Sương Chiều Thu Đọng

Ðôi Lời Trước Sách 

Mười năm rồi, tôi xếp thơ, tôi xếp lòng tôi lại.Tôi muốn quên. Và tôi đã quên. Ít ra mình đã quên được cái gì đó. Nỗi buồn. Nỗi buồn rất vu vơ ! Cái duyên cớ của nỗi buồn nào lại chẳng vu vơ ! ……. 
Sương Chiều Thu Ðọng là những lời kêu gọi nỗi buồn. Nó là một tập thơ gom góp vội vàng những ý tình thoáng hiện và in dấu đậm trong trái tim tôi. Tôi sợ nó bay đi như bầy chim sẻ hay chuyền trước trên cây liễu trước nhà. Tôi sợ nó chết như những con lý ngư sau hồ. Tôi không muốn xé bỏ những tờ thơ của tôi như đã từng xé, xé như tự xé trái tim mình ! Tôi phải gìn giữ những gì tôi có thể gìn giữ được. Kể cả những giọt nước mắt trong trái tim tôi . 
Sương Chiều Thu Ðọng nhất định sẽ tan đi khi bình minh xuất hiện. Sống là ước mơ. Tôi mong thấy mặt trời rực rỡ. Tuy nhiên đang là hoàng hôn của màu hoa sầu đông, đang là đêm trăng nhạt nhòa của những nhánh liễu xạc xào trong gió chướng, tôi soi tôi qua những giọt sương, tôi thấy mình không nên có những hồi tưởng sau này, tôi chép vội vàng lại những bài thơ để biết đâu mình chẳng yêu mình hơn ? Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng, đó là chuyện của hoa sen. Còn tôi, tôi như một cánh chim trời… 
Sương Chiều Thu Ðọng. Nếu đó là tiếng nói của tình yêu thì thơ muôn đời là những trang kinh vô tự… 

Huệ Thu, Sunnyvale 1991 


Sương Chiều Thu Ðọng 

Sương chiều Thu đọng có tan không ? 
Nhánh liễu reo chi những tiếng lòng 
Gió thoảng bên tai ngờ tiếng thở 
hái cho ta với nụ hoa hồng 

Sương Chiều Thu Ðọng 
mắt âm u 
ai đốt lòng ai 
khói tỏa mù 
Một dải sông xanh đùa sóng bạc 
Thu này Thu nữa 
tiếp bao Thu ? 


Kinh Vô Tự 

Ta cúi xuống hôn vùi trang giấy trắng 
Thơ bay rồi chữ nghĩa trả trăng mây 
Kinh vô ngôn không lẽ đang nằm đây ? 
Tình vô tự chẳng gì hơn sóng mắt 


Hồ Như Thoảng Ðộng 

Làm gì rượu uống mà say 
làm gì lời nói mà cay đắng lòng 
Gió đùa con sóng ngàn năm 
biết đâu trăng đã lên khung trời nằm ! 

Xin anh lòng ý tối tăm 
Xin anh cay đắng đừng găm vào hồn 
Xin anh trổ hết ngọn buồn 
Cho em đi với qua truông cơ cầu 

Hồ như nắng có sầu đâu 
Sao trên cành liễu tím màu rưng rưng 
Gặp nhau đây giữa dặm trường 
mai em loài ngựa nghìn phương một mình 

Anh buồn có gió làm tin 
Có mưa hiu hắt có hiên đi về 
Em buồn có núi ngàn che 
Có trùng dương lạnh buồn se môi chờ 


Khép lại cho em thế giới sầu 

Em mời anh đó bước vào đây 
thế giới đời em một khoảnh này 
Những chậu bonsai thiên cổ lụy 
Một hồ cá lội nát trời mây 

Em mời anh đó ! 
Hãy vào đi 
Bầy chó em nuôi … chẳng nghĩa gì ! 
Chúng sủa mừng thôi người bạn mới 
vào đây giủ áo bạn Ðường thi 

Em mời anh đó thấy vui chưa ? 
Con thỏ kìa đang ngậm lá thơ 
Chạy vòng chân em trao chiếc lá 
hãnh diện nhìn như nói ước mơ ! 

