LỠ MƠI TÊ

Thôi anh nớ khen chi hoài mãi rứa
Làm người ta ốt dột chưa tề
Tóc tui thề mô phải để cho anh
Anh cứ noái khen chi mà lạ rứa
Thôi xin anh đừng có đưa với đón
Tưởng làm chi, làm ngọn gió xin đừng
Lỡ mơi tê gió hắn chẳng chịu dừng
Rồi mưa tới ai canh chừng tui rứa
Thương thiệt không thì xin anh hãy hứa
Chơ nón nghiêng rồi không chứa ai mô
Gái Huế tui khi yêu thiệt là dại khờ
Anh đừng giỡn mà tui chờ tội nghiệp.
Đọc thơ anh răng thấy mà tha thiết
Xao xuyến rồi tim anh biết để mô không?
Rồi anh quên, rồi tui phải lấy chồng
Còn chi nữa mà mong anh hí
Người đã đến, rồi đi không từ biệt
Áo tím chờ, áo tím biết khi mô
Hè đã qua rồi mùa đông dừng lại
Mà người xưa không trở lại bao giờ.
Trả lại anh những tháng ngày khờ dại
Áo lụa bạc màu vì đã nhớ đến ai
Tưởng rằng xưa người nớ bị lưu đày
Ai biết được tháng ngày tui thương nhớ!

Lee Trang

Đã xem 121 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*