TÌNH CHIẾN HỮU

Tôi quen anh trong quân trường Thủ Đức.
Hai đứa cận kề giường dưới giường trên.
Anh chôn nhao cắt rúng ở Hưng Yên.
Phải bỏ xứ từ Bắc Nam chia cắt.

Ra đơn vị anh về miền Đồng Hới.
Tôi toán quân Biệt Kích sống tung hoành.
Khi Đồng Xoài, lúc Chương Thiện, Khe Sanh.
Sáng Giồng Trôm, chiều Bà Bèo, Long Định.

Tình chiến hữu làm đẹp tâm hồn lính.
Vui bất ngờ có lần gặp lại anh.
Khi quân về quét giặc ở Phước Thành.
Vùng xôi đậu chiến khu Đ của địch.

Đêm tao ngộ hàn huyên chưa thỏa thích.
Pháo giặc bừa bao đồng đội thương vong.
Anh cõng tôi vượt mìn bẫy, hầm chông.
Ra quốc lô chờ trực thăng vận chuyển.

Ngày tháng dài dưỡng thương quân y viện.
Tôi gẫm đời như tơ nắng mong manh.
Mạng sống lung lay trên nước chiến tranh.
Lòng ái quốc mới thật là vĩnh cửu.

Rời bịnh viện tôi ra miền Thạch Hãn.
Bước chinh nhân đường bôn tập cheo leo.
Khi đừng chân cấm trại dưới chân đèo.
Khi dãi nắng vượt qua vùng cát trắng.

Anh gục ngã giữa một chiều loang nắng.
Khi lọt vòng Tam Giác Sắt miền Đông.
Vợ của anh không tìm được xác chồng.
Vẫn tưởng niệm quấn vành khăn tang trắng.

Hai năm sau trong tình cờ cay đắng.
Tôi gặp anh không trọn vẹn hình hài.
Máu thịt khô còn bám tấm thẻ bài.
Tên họ với số quân còn rỏ nét.

Anh nằm đó trải mưa dầm gió rét.
Thịt rã tan ngấm đất bón cây lành.
Cho hoa tươi cho chồi lá thêm xanh.
Xin cầu nguyện anh về miền vĩnh độ.

Khắc bia cây, đá chất thành nấm mộ.
Nén hương lòng âm ỉ thắp tim tôi.
Nhớ mắt anh ngày mãn khóa sáng ngời.
Thao trường vọng lời “từ gian diệt bạo”.

Anh nằm đó hay bên giòng Nhật Tảo.
Dưới Trường Sơn hay nhánh cuối Cửu Long.
Ải Địa Đầu vùng Cực Bắc Phước Long.
Đâu đâu cũng trong lòng đất Việt.

Tôi giở nón nổ súng từ giã biệt.
Bước quân hành mong ta được bên nhau.
Đường đấu tranh gian khổ ta tự hào.
Có hồn phách anh linh người chiến hữu. /.

Dư Thị Diễm Buồn

 

Đã xem 245 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*