Hãy đến vườn xem những giò lan 
những chùm hoa xanh tím trắng vàng … 
em cũng như lan tươi rất muộn 
rồi khi tàn úa, cũng thôi tàn 

Em mời anh hãy đến sân hoa 
những khóm hồng nhung rực trước nhà 
cây liễu nghiêng mình buông nhánh thả 
khóm trúc tươi cười đón nắng sa 

Em mời anh đến uống ly bia 
em có gì hơn để sớt chia 
con két gọi em từng buổi sớm 
gọi luôn anh nữa bữa nay về 

Thế giới của em không phải mộng 
nhưng mà ai cấm được em mơ 
ngồi đây mà uống ly bia cạn 
để ngấm sầu tan theo với thơ … 


Một Chiều Hạ Thu 

bây giờ gió đã đổi chiều 
mang mây mùa Hạ đưa vào mùa Thu 
không gian rây ngập sa mù 
Con chim bói cá chợt vù cánh bay 
hóa thân vào mấy cồn mây 
gió Thu tỏa cánh hồn bay chập chờn 


Thoáng Nhớ Mênh Mông 

Ta vẫn buồn như loài cỏ dại 
Nằm nghe đất thở tự ngàn xưa 
Trong thân xác chừ còn hơi ấm 
Chờ phút hồi sinh mãi tới giờ 
Bỗng trong một phút ta quên hết 
Một thoáng hoang sơ mấy chuyện lòng 


Bao Giờ Anh Ðến Thăm 

Hôm qua anh chắc bồn chồn 
trọn ngày Chủ Nhật để hồn lao đao 
anh đi uống rượu nơi nào ? 
mà em gọi mãi gió chào bên tai ! 

Em về trong chiều thứ Hai 
máu trên ngực chảy, chảy dài tới đâu ? 
vết thương ! Ôi ! Một vết sầu 
hơn mười năm cứ ẩn sâu vào hồn 

Bây giờ mới được anh hôn 
vết đau sẽ hết , vết buồn sẽ tan 
ước gì anh đặt cho nàng 
một lời tha thiết trên làn tóc thơm 

Ðể cho em bớt tủi hờn 
để cho em bớt cô đơn giữa đời 
để em thốt được một lời 
cảm ơn anh đã nhớ người xa xăm ! 

Bao giờ anh mới đến thăm 
tìm em những tấm bia nằm nghĩa trang 
Bonsai bên góc vườn tàn 
tưới cho em nhé những hàng lệ thơ 


Ðêm Qua 

Ðêm qua nằm mộng ta thấy ta 
đi bên chàng dạo một đồi hoa 
chàng im không nói, ta không nói 
hai đứa nhìn thôi ! đủ thiết tha 

Ðêm qua thức dậy ta buồn lắm 
cái giường đơn chăn gối xót xa 
cửa kính sương loang từng vệt trắng 
lệ trời hay lệ của ta sa ? 

Ðêm qua không phải bây giờ nhỉ ! 
mà chẳng bao giờ nửa phải không ? 
chàng chẳng bên ta, ta chẳng bạn 
trời Tây xa lắm hỡi trời Ðông ! 


Anh Hứa 

Anh hứa chiều nay em hãy đợi 
Chiều nay không biết tím hay xanh 
anh hứa về, em trông vời vợi 
mà chút hoàng hôn quá mỏng manh 

Chiều nay rồi hết chiều đã xuống 
nắng tím mây xanh mộng úa vàng 
anh chẳng bao giờ lên tiếng gọi 
em chờ cho hết buổi chiều tan 

Cảm ơn anh hứa và em đợi 
Cũng cảm ơn chiều rất đỗi mong 
tia nắng cuối cùng sa bóng tối 
cái gì đã có chẳng là không ! 

Bởi anh có nhớ nên còn hứa 
cũng bởi em buồn mới ước mơ 
nhớ để mà quên, mơ để mộng 
và còn muôn thuở chỉ là thơ 

10 
Ðời Có Bên Nhau 

Khi nào cười và khi nào thì khóc ? 
đời vui buồn cô độc với cô đơn 
chúng ta ngồi hoặc đứng dậy hay hơn ? 
đừng có hỏi để em buồn thêm chút ! 

Rừng với rú chẳng qua đều hư thực 
có còn gì khi lửa đốt ra tro 
– có chứ anh : nước mắt và mây thơ 
là tro bụi rải đầy trên mặt đất 

Khi chắp tay ngươi ta cầu Chúa Phật 
rớt đâu rồi ngón trỏ chỉ vầng trăng ? 
em muôn năm thiên hạ gọi mắng thầm 
là cách nói ở mỗi lần thương ghét ! 

