Đêm Quy Nhơn

ĐÊM QUY NHƠN

Đêm Quy Nhơn
trăng nhô lên
bên chân trời giỡn sóng
bầy hải âu ngóng cổ
vỗ cánh bay dọc bãi cát mòn
tìm lại dấu chân tròn của một thi nhân!

Biển Quy Nhơn
bóng liễu rũ ven đường
ánh sao hôm trên nền trời cô độc
lặn hụp trong mây
cố về kịp đêm nay
say chén men tình
cùng hồn thơ Hàn Mạc Tử…

Đêm Quy Nhơn
trăng non trầm tư uốn cong vòng nguyệt
vừa thương tiếc vừa giận hờn…
thương là thương người đi biền biệt
chưa một lần leo “dốc Mộng Cầm”
viếng thăm “đồi Ghềnh Ráng”(*)
giận là giận kẻ ở lại
nỡ đành lòng không xét cạn
vô tâm…đem rao bán…mảnh trăng vàng. . .

Ơi! Hỡi thi nhân
Có phải lời thơ xưa của người
là lòng trắc ẩn vấn vương
là tiếng quê hương bỏ ngõ
là nỗi niềm thương nhớ âu lo rằng:
ngàn sau
sẽ có kẻ bán rao…
……………
“Ai mua trăng , tôi bán trăng cho…”! (**)

Biển Quy Nhơn đêm tháng 4/201…
Sông Cửu
_______________________________
(*) Mộ nhà thơ Hàn Mạc Tử trên đồi Ghềnh Ráng.
Đường leo lên đồi Ghềnh Ráng tên là dốc Mộng Cầm.
(**) Câu thơ Hàn Mạc Tử.

Đã xem 109 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*