TÌNH BẾN NƯỚC

1 gã khổ sai tù biệt xứ
1 kỹ nữ hết thời bến Tầm Dương
1 khách phong trần 1 kẻ phong sương
gió hiu hắt qua ngàn lau lất phất
nơi bến sông chiều thu bàng bạc
mây quá bưồn chả muốn trôi đi
ôi thân tù trên đất nước lọan ly
kéo lê lết tấm thân tàn ma dại
làm đại phu chán khom lưng quỳ gối
o cúi đầu gật mỏi cổ o xong
trước mặt thênh thang còn mỗi con đường
là đầy ải sa trường nước độc
kẻ đi trước mang gông thòng trước ngực
2 kẻ theo sau giáo mác nơi tay
bao ngàn năm vẫn là chuyện lưu đày
sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng
cụ gái già xế đời lận đận
hết cầm ca lại đến cầm cu
1 lá thuyền trên bến nước phù du
nửa trộm cướp nửa là thương nữ
ta phần đời làm quan cùng khổ
em bán trôn nuôi miệng cũng o xong ?
tình chúng mình bèo dạt ven sông
nhìn thủy triều về xuôi lòng ngao ngán
bao nhiêu năm đồng khô hồ cạn
bèo dật dờ tốp đó lại trôi đi
vẳng đâu đây tiếng hót chim từ quy
nghe văng vẳng ngang khúc đàn dang dở
bên này là Ngô bên kia là Sở
hết Giang Tô Chiết Giang lại An Huy
minh nguyệt sơn đầu khiếu mãi mà chi ?
thân Tư Mã tệ hơn đi tuần thú
hoàng khuyển ngọa hoa âm gốc cây đại thụ
nằng đầu xuân mà lạnh giá thân người
nhìn lại bên bờ nhớ tuổi 20
già đang tới mà trẻ thì đã trễ
nghe xênh ca phách lạc của người thế hệ
sống lạc loài của kiếp gái lầu xanh
1 mái chèo 1 con thuyền lảng vảng bờ sông
để chiều chiều đêm đêm đón khách
trời cuối thu hạt mưa rơi ti tách
trong khoang thuyền rìu rặt tiếng tơ
sống tàng tàng làm kiếp nhện giăng tơ
trên mặt nước cho qua ngày đoạn tháng
mình gặp nhau cuối ngày chạng vạng
chả còn gì ? ngoài manh áo chén cơm
ôi chúng mình cùng sống 1 quê hương
có mà kể như là o có ?
ta thân tù kéo lê thân 3 vạ
em hồng nhan làm thương nữ nát lòng

Đã xem 481 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*