Ba Bài Thơ ĐIÊN

nghi vấn có thể là thực

bóng tối phủ trùm như chiếc màng
không thể ngủ được nên luôn mở mắt
đành phải thánh hóa ý tưởng hiện hình cây búa
từ bao giờ đã có sẵn lỗ huyệt khổng lồ gần kề bên mình

có thể, xác người nằm nghiêng ngửa chồng chéo lên nhau
và những cái đầu vẫn còn đang rỉ máu
lắng tai nghe, nhiều tiếng thở nhẹ nhàng hơi sương
họ nói với nhau thứ ngữ âm của thời tiền sử

loài rắn rung chuông bò chậm lên giữa ngực
ngoảnh đầu qua thè lưỡi liếm vào miệng môi tôi
một hồi lâu nó oặn thân lành lạnh rồi phun nọc độc
quá điếng hồn cùng phản ứng tự nhiên
vùng vẫy, lăn vòng tôi rơi xuống huyệt mộ

một ngày, một tháng hay dài hơn thế nữa
tôi tin rằng: sẽ có rất nhiều hộp sọ bị nứt vỡ
lúc bấy giờ, xương cốt tôi bắt đầu chuyển hóa thành đất

tháng 2 almt 2018

*

học thuyết đã được tẩm máu

giả tưởng không phải lo sợ trong tầm kiểm soát
về cái ngáp của lũ hình nộm trên diễn đàn thời cuộc
và tiếng tru dài mềm mại mềm mại của bầy súc vật hạ tầng
chủ nghĩa marxist mê sảng

chạm vào chiếc lưỡi hái ngọt lịm đường cắt
sau đó chúng vươn móng vuốt nhưng bộ mặt rất nhu mì
nhẩn nha cấu cào đào sâu lỗ huyệt
khi ấy, hàng triệu con mắt sững nhìn
nhẫm tính từng giờ sống sót

hãy khóc thầm hoặc khóc rống lên trước giờ bị xử trảm
chẳng có ma nào của chế độ tư bản hay cộng sản dám cấm chúng ta
và không có bài điếu văn nào để trầm giọng bi ai
khi học thuyết của quỷ đã được tẩm máu

đắp lên mặt thế kỷ hai mươi
nhân loại không hề ngạc nhiên
khi còn tồn tại vài ba que đỏ bầm quyền lực
chúng hà hơi cho nhau cười say sưa chém gió.

*

tôi & mùi hương điên loạn

ánh sáng đang cứu rỗi mùi hương của máu
tôi tự úp mặt vào bóng mình
lắng nghe nỗi đau của con thú hai chân
mơ hồ về cái chết cho niềm tin và tự do
cơn điên không sắc màu
đang trầm mình bơi trong vũng máu

tôi đã thấy những bóng ma
cố gắng lặng im gục đầu vào một xác thối
mặc nhiên sự tồn tại của những chiếc răng nanh
mùa xuân khoác chiếc áo màu máu lộng lẫy lên màu vàng mùa hạ
đột nhiên trong não bộ tôi những vì sao lần lượt nổ vỡ

mỗi đoạn khúc trang sử được viết bằng máu
dân tộc chúng ta hàng số mềm nhũn quặt quẹo
tức tưởi nhưng vẫn phải chấp nhận hào quang của những mùa thương tích

tôi và em cùng mọi người đừng nôn mửa
hãy ăn ngấu nghiến bầy cá thơm mùi lễ phục màu tang
chúng nó được nuôi dưỡng từ những ngọn triều màu đỏ

loài dã thú luôn sợ hãi ngôn ngữ phán quyết
tội ác không gì được bưng bít
có thể những kẻ sát nhân đang trôi chậm về miền bóng tối
tôi điên loạn cõng linh hồn mình chạy về phía trắng toát mùi hương

củ chi-sài gòn 30/4/2016

Đã xem 216 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*