Thầm nhớ tên Em

Mến gởi người mang tên Ngọc

Từ thuở hoang sơ 
Em ẩn mình kín đáo
Nơi núi đồi, hay hải đảo đìu hiu .
Em âm thầm,
Nằm nghe mùa gió hú …….
Em nghiêng mình,
Lay nhẹ bước chân chim .

Rồi sớm mai –
Anh vội vã đi tìm
Ánh nắng diệu hiền,
Soi lòng Em sáng rỡ
Anh vội nâng niu, mừng vui gặp gỡ
Ồ , đây rồi, yêu quý của lòng Anh .

Là của hai ta, vạn sự tác thành
Em còn hơn muôn đóa hồng tuyệt mỹ
Em rực rỡ sáng ngời bao thế kỷ
Vào động Thiên thai – nơi chốn điạ đàng

Anh dìu Em đi khắp nẻo trần gian
Cho vạn vật, muôn loài bừng tỉnh giấc .
Em ngọc ngà dấu yêu, tình chất ngất
Đồi hoang vu sầu.. sỏi đá tái tê …

Ngậm ngùi thương, 
Nuối tiếc vạn sơn khê
Để mặc tình Em lạnh lùng hờ hững
Chừ, nghe lòng hối tiếc – với thương đau..
Không giữ được Em giữa buổi ban đầu
Để bây giờ, như cá đã cắn câu 
Chắp cánh xa bay, rồi luyến nhớ …

Nguyên Hà

Đã xem 372 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*