nam từ radio quên tác giả

Đường Về Chợ Lách

               “Tặng nữ thi sĩ  Trúc Giang”

Ai về thăm lại xứ dừa

Nhớ qua Chợ Lách đúng mùa chôm chôm.

Có sang hợp chợ Cái Mơn

Nhớ mua măng cục, xòai cơm Vĩnh Thành.

Ghé ăn bắp nướng Bến Tranh

Nhớ thoa mở hành giòn cạp béo ngon…

Đêm về có ghé Chợ Thơm

Ăn tôm trộn gỏi – nghe đờn sáu câu

Hò ơ!

“Nhớ anh chẳng biết để đâu

Đựng trong túi xách lâu lâu thăm chừng!”

201…
lnqa

Trăng  Thơ

 … Long lanh

lệ đá sương giăng

tưới thềm ngọc bích

ươm nền rêu xanh

Lung linh

đầu núi lung linh

bóng hình mờ ảo

tự tình trăng thơ!

Đêm Trung Thu 2000
lnqa

Lý Trăng Mơ

Bên nầy biển thì thầm sóng vỗ

Gió vi vu điệu “lý trăng mơ”

Nỗi yêu thương rụng trên bờ nhớ

Ai chờ ai? Ai đợi ai chờ?!

Bên kia biển là quê tôi đó

Có bầy ong húp mật rừng tràm

Cánh buồm nhỏ xuôi dòng kênh nhỏ

Tiếng hò khoan, khoan nhặt nhặt khoan !

 Bãi biển La Jolla Tết  2011
lnqa

Đêm Giao Thừa

Tặng anh chị Vũ Hiền báo Sài Gòi Mới

Tuyết rơi lạnh buốt đất trời

Chơi vơi  đốt lửa giữa đời lãng du

Đường trơn sương tỏa mịt mù

Khuất gò nhũ thạch trầm tư cánh rừng

Vòng qua phố núi đêm xuân

Dừng xe nghe suối ngập ngừng khẻ reo…

Xem đèn đêm cuối năm dl 2006
lnqa

 

Nàng Xuân

Cảm tác  bài thơ  “Lá Diêu Bông”

Nàng Xuân bỏ núi xuống đèo

Khiến con sáo sậu bay theo xuống lầu.

Nàng Xuân cất bước qua cầu

Cây Sầu Đâu rầu chẳng chịu trổ bông

Nàng Xuân qua suối, qua truôn

Để lủ chuồn chuồn bay lượn bến sông

Nàng Xuân  từ thuở lấy chồng

Để buồn chiếc lá “Diêu Bông” bên đàng…

2014
lnqa

 

Cành Sen

“Tặng chị Yến Ca  Bến Tre ”

 

Em gửi theo anh cành sen

Nhớ – quên bên hồ kỷ niệm

Dù chỉ một lần lỗi hẹn

Nỗi đau – cả đời khó quên!

Tháng 10 – 2007
lnqa

Cần Thơ
Gạo Trắng Nước Trong

 

“Tặng Mộng Thi Thi Hậu Giang ”
  lê ngọc quế anh

Bóng ai thấp thóang bờ sông
phất phơ tà áo bềnh bồng bóng ai

Mặt trời cười – Em vẫy tay
Chào bình minh…đưa một ngày mới sang

Chào người về ghé Hậu Giang
Xin mời uống nước dừa xanh mát lòng

“Cần thơ gạo trắng nước trong”
Nhớ nhau bao biển mấy sông…cũng về.

 lnqa

 

Cánh Lục Bình

Nghe tin bão từ quê nhà.

Nỗi buồn gió thét mưa rơi
Đất trời giông bão cuốn trôi quê mình

Đời ta như cánh lục bình
Dưới cơn mưa cứ rập rình ven sông

Nỗi buồn con chữ nhớ mong
Tình sông tình nước bềnh bồng tháng năm…

 lnqa

 

 

  

Hương Chanh

 

Mến tặng cô  Hoa Chanh Bến Tre”

                         

Mong manh bông trắng lá xanh

Em như bóng mát hương chanh ngát vườn

Anh là con bướm lạc đường

Lượn qua chân tường trước cửa nhà bên

Anh như cánh Vạc ăn đêm

Ôm mây bồng bềnh đếm hạt sương rơi

Anh như cánh én giữa trời

Gọi mùa xuân giữa cuộc đời tha hương

Em là tiếng sóng Hàm Luông

Ru tình bến cũ chung nguồn nắng mưa

Em như tia nắng đòng đưa

Sưỡi ấm rừng dừa đất Bến quê xa

Hương Chanh thanh khiết đậm đà…

 . . . . . . . . . . . . . . .. . . . . . . . . …..

   lê ngọc quế anh

 

Chùm Thơ Haiku

           Mến tặng thi sĩ Hải Yến
                         lê ngọc quế anh

 

  1. Bông Đá

Nắng hạ trải vàng biển cả

Sóng hôn bờ đá – đá trổ hoa

2.Mắc Cở

Mùa hè, cậu bé đi tìm bắt ve

Chùm Mắc Cở vui xòe – buồn nhắm lại

 lnqa

 

