Đêm Biên Địa

Đêm biên địa

ĐÊM BIÊN ĐỊA

Bên nầy
Lúa bậc thang chín vàng từng nấc
Bên kia
Rừng xanh bát ngát rợp mát tháp treo
Chính giữa
Con đường ngửa mặt ngoằn ngoèo
Xe cộ bụi đeo mịt mờ xuôi ngược

Ôi! Đêm biên địa ấn tích lạ kỳ
Lúc thần thánh uy nghi
Khi quỷ ma rùng rợn
Trùng điệp oan hồn lởn vởn
Sông đắng, biển ngọt, rừng buồn
Người về gọi đất hồi sinh
Kẻ đến phân tình ly biệt…

Đường mòn bên ấy… mấy cô gái hái soan
Mặc sà rông gió đan như hình công múa
Triền đồi bên nầy… bầy trẻ lùa bò ăn cỏ
Tiếng lạc khua, tiếng mõ gõ chen tiếng reo hò
Leng keng lum cum… leng keng lum cum…

 

Mặt trời chen tầm… xe nằm khát xăng
Người dẫn đường báo tin
“Mình phải ngủ trọ qua đêm thôi!”
Em nhìn tôi… lắng nghe… hồi hộp
Bên phía “Phum Sóc” ánh lửa bập bùng
Vọng sang…những điệu hát… chưa quen

“Ồ phá ni cùm… ồ phá ni cầm…”

Đêm mênh mông không ai chợp mắt
Con suối trước mặt cùng thức róc rách
Chảy dọc triền vách quanh đồi không tên
Bầy chim ăn đêm vỗ cánh lưng trời

Em ngồi dựa vào lưng tôi
Ngắm chùm “sao mai” lưng đồi mới mọc…
Một bà du khách nhắm mắt thì thầm…
“Thật tình… trong rủi cũng có cái hên”
Tạ ơn trời đất hai bên

Biên địa đêm nay… tạm thời… bình yên.

       Chuyến du hành xuyên Việt 201…
                      Sông Cửu

Đã xem 761 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*