Suy Nghĩ Về Truyện Kiều

Nguyễn Du tác giả Đoạn Trường
Tân Thanh chín khúc để buồn thiên thu
Lệ Ba ngâm điệu sa mù
Tưởng như sa mạc dãi dầu gió mưa… ………

Ba trăm năm vẫn là chưa
Nên người ta chỉ thương cho phận Kiều
Nguyễn Du đau khổ mới nhiều
“Mười Lăm Năm Ấy” ai xiêu tấm lòng?

Hồng Quân ghen với Hồng Quần
Chữ Tài chữ Mệnh xoay vần, tự nhiên!
Nguyễn Du mượn cớ buồn phiền
“Lời Quê”, thiên hạ lại miên man sầu…

Không ai thấy cuộc “Biển Dâu”
“Mười Lăm Năm Ấy” nỗi sầu chiến chinh!
Tây Sơn mà chẳng dấy binh
Thì đâu có chuyện nhân tình nhiễu nhương?

Bởi vì Lịch Sử sang trang
Bởi vì trước cảnh “Trái Ngang”, giật mình
Kiều là đối tượng cho tranh
Có nên tác phẩm cũng thành phù du!

Cứ ngâm đi điệu sa mù
Kiều, Vân rồi tới Hoạn Thư…đàn bà
Ai nào tấc dạ sâu xa?
Thúc Sinh, Kim Trọng nghĩa là làm sao?

Cả anh Từ Hải ồn ào
Cuối cùng chữ nghĩa dồn vào câu thơ!
Hoạn Thư ghen quá hóa khờ
Cho sớm sấm sét riêng chờ Kiều Nhi!

Thúc Sinh, đành chịu “bó tay”
Kim là “bạn quý”, vàng, hay con người?
Cả anh Từ Hải tức cười
“Bỏ nghề giặc biển” thì rồi mạng vong!

Nguyễn Du dệt chuyện đau lòng
Viết vì lịch sử non sông một thời
Bao nhiêu kẻ chẳng ra người
Chỉ làm nước loạn, làm đời thê lương…

“Mười Lăm Năm Ấy” thật buồn
“Hoa Trôi Nước Lặng” sao còn khổ đau?
Thương thay lớp lớp đời sau
Ngâm câu “đứt ruột” nói Tàu cho Ta …

Thúy Kiều là một đóa hoa
Nở tươi thắm đó chẳng qua chuyện thường
Tân Thanh chín khúc Đoạn Trường
Mới là ngụ ý Quê Hương thảm sầu!

Ba trăm năm chẳng còn lâu
Tìm người tri kỷ vẫn đầu biển sông!
Cõi đời sa mạc mênh mông…
Tố Như phơi mãi tấm lòng, thương ghê!

Cảo Thơm đã hóa Lời Quê
Thì thôi muôn sự chẳng gì nói thêm!
Lệ Ba trình diễn rất duyên
Như thời gian với con thuyền…cứ trôi !

“Bất Tri Tam Bách…”nửa vời
Nguyễn Du thác vẫn là người cô đơn!
Bao giờ sử lại sang trang?
Tân Thanh hóa…Cựu, mộng tàn đấy chưa ?

Huệ Thu

Đã xem 561 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*