Tám mươi tám câu lục bát

Tám Mươi Tám Câu Lục Bát Mừng Thọ Nhà Thơ Hà Thượng Nhân

1, 
Năm qua mừng thọ anh rồi 
Năm nay mừng nữa, mừng hoài cũng vui! …… 
Trăm năm nghĩ chẳng mấy hồi 
Có đi có tới, đi thời tới thêm! 
Bao giờ cạn rượu, hết nem 
Bấy giờ là mới biết mềm gót chân! 
Vui không chỉ nói một lần 
Bao lâu ngó lại, chẳng bằng bữa nay: 
Kìa bạn, có kẻ đã say 
Thuận tay rót một ly đầy, đã sao! 

2, 
Biết anh từ thuở binh đao 
Quen anh, giữa cuộc ba đào, ngẩn ngơ! 
Chuyện đời ẩn hiện nơi thơ 
“Chưởng Môn” anh giữ như đò sang sông 
Cảm anh, bao kẻ động lòng 
Mượn câu thế sự mà đong tình ngườị.. 
Có chi, anh cũng mỉm cười 
Thơ không in sách, để rời cầm cho! 
Tiếng lòng, anh vẫn thơm tho 
Tiếng đời mặc kệ, ai dò xét ai! 

3, 
Anh từng một thuở so vai 
Tang bồng hai chữ làm trai ở đời 
Anh không thẹn tuổi hai mươi 
Lại không thẹn tuổi đất trời kề bên 
Anh không “hùng”, cũng không “hèn” 
“Đàn Ngang Cung” gãy chỉ phiền đám ngông 
Anh từng “lao động không công” 
Cái giàu sang thấy sắc không, sự thường 
Anh không là kẻ qua đường 
Bao nhiêu thế hệ đã thương Anh mà! 

4, 
Hôm nay, Tám Tám, tuổi già 
Bưng ly rượu, một tiếng khà! Ôi ngon! 
Bạn xưa, chiến trận ai còn 
Ôi chao, con mắt anh buồn bao lạ.. 
Bạn nay, lui tới đầy nhà 
Hỏi han vẫn biết đứa xa đứa gần 
Tại Trời khiến thuở qua phân 
Tại mình nữa, đã có phần u mê 
Tưởng đâu một nước là quê 
Ngờ đâu một nuớc trăm bề gian nan! 

5,
Non mười năm kiếp “lính tàn” * 
Ngậm tăm qua ải giữa làn khói sương 
Anh nhìn thấy rõ Quê Hương 
Ngâm câu Phúc Phận nghe dường nao naọ.. 
Chẳng riêng anh, triệu anh hào 
Sa chân lỡ vận, chỉ vào không ra! 
Có người nát thịt tan da 
Có người tàn tạ như hoa trái mùa 
Khúc quanh lịch sử, trò đùa! 
Với anh, hai chữ Hơn – Thua: tầm thường! 

6, 
Anh không mộng: vượt trùng dương 
Mà anh cũng kẻ Tha Hương Xứ Người 
Mười lăm năm cuối biển trời 
Bù đâu có đủ cái thời lao lung! 
Nhưng rồi, ai thoát chữ Nhưng? 
Bạn đường lắm đứa đã ngừng cuộc chơi! 
Anh bơ vợ..Giấy rã rời 
Dăm câu mấy vận thương người thương ta! 
Từng mùa Xuân tới, Xuân qua 
Nhờ Xuân, quên bẵng tuổi già, sống lâu! 

7, 
Hôm nay, tám tám tuổi đầu 
Em – non tay viết một câu tức cười 
Bạn còn, khắp chốn, khắp nơi 
Về đây tụ hội giống hồi xa xưạ.. 
Nửa chừng rượu, nửa chừng thơ 
Nửa thôi! Để một nửa chờ Thiên Thu! 
Em, vong niên, nói và đùa 
Lâu nay anh đã không xua ra đường 
Ngứa tay xóa bỏ chữ Buồn 
Chữ Vui không giấu, viết luôn…vì mừng: 

8, 
Mừng anh ở tuổi làm Ông 
Mà trong Thơ vẫn còn lòng Thanh Niên! 
Anh không nợ, chỉ nhiều duyên … 
Nhìn kia, bè bạn, nhiều thêm nếu mời! 
Ở đây, cuối biển đầu trời 
Gặp nhau như vậy dễ đời mấy khi 
Bao nhiêu tuổi cũng lỡ thì 
Đừng ai để dạ điều chi lỡ lầm! 
Bây giờ gần, mai xa xăm 
Cái vui có được cứ cầm xum xoẹ.. 

9, 
Phải chăng Thơ: Lối-Đi-Về? 
Phải chăng Thơ: Nẻo-Sơn-Khê-Mịt-Mùng? 
Thu làm Thơ kính tặng anh 
Nhờ cơn hạnh ngộ lòng thành thật vui 
Anh tám mươi tám tuổi rồi 
Nhận cho, xin lại nụ cười bao dung! 
Nghĩ con bé đó điên khùng 
Mai kia bóng xế liệu chừng …Cô Đơn! 

