TRẬN QUẢNG-TRỊ

Ngày 29-3-1972, bọn xâm lăng Cộng Sản Bắc Việt, với khoảng 30,000 bộ đội và 200 xe tăng, công khai vượt vùng phi-quân-sự,
tràn xuống phía Nam, đánh chiếm các căn cứ hỏa lực của ta, rồi tỉnh Quảng Trị.
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phản công . Và ngày 15-9-1972, cổ thành Quảng Trị đã được tái chiếm.
Xin mời đọc bài thơ Trận Quảng Trị của Trần Xuân Dũng .

4/1972 – 9/1972

Chỉ một ngày trước lễ Phục-Sinh
Vùng phi-quân-sự nổ thình-lình
Tầm xa hỏa-tiễn từ phương Bắc
Giặc pháo ngày đêm vị-trí mình

Phía Nam Bến-Hải rung rinh
Ðoàn quân Bắc-Việt chuyển mình chồm sang
Hai trăm thiết-giáp đã dàn
Ba Sư-đoàn giặc hàng ngang tiến vào

Bên ta lập tức bị lao đao
Mới chuyển quân chưa vững chút nào
Tân-lập, Sư-đoàn 3 “Bến-Hải”
Hứng ngay đại-bác đổ mưa rào

Khả-năng tác-chiến chưa cao
Hai ngày cầm cự lính nao-núng rồi
Vài đơn-vị súng buông rơi
Trên không cho lệnh đã rời chạy đi

Lui-quân hàng ngũ chẳng còn chi
Bắc-Việt đuổi theo rất cấp-kỳ
Quốc-lộ chen người, xe, cơ-giới
Về Ðông-Hà chậm tất lâm-nguy

Xích quay nghiến, máy ầm-ì
Ðoàn xe tăng giặc như phi tới gần
Làm sao có thể cầm chân
Toán quân Cộng-Sản bội phần đông hơn

Thủy-Quân Lục-Chiến dạ không sờn
“Sát Cộng” trong dòng máu, bốc cơn
Một Lữ-đoàn : 258 đánh
Xích tăng xâm-lược cuốn không trơn

Sóng lên trong mắt căm-hờn
Áo rằn-ri khói lửa sơn đẹp màu
Chiến-xa giặc xấn lên cầu
Tung ngay pháo-tháp chiếc đầu chạy lui

Chỉ nhất thời thôi giặc phải lùi
Trời Ðông-Hà khói bốc đen thui
Phi-cơ dũng-cảm ta nhào xuống
Hỏa-tiễn phòng-không bắn trúng đuôi

Trung-đoàn Thiết-Giáp 20
Liền tay trực-xạ không rời đối-phương
Cản chân địch tiến trên đường
Trong khi ta vẫn còn đương phá cầu

Một tiếng ầm vang-dội khá lâu
Hai cầu rớt xuống nước sông sâu
Bên ta tình-thế giờ thêm vững
Chưng-hửng đoàn quân Bắc đối đầu

Tuyến phòng-thủ mới, lập mau
Nam sông Cam-Lộ ngõ hầu giữ nguyên
Sư-đoàn 3 mới tạm yên
Một Trung-đoàn mất gần biên-giới Lào

Ba tuần gắng giữ vẫn chưa sao
Phòng-tuyến đang yên bỗng đổ nhào
Lệnh-lạc hồ-đồ không phối-hợp
Trung-đoàn Thiết-Kỵ phải đi vào

Bộ-binh chẳng hiểu ra sao ?
Trung-đoàn Thiết-Giáp lẽ nào đã thua ?
Hoang-mang, cũng rút-lui bừa
Ngay trên quốc-lộ lại mua thảm-sầu

Dân nghe lính rút, biết gì đâu
Bồng-bế vợ con chạy chúi đầu
Từ Quảng-Trị ra, rời Thạch-Hãn
Kinh-hoàng, dân, lính lẫn trong nhau

Quân-xa trước, xe đạp sau
Xe đò, ba bánh loạn mầu bụi hung
Người, xe, súng, kẹt tứ tung
Nhích đi từng tấc, cuối cùng nghẽn luôn

