Yêu Sư Tử

Đáp bài Sư Tử Hà Đông 

Chỉ sợ lòng người đổi đen thay trắng, 
Có lẽ nào ngờ vực Chúa Sơn Lâm. ……

Ông thợ săn kia, sao đành bỏ cuộc? 
Chẳng lẽ vì thói ong bướm, trăng hoa? 
Chưa một lòng, một dạ với ngừơi ta, 
Đã hoảng hốt, nơi rừng già, hang cọp. 

Điều ông sợ, ai nản lòng chùn buớc? 
Xin một lần, diện kiến Chúa Sơn Lâm. 
Một lần thôi, trọn vẹn nghĩa ân tình, 
Là tất cả cho người mình thương mến. 

Đất đá khô cằn, cần mưa giải hạn, 
Suối mát ngọt ngào, muông thú dừng chân. 
Bỏ lại sau lưng, núi rừng hoang dã, 
Nữ Chúa thì thầm:”Khen anh gan dạ, 
Dám liều mình, nhập động Chúa Rừng Xanh.” 

Sao lại không em? _Anh chẳng thể lầm, 
Thục nữ dịu hiền, xinh đẹp đoan trang. 
Thời khắc linh thiêng, gắn bó buộc giàng, 
Như định số, đò ngang vào bến đỗ. 

Cũng tại em, ham cầm tinh thú dữ, 
Nguyệt Lão chần chừ, chưa vội se duyên. 
Và bởi anh chậm trễ, tủi thân buồn, 
Tội em quá! _Đừng giận hờn anh nữa. 
Đây nụ hôn đền, vừa ý em chưa? 

Thanh Tâm Thanh An 
(Trích trong Vào Đời) 

Đã xem 952 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*