SƯƠNG GIĂNG NỖI NHỚ

Sương Giăng Nỗi Nhớ 
 
 
 
Nhà em nằm bên kia dốc Núi 
qua cầu treo níu đá cheo leo 
mỗi chiều theo em ra suối 
tưới rẫy ven đồi đến trăng treo. 
 
Cứ mỗi mầm gieo riêng một hố 
ba khen anh bỏ lổ đều tay… 
em cười kề tai hỏi nhỏ 
anh dám đua hong, coi ai thua ai? 
 
nhớ buổi sáng đưa nhau xuống phố 
nhìn nắng mai đổ óng ánh sương 
anh hái lan rừng mới nở 
cài tóc các cô gùi bắp xuống đồi…
 
Thương quá đỗi hàng dương gió thổi 
cạnh nhà sàn rẽ lối lên ngàn 
cô sơn nữ gùi than xuống núi 
đổi muối về… chia khắp buôn làng. 
 
                                    *
 
Ký ức xưa tuôn tràn trăn trở 
đuổi theo ta qua nửa địa cầu 
gối hai đầu sương giăng nỗi nhớ 
mờ câu thơ nhạt ánh trăng sầu! 
 
Nhớ Phước Long ’86
Sông Cửu 
 

Đã xem 135 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*