Cộng-quân theo sát đánh bên sườn
Pháo-kích rơi trên dọc khúc đường
Hỏa-tiễn lao vô từ đất Bắc
Dân nhiều hơn lính chết bi-thương

Lọt lại sau, vững như thường
Thủy-Quân Lục-Chiến còn đương chặn thù
Giặc quanh Ái-Tử trù-trừ
Chúng e cọp-biển mạnh như sóng-thần

Áp-lực gia-tăng, địch ép dần
Tình-hình chiến-thuật phải di quân
Thủy-Quân Lục-Chiến nghiêm hàng ngũ
Thạch-Hãn băng làn nước ngập thân

Về Nam Mỹ-Chánh hai tuần
Mũ xanh hai chuyến bất thần đánh lên
Trực-thăng-vận trận đầu tiên
Hành-quân thủy-bộ kế liền trận sau

Quảng-Trị đang cần chiếm lại mau
Ðất trong tay giặc, thật là đau
Thiên-thần Mũ Ðỏ : quân ưu-tú
Tháng sáu ra tăng-phái địa-đầu

Vượt sông Mỹ-Chánh đánh nhầu
Nửa đêm bờ Bắc thọc sâu bất-ngờ
Cộng-quân chết tưởng còn mơ
Ðứa còn sống chạy chẳng chờ lệnh ai

Một đoạn mười cây quốc-lộ dài
Cộng-quân bỏ lại súng, thi-hài
Xe tăng cơ-giới sơn còn mới
Ðại-bác nghênh trời máu sớm mai

Nhảy Dù có một không hai
Ba ngày đuổi giặc ta vài thương-vong
Tới sông Thạch-Hãn uốn vòng
Giặc lo cố-thủ bên trong Cổ-Thành

Thủy-Quân Lục-Chiến lại tung-hoành
Ðánh chặn vùng xa bắc ngoại-thành
Một mục-tiêu cần mau giải-quyết :
Ngăn đường tiếp-vận giặc cho nhanh

Xe tăng địch chạy không đành
Giúp quân bộ-chiến muốn dành thế hơn
Quân ta đánh trút căm-hờn
Súng la, đạn rít xả cơn giận này

Không-quân bom đánh thủng tường dày
Chiến-sĩ anh-hùng xốc tới ngay :
Mấy Ðại-đội Thiên-Thần Mũ Ðỏ
Xuyên tường, chiến-thắng kế tầm tay

Ai ngờ, thật thảm-thương thay
Ðêm, bom trúng đám quân này – chết oan –
Thương-vong suy yếu Tiểu-đoàn
Ta ngưng bước tiến giặc hoan-hỉ mừng

Giằng-co hơn tháng nữa không ngừng
Nỗ-lực phen này sức tập-trung
Tái-chiếm Cổ-Thành mang trọng-trách
Thủy-Quân Lục-Chiến thế bừng-bừng

Ðêm buông, bò ép sát lưng
Tiến trong đổ nát tính từng phút giây
Ðụng ngay chốt địch đóng dầy
Ðạn đi ngang tóc, đạn cầy sát da

Bờ Thành khoảng cách chẳng còn xa
Trăm thước – hỏa-châu cháy sáng lòa
Bóng Cộng-quân dài theo hướng chiếu
Tưởng chừng như ngó xuống quân ta

Pháo-binh yểm-trợ, rớt xa
Trên cao địch vẫn tưởng là chẳng sao
Chỉnh xong, tác xạ ào-ào
Lao vô hầm trú địch gào thất-thanh

Vượt rào tựa gió lốc qua nhanh
Như sóng thần lên ập mặt Thành
Cọp-biển xé trời đêm cận-chiến
Xung-phong vũ-bão giặc tan-tành

Tiểu-đoàn 3 đã nêu danh
Mấy trăm giặc chết xác banh hố hầm
Góc Nam còn dội thanh-âm
Tiểu-đoàn 6 hét ầm-ầm xung-phong

Giặc tứ-tán như vịt sút lồng
Bị thương, đền tội chết phần đông
Mười lăm tháng chín khi vừa sáng
Quảng-Trị, Cổ-Thành tái-chiếm xong.

Bác-sĩ TRẦN-XUÂN-DŨNG
(Trích Như Sóng Thần Lên) 

Đã xem 229 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*