Huệ Thu 
01 15 2008

 

Hà Thượng Nhân Họa 
88 Câu Thơ Chúc Thọ của Huệ Thu
 


Không chờ không đợi mà rồi 
Tám mươi mấy tuổi nghe hoài mà vui 
Vở tuồng mới dứt một hồi 
Biết rằng chỉ cái hiện thời lại thêm 
Tên dù còn rượu còn nem 
Ta chưa bắt chước đã mềm bước chân 
Cuộc vui dù có ngàn lần 
Hôm nào vui được, chi bằng hôm nay 
Cần gì phải rượu mới say 
Cơn say lẫn lộn tao mày có sao ! 


Nước nhà từ cuộc binh đao 
Có ai đứng trước hoa đào ngẩn ngơ 
Có ai đòi viết câu thơ 
Gài lên trên áo cho đò qua sông 
Ở đời quý một tấm lòng 
Ai đem giấy mực mà đong thơ người 
Đọc xong mình lại chỉ cười 
Còn chi là mấy tờ rời để cho 
Thêm tình bạn thơm tho 
Tấm lòng ai dễ đã dò nổi ai ? 


Cũng đà một thuở ghé vai 
Chao ơi ! Tiếng cũng là trai giữa đời 
Hai mươi hay tám chín mươi 
Vẫn ta, ta giữa đất trời, đôi bên 
Hèn thì thật giả chưa hèn 
Lòng riêng chỉ hận, chỉ phiền còn ngông 
Thế nào là chẳng thành công 
Thế nào là lẽ sắc không vô thường 
Dù chưa hết mọi con đường 
Học đòi nói một chữ thương thôi mà 


Bao nhiêu mới gọi là già 
Rượu chưa cạn một tiếng khà đã ngon 
Chúng ta tất cả vẫn còn 
Tản Đà, Lý Đỗ còn buồn bao la 
Mất còn cùng ở chung nhà 
Nhà thơ cũng có kẻ xa người gần 
Tấc lòng dành lại mấy phần 
Có phần tha thiết, có phần say mê 
Chao ơi ! Nghĩa nước tình quê 
Quên làm sao được bên lề thời gian


Nước non giờ đã dần tàn 
Qua không gian chỉ một lần gió sương 
Quên sao được tiếng cố hương 
Tiếng rao nào đó nghe dường nôn nao 
Ba ngàn chén rượu chưa hào 
Ai xưa khi đã bước vào chưa ra 
Ôi mình cũng thịt cũng da 
Có như là những loại hoa cuối mùa 
Cuộc đời nghe nói như đùa 
Thế nào là được là thua sự thường


Đêm đêm mộng thái bình dương 
Đêm đêm nghe tiếng quê hương nhớ người 
Trông ra cuối biển đầu trời 
Hỏi nhau : còn nhớ một thời lao lung ? 
Hỏi nhau nhưng lại là nhưng 
Bạn chơi còn những đứa ngừng đứa chơi 
Gân xương chưa hẳn rã rời 
Mà sao bỗng thấy thương người, rồi ta 
Cái gì qua lại chẳng qua 
Chỉ riêng Xuân ấy chưa già bền lâu


Ta quên cả tuổi trên đầu 
Đọc thơ đọc chỉ một câu để cười 
Bạn ta ở khắp muôn nơi 
Gặp nhau phỏng có bồi hồi chuyện xưa 
Ơ này, vẫn rượu, vẫn thơ … 
Một giây thôi cũng đủ chờ ngàn thu ! 
Chẳng qua như một trò đùa 
Ưa may trời đất chưa xua lề đường 
Ta còn nguyên một chữ buồn 
Muốn vui mà lại luôn luôn chẳng mừng 


Soi gương tóc bạc là ông 
Mà sao vẫn cứ tấm lòng thiếu niên 
Chẳng là nợ, cũng là duyên 
Nhìn chung bè bạn có thêm lời mời 
Từng đi khắp bốn phương trời 
Bao nhiêu người một cuộc đời, đôi khi 
Hoa thơm có thuở có thì 
Chẳng mong chi, chẳng lầm chi vẫn lầm ! 
Bạn ta gần hoặc xa xăm 
Đầy tay nước nở ta cầm tròn xoe 


Ai đi mai mốt ai về 
Sao thơ lại nẻo sơn khê mịt mùng 
Vui đi các chị các anh 
Lòng vui thêm với lòng thành càng vui 
À thì mừng thọ xong rồi 
Tạ nhau xin một nụ cười bao dung 
Nếu như được dịp điên khùng 
Nghĩ như Bùi Giáng không chừng cô đơn 

Hà Thượng Nhân 
01 15 2008

Đã xem 520 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*