NỢ ĐÊM

 

NỢ ĐÊM

 

Ta nợ đêm về những vần thơ

Vần mong, vần nhớ, vần đợi chờ

Về chi? Về gì? Về ai nhỉ?

Chỉ thấy lòng xao xuyến, bâng khuâng…

 

Ta nợ đêm về giấc mộng dâng

Mải thức canh thâu lọc câu – vần

Mà quên khuấy mất đêm vẫn đợi

Nựng giấc nồng, mở cuộc Liêu trai…

 

Ta nợ đêm rồi một dáng ai

Bóng đan trong bóng – ngẫm khôi hài

Có giống không? Bài thơ đã viết

Mà giật mình, lệ rớt, đêm rơi…

 

Ta nợ đêm, mãi nợ đêm thôi

Muốn đêm thỏa mãn lấy đâu người

Thi sĩ nghèo ai đeo cho được

Câu thơ nào ngỏng ước cũng teo…

 

Ta nợ đêm, nợ nữa chả sao

Trên răng – dưới dép, chẳng chinh – hào

Đêm ghi sổ nhé, mai mốt trả
Nặng nề đè, thơ có bổng cao?…

 

Ta nợ đêm… nuốt ngược, nghẹn ngào
Thế thời đâu phải giấc chiêm bao
Lệ rơi! Ai sót?… bờ môi lạnh
Thu mình vào… chạnh tủi… nợ đêm…

 

22-10-2019

Nguyên Hữu

 

Đã xem 131 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*