Tiễn Anh Hà Thượng Nhân

Hà Thượng Nhân!  Hà Thượng Nhân!
Anh đi vào đúng ngày Rằm trăng xanh!
Trăng tròn như tuổi đời anh
Thế gian còn mãi cái Tình Văn Thơ!
 ………….
Anh đi không phải bất ngờ
mà hồn nhiên giống như Thơ anh làm
Tình anh để ở Việt Nam
Trái tim anh đã từng lăn bốn vùng!
 
Tha hương anh nói đường cùng
Phần đau thân thế, thêm phần Nước Non!
Bây giờ hồn anh thành sương
Và anh đã thấy Thiên Đường chỗ mong…

Anh đi nhẹ buớc nhẹ lòng
Từ nay thương nhớ cuộn vòng hoa tang
Từ nay nhiệm vụ anh xong
Từ nay thắm thiết thêm lòng nhớ thương

Mới thăm anh thấy anh buồn
Có linh cảm thấy không còn bao lâu
Đọc thơ anh nghe vài câu
Rồi anh nhắc lại chuyện hồi nào xưa

Anh vui vui lắm buổi trưa
Tay anh nắm chặt cuốn thơ trên bàn
Giọng thì có lúc đứt ngang
Nhưng anh nhớ cả năm ngàn bốn ba…*
 
Anh đọc chữ Pháp, đọc chữ ta
Bài thơ dài thuợt đọc mà không quên!
Nghĩ là anh còn bình yên
Không ai tin có trăng đêm Rằm này
 
Đêm Rằm này đã đổi thay
Anh từ vui vẻ sang ngày ra đi
Dĩ nhiên anh hết biết gì 
Thương anh còn mấy buớc đi bên người…
 
Về Trời anh đi về Trời !
Thiên nhan anh gặp, nụ cười anh vui
Sinh ly tử biệt ngậm ngùi
Đau người ở lại nhớ ngày hôm nay…

* Tuần vừa rồi Huệthu & TVL có đến nhà thăm anh HTN, anh đọc cho nghe bài thơ bằng tiếng Pháp làm năm 1943

huệthu

Đã xem 436 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*