Về Lại Rừng Thu Đà Lạt

Đã một thời tôi xa chỗ này 
Không ngờ tôi lại trở về đây! …..
Vẫn khu rừng cũ chưa thay đổi 
Vẫn nỗi buồn tôi biết tôi hay!

Ôi khu rừng Thu lối cỏ nào 
Những cành hoa thấp giữa rừng cao 
đưa tay tôi hái hoa ngày cũ 
Người hái cùng tôi, chừ ở đâu?

Tôi nhớ gì tôi đang lắng nghe 
Tiếng ngàn thông thở, tiếng sơn khê 
Tiếng cây xao động chim vừa đậu 
Rồi cất mình bay, buồn não nề…

Nhặt chiếc lá lên tôi hỏi rằng: 
“Lá à, lá có nhớ tôi chăng?” 
Dĩ nhiên lá rụng làm sao nói 
Nhện nối tơ còn mấy sợi chăng…(giăng)

Tôi biết mà tôi đã biệt xa 
Khói lam chiều nhẹ mái tôle nhà 
Má không còn nữa, tôi thêm nhớ 
Nước mắt tôi vừa mấy giọt sa!

Người ta xa mặt thì xa lòng 
Người xa người, người luôn nhớ mong! 
Tôi vuốt cỏ may ngày trở lại 
Tôi thấy mơ hồ ai mắt trông…

Tôi nói thầm với ngọn cỏ: “thôi 
Coi như tình nghĩa đã pha phôi 
Coi như đi cũng là đi biệt 
Mình gặp hồi nao đã gặp rồi!”.

Không còn ai vuốt tóc cho em 
Cỏ ơi lát nữa suơng say mèm 
Ủ giùm trăng mật trong sương nhé 
Mai, dấu trăng là những bước…quên!

Sài Môn Chủ Nhân 
Đàlạt 16 tháng 11 2014

Đã xem 390 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*