Thơ còn sống để chia buồn cái chết 
Nguyễn Du cười chấm hết khúc Tân Thanh 
Nguyễn Bỉnh Khiêm từ chức dựng lều tranh 
xé mây trắng chữ nhân tình tan tác 

Người xưa đó và người nay có khác ? 
em ngồi buồn, anh ngồi hát , chiêm bao ! 
đám phù vân bay trước mặt hôm nào 
đang rớt xuống trên đầu xanh hai đứa 

Buồn thêm nữa, buồn ơi thêm chút nữa 
viết cho đời thơ thẩn bóng trăng loang 
thơ hôm nay mai mốt giọt sương tràn 
là giấy rách như nguyệt tàn thu mộng 

11 
Nên Em Chưa Nói 

Bao giờ em mới nói : yêu anh ? 
– đừng hỏi anh ơi ! hãy cứ nhìn 
không phải mắt em, kìa núi biếc 
kìa con sông chảy, nước trong xanh 

– Anh nói Yêu em, anh cứ nói 
như non còn đứng, nước còn trôi 
nước non ta thấy muôn đời đó 
em sợ tình anh, chỉ một thời ! 

– Em sợ, anh à, em biết sợ 
lòng người ai biết nắng hay mưa 
Nếu em mà nói, bây giờ … sớm 
mai mốt em buồn, tội lắm thơ ! 

Em nửa chừng xuân, anh nửa buổi 
đời ta đã hết thuở mơ màng 
cầm tay lỡ nói điều mơ ước 
một nụ hôn xưa hiểu vội vàng 

Em như chim nhỏ lạc rừng thu 
anh tựa như sương một chút mù 
chim chỉ hót vui cành buổi sáng 
Sương chiều lắng đọng có bao lâu ? 

Núi xanh… ta thấy còn xanh mãi 
sông chảy nhìn kia vẫn chảy hoài 
sông núi ở đâu là điểm hẹn 
cho tình ta hướng tới tương lai 

Nên em chưa nói anh đừng giận 
bởi tiếng thơ thầm anh có nghe ? 

12 
Say 

ta còn ai nữa rượu ơi ! 
say đi ! Ta với rượu cười đêm nay 
tóc tung tóe với trời mây 
rượu tung tóe với đau này của ta 

Nỗi đau của một cành hoa 
mà con bướm hết muốn sà xuống hôn 
rượu ơi ! Ta với rượu còn 
chung hương vị của gót mòn lãng du 

Ta đâu ? Nào biết ta đâu ! 
rượu ơi ! Cái bóng đèn màu ngả nghiêng 
ta say ? Hay là ta quên ? 
sao ly chưa cạn, rót thêm làm gì ? 

Uống đi ! Mời rượu, uống đi ! 
ta đau rã ngực, rượu thì rã tay 
cái ly vỡ với mặt mày 
tường gương bốn bức ta say được à? 

Ta cười sao lệ tuôn ra ? 
rượu ơi ! Có muốn khóc òa trên vai ? 
ta còn rượu chứ hay ai ? 
tìm đâu thấy lại tuổi hai mươi hồng ? 

Ta say ! Người ấy buồn không ? 
sao chưa về nhỉ để lòng ta yên ? 
ta như chiếc lá ngả nghiêng 
giữa trùng dương, một con thuyền bơ vơ ! 

13 
Lệ Thừa 

Lệ thừa xuống biển bơ vơ 
khóc theosóng lũ đau bờ cát xây 
mồ thiêng tôi ở cõi này 
mơ về cõi nọ gió ly u hồn 
nhớ lần đỉnh trắng tô son 
soi màu năm tháng 
mộng tròn gương trăng 
ai xưa nhúm cát sông Hằng 
lửa về lưỡng cục 
tuyết băng chuyển mình 
xa rồi núi chặt thơ kinh 
ngày đi giọt lệ sinh thành tiễn đưa 

14 
Thoảng Mơ 

Bây giờ ta lại là hai 
một đôi ong bướm lượn dài nương khoai 
đường kia lai nở hoa mai 
phố phường lại chớm mấy vài nụ mơ 

Vào rừng vạch lá đề thơ 
lỡ mai mất dấu nai ngơ ngác rừng 
bóng chim ríu rít tưng bừng 
hội Xuân ta mở đón mừng ngày ra 

