Tự Nhủ Lấy Mình

Ơ ! Thu Ơ  Thu, trời vốn đầy
Làm thân thi sĩ ở bên này
Nhà thơ thì chẳng làm sao khá,
Nhiều người làm thơ cũng thấy hay. ……..
Nhưng chẳng làm sao mà khá được !
Chẳng xem Bùi Giáng “kiết” xưa nay *
Chẳng xem Sơn Núi trên Phương Bối **
Manh áo che thân chửa kịp may !
Chân ké vào vòng danh lợi ấy,
Chẳng què, chẳng cụt cũng còn may

Tự nhủ: 
Ðừng làm thơ giống người xưa nữa !
Ðỗ Phủ còn trơ cái xác gầy
Lý Bạch mò trăng mà chẳng thấy
Thấy chăng chỉ thấy nước trăng đầy !
Thì ta đừng mong làm thi sĩ
Trời ngó ra rồi có vận may !
Cũng sẽ xênh xang lên áo mão
Khác chi ai nhỉ… tự xưa nay 
Lên xe xuống ngựa tha hồ nhé !
Bảo thế nhân: sao cứ múa may…
Còn cứ văn chương ôm mãi mộng
Chìm vào có thấy trắng đôi tay !
Ta vì từ giã làng thơ “kiết”
Mới được ngày đêm áo mũ đầy…
Nếu muốn làm to thì cứ việc
Trời còn đợi sẵn những cơn say!

Ôi Thi Sĩ ! Ôi thi sĩ !
Màng chi Thi sĩ cho nó khổ ?
Ðội thử nón lá mà đi cày
Chẳng được nhà cao cùng cửa rộng
Cũng chơi trăng gió bốn phương bày
Cũng như Sơn Núi quanh năm đói
Duy chỉ hơn người một cuộc say ! (điên)

*kiết : nghèo
** Tôi có anh bạn là nhà thơ Sơn Núi ở trên Phương Bối Bảo Lộc, quanh năm vợ con nghèo đói…

Đã xem 533 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*