ĐÁNH MẤT

Có thể anh trót lỡ ra đi một lần rồi đánh mất
Tổ ấm xưa khi trở lại đã hoang tàn
Còn lại gì giữa những đống tro than?
Âm ỉ chút yêu thương ngày cũ…

Cố vùng vẫy tìm khát khao lần cuối
Tiễn đam mê lúc hấp hối con tim
Kỷ niệm cứ lặng im
Vầng trăng chứng minh bên thềm hẹn thề ngủ quên không thức

“Sao em đã vội bắn mũi tên hành hình vào miền kí ức
Khi phiên tòa lương tâm mới ở buổi sơ thẩm đầu tiên”
Người mất mát nhiều nhất sẽ là em
Khi anh trở về như một tử tù trắng án và mang theo tâm hồn nguội lạnh bởi tình yêu đã hấp hối trước phiên tòa

Dù rằng anh đã sai
Điều sai lầm mà cả đời người khó ai tránh khỏi
Một lần lầm lỗi
Rồi vô cảm trước cuộc đời trong đó có em…

Hãy dành lại cho anh một lối để kiếm tìm
Phút nồng say bên nhau ngày thơ dại
Cho tình yêu sống lại
Như thuở ban đầu và cháy bỏng mãi trong nhau.

– Đinh Vương Khanh –
________________
ĐVK.19/4/2013
* Bài thơ này in trong tuyển tập thơ “Đi qua quá khứ”. Nxb hội nhà văn. 2017

Đã xem 195 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*