Trinh Nữ

“Tặng cô Cát Vân  người đem
cây “Mắc Cỡ” từ VN trồng nơi đất người”
                                         (lê ngọc quế anh)

Tên em “Trinh Nữ” xanh mầu
Nụ vui xoè cánh, mạch sầu khép mi

Mặc o­ng bướm đến rồi đi
Em vẫn nhu mì với cánh chuồn the

Vui nghe tiếng dế tỉ tê
Dưới nắng chiều hè bóng mát bờ tre

Buồn nghe rả rích tiếng Ve
Đón người xa xứ trở về mái xưa

                   *

Thương người đất lạ nắng mưa 
Em theo người để sớm trưa bên người…

2005
lnqa

Soi Gương
Nhớ út Gô chị hai hồi nhỏ

 

Nhìn cô mặc áo màu hồng

Qua cầu soi bóng dòng sông trăng thề

Giựt mình tưởng bến sông quê

Qua con đò nhỏ đi về vườn cau

Gập ghềnh con dốc thấp cao

Đường xuống Tân Hào quê ngoại xóm Đông

                           *

Qua cầu Hương Điểm sang sông

Tóc em bềnh bồng bóng nước soi gương

2006

lnqa

 

Thi ký
_________________________
Tặng chị Ngọc Anh quê Mỹ Tho

( lê ngọc quế anh)

  

 Trượt Tuyết

Cuối Đông đi trượt tuyết

Chị em vượt qua băng

Cùng ngả lăn tuột dốc

Ôm nhau cười…Tuyết tan.

Đồi “Thạch Lam” Nam California
lnqa

 

 Em Bé Chăn Vịt

“Tặng cô bé  vẽ tranh trong công viên .”

Hừng đông kêu…  cạp cạp!

Chạy tắp ra đồng xa

No nê phè cánh đập

Hợm khoe mình …Thiên Nga (!)

Hồ “Con Vịt” San Diego.  2012
lnqa

 

Nhớ Biển Vũng Tàu

 Tặng Cô Chuân và Hoàng Khánh

                        Lê Ngọc Quế Anh

Mênh mông cơn gió ngược chiều

Rã rời cánh nhạn buồn thiu cuối trời

Hè đi không nói một lời

Để cho lũ dế nhả lời nỉ non

Mùa về nhớ ngọn gió Nồm

Thuyền ai lướt sóng căn buồm năm xưa

Lưa thưa nắng nhạt trong mưa

Đong đưa chiếc lá rẻ mùa xôn xao

Ngồi đây nhớ biển Vũng Tàu

Quanh quanh bãi trước, bãi sau bến chiều

Ngồi đây lòng thấy quạnh hiu

Nhìn con chim biển gọi triều nước lên!

2015

  

Chúc Xuân Cô Giáo Mỹ.

            Tặng cô Rerent Mine trường EEC

                                        lê ngọc quế anh

Tăng cô giáo Mỹ bó hoa hồng
Chúc lòng ân nghĩa ngày cuối năm
Nắm tay cô ấm tình nhân ái
Thương đám học trò…đầu hoa râm!

 lnqa
________________________________________

 Đêm Xuân Sài Gòn
Nhớ Mẹ

  

Sài Gòn , đêm mưa nhớ quê

Ướt mem con phố Thi Nghè bâng khuâng

Hạt mưa xuân…lạnh nối liền

Mái hiên nhỏ giọt ưu phiền rơi rơi

Quê nhà Sơn Đốc xa vời
Mẹ già tựa cửa đứng ngồi mong con

Nhớ bờ lộ cát lối mòn

Trời đổ mưa… mắt mẹ tuôn ngấn sầu

Ướ gì  hứng hết mưa ngâu
Về tưới vườn trầu cho mẹ gần con

Giao thừa nghe giọt mưa xuân
Bâng khuâng nhớ Mẹ
                     Rưng rưng giọt buồn!

Tết Sài Gòn 1971
lnqa

 

Con Đường Đổi Tên

 

 

Ra đi
Nặng tình quê
Trở về
Tìm mất lối
Lẽ nào
mới mấy năm
Tình nghĩa

Chị em

Sài Gòn
Bây giờ thay đổi?

Không…gặp rồi.
Tại con đường đổi tên…

(Lần về thăm Thị Nghè
tìm nhà em Sang Hà không gặp)

 2000
lnqa
_________________________

Thơ Vui


Cơm Hến

                “Tặng thi sĩ Hải Yến”

Nhớ nghe. Cơm hến Hải Yến mời
Chiều ni, anh chị nhớ đến xơi
Năm ba bè bạn tâm giao tới
”Mừng Yến lên ngôi…Sửa trị đời!

Trị kẻ rượu vào xưng chồng chúa
Búa gã lời ra ức hiếp người
Phen ni nếu hắn không chừa lỗi
Thay trời hành gã đứt hơi chơi…

Nhớ nghe, cơm hến Hải Yến mời
Thân tình anh chị nhớ đến xơi
Xem mặt chàng thơ em mới nhặt
Thề thốt theo em đến trọn đời

Mặc hắn, nói thiệt hay nói chơi
Có anh có chị làm chứng rồi

Nếu hắn dở hơi…Ừ cứ thử?
Phen nầy thì biết thắng – thua thôi!

