Vịnh Ngô Đồng 詠梧桐

Tiết Đào 薛濤 (768-831)

Năm Tông Đại thứ ba đời nhà Đường, tức là sau khi bình định được “loạn An Sử” không lâu, thời cuộc bấp bênh, viên tiểu lại Tiết Vân ở kinh thành trước khi lưu lại tới Thành Đô cùng vợ là Bùi thị. Lúc này, Bùi thị sinh được một con gái, đặt tên là Tiết Đào.

Từ nhỏ, được cha dạy dỗ chu đáo, Tiết Đào đã sớm bộc lộ tài năng làm thơ bẩm sinh. Đến khi tám tuổi, cha bà và bà làm ra một đoạn thơ vịnh cây ngô đồng:

詠梧桐 
庭除一古桐, 
聳幹入雲中。 
枝迎南北鳥, 
葉送往來風。

Vịnh Ngô Đồng

Đình trừ nhất cổ đồng, 
Tủng cán nhập vân trung, 
Chi nghênh nam bắc điểu, 
Diệp tống vãng lai phong. 

Tạm dịch:

Vịnh ngô đồng (Người dịch:Không rõ) 

Sân đồng cổ một cây, 
Thân vườn cao vào mây. 
Cành đón chim nam bắc, 
Lá đưa gió đông tây.

(Hai câu đầu của bài thơ này do cha của Tiết Đào là Tiết Vân 薛鄖 làm, hai câu sau là do nàng ứng đáp, khi đó mới 8 tuổi và Tiết Vân kinh ngạc về tài năng của nàng)
Lúc đó, Tiết Vân nghĩ rằng ắt sau này con gái sẽ trở thành một nhân vật đón đến tiễn đi này nọ. Sau này, quả thực Tiết Đào đã có một cuộc sống đầy kì thú.

Đã xem 5056 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*