Về Với Cô Liêu

Lại về với gió với sương 
với trăng trước ngõ, với buồn sau lưng… ………. 
Coi như là biệt núi rừng 
đây khu vườn nhỏ, vô cùng là đâu? 
Lại về như con sông sâu 
miên man chở mãi khối sầu ra khơi 
Ước gì mai mốt lòng vui 
con trăng trước ngõ, nụ cười trong thơ… 


Tôi, như thế, đó, bao giờ 
lắng nghe tiếng mõ chuông chùa lim dim… 
Đi xa không phải đi tìm 
trở về nguyên vẹn một niềm nỗi xưa… 
Ơi người tôi nói gì chưa 
sao mưa trước ngõ cũng mưa trong lòng? 
Buồn rồi chẳng biết sao đong 
Mà đem đi tặng, đường cùng…lại lui! 


Lại về…tưởng có chút vui 
Nghe chuông mõ vọng, nghe tôi mịt mùng 
Tại đời có có không không 
Nên đâu rồi cũng là vùng tịch liêu? 

*
Lại về một nắng hai sương 
Hình như có những nỗi buồn lưng lưng… 
Vừa đây là núi là rừng 
Nay về, trời đất vô cùng là đâu ? 
Sông thì vẫn dải sông sâu 
Mà nghe như có nỗi sầu biển khơi 
Thôi thì cũng lấy làm vui 
Gọi là giữ mãi nụ cười với thơ 


Từ bao giờ, đến bây giờ 
Mắt lim dim… thấy chuông chùa … lim dim ! 
Tìm ai ? Nào biết đâu tìm ! 
Hay là tìm chính nỗi niềm ngày xưa 
Bây giờ người đã hiểu chưa ? 
Mà sao như thể trời mưa trong lòng ! 
Giọt mưa ai đếm, ai đong ? 
Ai nghe giữa chốn vô cùng … thối lui ! 


A ! Tìm chi nữa cơn vui 
Cái ta lãng đãng, cái tôi mịt mùng 
Thôi thì có cũng là không 
Chẳng qua thấy đó mấy vùng cô liêu 

Huệ Thu 

Đã xem 1185 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*