(Tư gia Hải Yến & Lê Quốc Thắng 2001)

lnqa
_______________________________

 

Gió Và Mây

 (Tặng Hà Thủy mẹ cháu Hồng Ân)

                         Lê Ngọc Quế Anh

Con Gió hỏi dọ thằng Mây
Bây giờ hứa tốt sau nầy  thế nao?
Cầm tay Gió – Mây ngọt ngào
”Anh xin thề độc trước sau vẹn tình”

Con Gió ngó xéo hỏng tin
Thằng Mây kể lễ chứng minh tấc lòng
Trước đây tui quen cô Hồng
Khi đó trong lòng đâu có nhớ ai(!)

Từ ngày tui gặp Gió đây
Hồng Lan, Thu Cúc, Trang Đài…tui quên
Xin thề chung thủy cùng em
Nói dối Gió – Mây chết liền – Tin chưa?!

2010
lnqa

 THƠ & ẢNH

  Ghi hình: Saby Nguyễn Văn Hưởng
  Thơ: Lê Ngọc Quế Anh & Sông Cửu

Đêm Giáng Sinh 2017

      ( Kỷ niệm Thiên Chúa Giáng Trần)

. . . Đêm mênh mông-
Rét vô cùng
Có Vì Sao Sáng
Mông lung giữa trời
Tuyết tan đón Chúa vào đời
Bình minh lố dạng
Chân trời mùa Xuân !

Bờ biển La Jolla SD California
lnqa

Bên kia biển là quê tôi đó
Có bầy bò gặm cỏ ven sông

Cánh buồm mỏng xuôi dòng kênh nhỏ
Con đò chiều khỏa sóng Hàm Luông!

( Cảm hứng qua thi tập Chân Trời của Sông Cửu)

Có bao bông hồng nở ra màu trắng
Có bấy tấm lòng nặng tình cố hương!

ĐỒI HOA VÀNG

Đi trên đồi trọc hoa vàng
Nhớ bông điên điển đồng làng quê xưa

Tết về quê ngoại ăn dưa
Ăn bông so đũa canh chua cá trèn…

Đồi hoa vàng Balboa San Diego CA

Theo anh thăm động hoa vàng
Ngỡ vườn bông cúc trước sân ba trồng

Nhìn đàn bướm lượn vòng vòng
Nhớ bầy ong mật rừng tràm quê xa…

Đồi Hoa Vàng  San Diego
lnqa

Giáng Sinh đi ngắm tuyết rơi
Nhớ Chúa vào đời cứu rỗi trần gian

Thương người Chúa chịu cơ hàn
Oan khiên đói rét lầm than …trọn lành!

Noel 2010

Thướt tha hoa hậu áo dài
Một chút nhung nhớ những ngày xa quê

Thi “Hoa Hậu Áo Dài” VN ở HT Liên Hiệp VN
 nhân dịp Xuân về tại San Diego CA – Hoa Kỳ

Về thăm xứ Mễ xa xôi
Dòng sông hóa đá nhìn trời nắng khô…

(Khảo sát môi trường phía Nam Mexico)

Nhóm Bảo vệ môi trường San Diego.
2015

Trời xanh nắng ấm xứ xa
Bên kia sóng biển quê nhà tôi yêu!

2014

Thò tay ngắt đóa mai rừng
Nhớ bông Vạn Thọ  mùa xuân quê mình
2001

Thăm khu đô thị hóa
Thương chợ làng quê xa
Nhìn hoa phượng nở đỏ
Nhớ đầm sen trước nhà.

Nhóm Bảo Vệ Môi Trường
thăm Khu đô thị hóa phía Nam Mỹ – Mexico – 2016

Đừng gào thét bạc đầu biển nhé
Để trời xanh ru nhẹ lời ca

Chúa Cứu Thế thương người giáng thế
Biển yêu đời chở nặng tình ta…

Biển La Jolla California 2000

 

Tản bộ…

Hè sang đàn chim hót

Chiều hạ lá vàng rơi

Nắng hè rơi từng giọt

Xuống bàn chân qua đồi…

 lnqa

                         

 __________________________________________

                  

                                 TÌNH QUÊ

                                     THI TẬP

                                 Lê Ngọc Quế Anh

                              Đánh bản in: Sông Cửu
                      Ghi hình: Sapy Nguễn văn Hưởng
                           Trình bày: Phan Anh Dũng.

                   HỘI QUÁN VĂN NGHỆ LỀU TRĂNG
                       Ấn hành và giữ bản quyền 2017

                                   Liên lạc tác giả
                                 Lê Ngọc Quế Anh

                                   (619) 583 – 1577    

                             Kính tặng Quê hương Bến Tre
                                      Mến tặng các em tôi.
                            Tặng anh SC tim và óc của em

                                  Lê Ngọc  Quế Anh                                        

Đã xem 77 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*