VĨNH BIỆT CON YÊU

Kỷ niệm con Phạm Ngọc Bảo
( 7.3.1992 – 14h… 22.7.2019 )
 

Bố nhỏ lệ, nhìn con đi biệt tích

Dòng đau buồn cắt tự máu tim cha

Con ơi con ! Khi con vĩnh biệt bố, mẹ ra đi

Thế là hết đời người cha già đau khổ.

 

Già chưa chết mà đầu xanh đã bỏ

Ở thiên đàng, con hãy đợi cha lên !

Bố con mình sẽ ôm ấp nhau tới nghìn năm

Cha không bao giờ rời con ra nữa.

 

Thôi con ạ ! Kiếp người là bể khổ

Con đi rồi, trút gánh nặng vào cha

Đứa con yêu, cha thương nhất cõi sơn hà

Vài dòng thơ. Cha cầu nguyện vong hồn con siêu thoát.

 

Cha vẫn nói: Con là linh hồn của người cha bất diệt !

Nay linh hồn bỏ đi rồi, cha sẽ sống sao đây?

Trăm lậy con yêu !

Bố quì xuống trước vong linh con muốn nói rất nhiều

Nhưng nghẹn đắng, không thể cất lời khôn được nữa.

 

Viết mấy dòng thơ. Bố, mẹ tiễn con về nơi yên nghỉ

27 năm trời con sống với mẹ cha, bỗng chốc hóa tiêu tan

Cha có ở lại chốn trần gian, cũng chỉ là nắm thân tàn

Hãy đợi cha, nhanh thôi con yêu ! Sẽ đến ngày cha con ta đoàn tụ.

 

Thơ bố viết, lệ tuôn dòng máu đổ

Cái cõi trần khốn kiếp này, tiếc làm chi !

Thôi thì con đi trước. Bố trả nốt tí nợ đời, rồi cũng ra đi

Bố sẽ bế ẵm con như thuở còn rất nhỏ.

 

27 năm sống trên cõi đời. Bố nhìn vận con xấu số

Lòng người cha trăm nhát dao đâm

Khi con sống, không phút giây nào… Cha mẹ ngừng chăm sóc, thương con

Nay con mất, chỉ còn biết sụp lậy trước vong linh… oán than số kiếp…

 

Mấy dòng thơ vĩnh biệt con ! Bố viết ra từ máu và nước mắt

Một lần cuối trong đời, run rẩy nhìn khuôn mặt đứa con yêu 

Hãy đợi bố nghe con !

Rồi bố sẽ đến bên con một sớm, một chiều…

 

          PHẠM NGỌC THÁI

   ( Đọc tại tang lễ con 15h… ngày 25.7.2019 )

Đã xem 1094 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*