Thu Trắng

Bài xướng:

Một sớm bâng khuâng gió chuyển mùa 
Hè đi ai tiễn, nắng ai đưa ! 
Và ai còn nhớ màu hoa thắm ? 
Thắm mãi vào lòng một tiếng Xưa 
…………….
Có phải Thu đang nhẹ gót về 
Suơng tràn như sữa, ướt chiều tê 
Sương trắng như là tóc Mẹ trắng 
Trắng mãi trong lòng một chữ Quê 

quang hà2011 

Họa: 

Thu đến rồi chăng ngọn gió mùa ! 
Cuối hè yên lặng gió đong đưa 
Trên trời mây trắng che tia nắng 
Mà nhớ quê nhà một thuở xưa… 

Những giọt mưa thu đã trở về 
Bên nầy còn nắng, ướt bên tê 
Lá vàng có vương lên tóc trắng 
Bóng Mẹ trông chờ nơi chốn quê. 

Võ Đình Tiên 

 

Họa: 

Nghe gió hút heo, hạ chuyển mùa, 
Chân hè quay gót, lá vàng đưa. 
Không trung cánh vạc khua nhung nhớ, 
Giăng kín hồn chừ bóng Mẹ xưa. 
Nghe tím hoàng hôn lạnh thoáng về, 
Tâm tình năm tháng đã thâm tê… 
Thân chừ côi cút buồn tấc dạ, 
Nhìn cánh chim chiều chạnh nhớ quê! 

Githéa, Sơ Thu 2011 

 

Họa: 

Hè Trắng 

Nắng trốn nơi mô hết cả mùa 
Hè đâu có đến mà tiễn đưa 
Lands End hoa tím, vàng, đỏ thắm! 
Có nhớ chăng người những lối xưa? 

Ai đã gọi đâu Thu lại về 
Sương mù phủ trắng đẫm chiều tê 
Ừ thôi! Hè trắng hay Thu trắng 
Nhớ mãi Mẹ hiền, nhớ cả quê… 

Ngọc Huệ

 

Họa Thơ:
 
Thu đến, Hạ đi lại một mùa 
Lòng buồn dào dạt chẳng thèm đưa! 
Ba mươi năm lẻ nghìn thương nhớ 
Nhớ mãi trong lòng bóng dáng xưa 

Gió lạnh đầu Thu rón rén về 
Chạnh lòng ray rức nhớ bên tê 
Bên đồi Sương trắng như tóc Mẹ 
Mẹ vẫn thèm thăm lại chốn quê 

Hạ Vy Dương Tố Trinh 
September 8, 2011

Đã xem 537 lần.

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*