Tôi Khóc Thật Tình

Bạn gửi hai tấm hình Ngôi Trường Xưa tôi dạy.  Bạn muốn tôi nhìn thấy một Cảnh Đời Tang Thương… …….

Quả thật là tôi buồn.  Trường xưa hoa từ cổng, trường nay là cuộc sống của những người bon chen!

Người ta dựng quán lên…bày bán hàng “Trung Quốc”.  Người ta đang lội ngược về lại thời ngàn năm.…

Ôi người ta vô tâm, chỉ cần ăn, cần ở, người ta không cần nhớ đây là Ngôi Trường Xinh!

Những cô bé học sinh ôm cặp đi rón rén.  Cần chút chữ mà thẹn…mình là người Việt Nam!

Bùi Thị Xuân!  Bùi Thị Xuân!  Bà vốn là Nữ Tướng, Bà ngồi trên lưng tượng, bây giờ Bà ở đâu?

Tôi tận góc biển sầu, Bà biết không tôi khóc?  Việt Nam ôi Tổ Quốc…mất biệt rồi uy nghi!

Ngôi trường xưa vẫn đây…trong hai hàng nước mắt!  Quả thật tình tôi nhục chưa tròn phận làm trai…

Một thời tôi làm Thấy…Bất Lương Sư Vong Quốc!  Chữ nào được giát ngọc, chữ nào kề lưỡi gươm?

Bùi Thị Xuân!  Bùi Thị Xuận!  Nhớ thương và tức tưởi.  Tên trường…thôi, nên đổi Bùi Thị Thu…nên không?

Bùi Thị Đông…nên không?  Bùi Thị Hạ…có lẽ, để cầm trái tim xé…từng mảnh từng mảnh…Trời ơi Trời!

*

Bạn không nhắn một lời, bạn ngậm ngùi, im lặng.  Tôi cung bàn tay đấm…Đù Mẹ Cái Giát Giường!

Đù mẹ đù cha cái giát giường

Đêm nàm chỉ thấy những đau xương

Mai ông mua nứa đi mần lại

Đù Mẹ đù Cha cái giát giường! (*)

(*)Thơ Trần Tế Xương

Trần Vấn Lệ

Đã xem 372 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*