Anh về hứng giọt sương sa 
em về rủ áo rồi ta tự tình 
sớm mai hứng giọt sương trinh 
ngàn mây xoải cánh châu minh tỏa ngàn 

bấy giờ ta lại sắm đàn 
mấy giây hoan hỷ đôi hàng nến mơ 

15 
Ca Dao Huệ Thu 

“Qua đình ngả nón trông đình 
đình bao nhiêu ngói em thương mình bấy nhiêu” 
câu ca dao vọng từng chiều 
khi em đi những bước xiêu về nhà 

Ở đây xứ lạ quê xa 
đình đâu để ngà nón mà nhớ thương ? 
nhưng anh thì vẫn trong hồn 
và em thì vẫn cứ còn ca dao 

Ðình ơi ngói đỏ xưa nào 
bây giờ rêu phủ chắc đau đớn thầm 
ngỡ là đi một hai năm 
ngờ đâu vỡ nát trăng rằm thiên thu ! 

Qua đình ngả nón thật lâu 
đếm bao nhiêu ngói dạ sầu bấy nhiêu 
ngày xưa ôi những buổi chiều 
chợ tan về muộn ai dìu ai đi ?… 

16 
Gọi Người 

Tóc ơi sao gọi tóc thề 
trăng ơi ai bảo trăng kề với hoa ? 
gọi người gần mấy cũng xa 
nhánh bonsai quặn lòng ta nỗi người ! 

Trăng chìm . Quạ khóc . Sương rơi 
Cô Tô thành ngoại mấy hồi chuông ngân * 
tóc em anh vuốt mấy lần 
sao câu ước hẹn trăm năm lỡ làng 

Tới chi Thung Lũng Hoa Vàng 
nửa đêm em hứng trăng ngàn cho ai ? 
ngày xưa em để tóc dài 
bây giờ cắt nhé … thả bay nghìn trùng 

* Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế

17 
Hỡi Anh 

hỡi anh xa như ngàn năm 
đẩy em vào lũng sâu nằm bơ vơ 
hỡi anh xa như bây giờ 
xô em vào cánh rừng mơ quên về …! 

18 
Về Ði ! 

Về đi thôi đã muộn màng 
tiếc thương chi nữa tình vàng chắt chiu 
đường về mấy ngã đìu hiu 
tình trao lạc lối cánh diều lao đao 

hoa gầy hé nụ chiêm bao 
gió lay lắt khẽ động đào hoa rơi 
ta về rũ áo mù khơi 
gọi hồn ma dậy coi người phụ nhau 

Bây giờ cho đến ngàn sau 
mắt ta còn lại một màu thời gian 

19 
Chùi Giùm Tôi Những Câu Thơ Lục Bát 

Hình như đã năm mười năm 
hồn ta theo gió thơ trầm bổng bay 
ta cười trong một đêm say 
người ơi đừng rót lệ đầy môi ta 

Hình như chiều xưa chiều xa 
ta không hò hẹn mà qua chốn này 
ta ngồi dưới một tàng cây 
nhớ người ta khóc và mây mịt trời 

Hình như xa quá người ơi 
ta tâm tưởng lạnh ta rời rã thơ 
ta đâu muốn thế bao giờ 
ta đau lòng chứ, ta chờ người thôi ! 

Hình như ta thấy nghẹn lời 
mười năm ta thấy như hồi nào xưa 
người ôm ta hôn buổi trưa 
lũng hoa vàng đó không ngờ của ta ! 

Hình như ta chẳng nói gì 
câu thơ lục bát chùi đi hỡi người … 

20 
Ngã Ba Khuya 

Tìm người trong một đêm sương 
thấy cây liễu đứng như buồn hơn ta 
đèn xe vàng mấy chấm xa 
uổng công mình đợi ngã ba chia lìa 

21 
Tống Biệt Hành 
(Thâm Tâm)

 

Ðưa người, ta không đưa qua sông 
Sao có tiếng sóng ở trong lòng? 

Bóng chiều không thắm, không vàng vọt 
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ? 

Ðưa người ta chỉ đưa người ấy 
Một giã gia đình một dửng dưng… 

-Li khách! 
Li khách! Con đường nhỏ 
Chí nhớn chưa về bàn tay không 
Thì không bao giờ nói trở lại! 
Ba năm mẹ già cũng đừng mong!

 

Ta biết người buồn chiều hôm trước 
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt 
Một chị, hai chị cũng như sen 
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót 

Ta biết người buồn sáng hôm nay: 
Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay 
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc 
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay… 

Người đi? 
Ừ nhỉ, người đi thực! 
Mẹ thà coi như chiếc lá bay 
Chị thà coi như là hạt bụi 
Em thà coi như hơi rượu cay… 

Mây thu đầu núi, giá lên trăng 
Cơn lạnh chiều nao đổ bóng thầm 
Ly khách ven trời nghe muốn khóc 
Tiếng đời xô động tiếng hồn câm 

THÂM TÂM 1940 

huệ thu “dịch” ra lục bát và hát nói 
bài viết riêng tặng Võ Phiến, 
người có ý nghĩ rất ngộ nghĩnh về việc “dịch thơ” 

Ðưa người cần chi qua sông 
Cũng nghe tiếng sóng trong lòng dội lên 

Bóng chiều như mặt thuyền quyên 
mà nơi khóe mắt đọng nghiêng nắng tà 
đưa người ta đưa người ta 
đưa như một kẻ xa nhà dửng dưng 

Người ơi ! 
Lối nhỏ chớ dừng 
Chí cao chẳng ở tay không bao giờ 
Ðừng nhìn lại xóm nhà xưa 
ba năm Mẹ có đợi chờ , kệ thôi ! 

Buồn thì hôm trước buồn rồi 
Bây giờ là Hạ sen ngời đóa hoa 
Hãy chào chị hai, chị ba 
Chào thằng em út và sa chút buồn 

Buồn từ sáng sớm tinh sương 
Run chăng gió Hạ qua hồn tưởng Thu ! 
Thấy mà trong mắt âm u 
Khăn tay thấm lệ chút sầu đem theo 

Người đi ! 
Ồ nhỉ ! Buồn hiu 
Mẹ coi như chiếc lá vèo trong cây 
Chị coi như bụi vừa bay 
Em coi như chút rượu cay đắng lòng 

Mây Thu, gió núi và trăng 
Hình như trời lạnh lâm thâm bóng nhòa 
Ðưa người ta đưa người ta 
Xôn xao bước động ngỡ là tiếng than ! 

huệ Thu 

Chuyển qua Hát Nói 

Mưỡu 

Người đi chẳng tiễn qua sông 
Mà nghe tiếng sóng trong lòng là sao 
Buổi chiều hôm đó thế nào 
Hoàng hôn bỗng thấy đầy trào mắt ai 

nói : 

Ðưa người cách mạng * 
Bỏ gia đình mà vẫn dửng dừng dưng 
Khách khi đi nào biết đâu chừng 
Chí chưa đạt thì đừng hồi hương 

Ra đi thưa mẹ một con đường 
Bảy thước thân trai không ngả rẽ 

Người lữ khách sao buồn hôm trước nhỉ ? 
Nghĩ mùa hè sen tàn rồi nở nốt 
Một chị Hai em thêm đứt ruột 
Lệ rớt còn đem tiễn em trai chăng ? 
Người đi chàng trẻ Ngũ Lăng 
Trên vai quẫy một vầng trăng vời vời ** 

.huệ thu 
sunnyvale 1992 

* bài này Thâm Tâm viết tặng nhà thơ Lương Trúc , cụ Lương Trúc lúc đó bỏ nhà cửa vợ con theo cách mạng . (cụ đã mất mấy năm nay) 
** bài hát nói câu kết là câu 6 chữ, nhưng tôi thêm một câu cho “tròn” ý mình! 
….. 
22 
Vọng Xa 

Vọng xa bóng tưởng đường dài 
đưa anh về mỏi đôi vai phong trần 
rủ nhau mở ngỏ phù vân 
thân mòn mỏi bước đường trần mỏi vai 
Bụi hồng in bóng đường dài 
nắng nghiêng vai áo nửa vai chung tình ! 

23 
Tôi Bây Giờ 

Tôi giờ yêu cỏ yêu cây 
yêu hoa yêu bướm yêu mây yêu trời 
mỉm cười với tuổi bốn mươi 
sắp tri thiên mệnh hiểu đời nhân sinh 

tình yêu nào cũng là tình 
chậu bonsai đó là hình bóng ai 
mẹ già cha yếu sân lai 
nhớ thương tổ quốc yêu hoài ngàn năm ! 

tình yêu không thể lặng câm 
nên chi con bướm lượn vòng cành hoa 
nên chi mây rớt sau nhà 
để mưa trước cửa buồn xa lòng người 

Tôi còn thắm nụ môi hôn 
đặt lên lá úa cho hồn lao đao 
ai người dưng … 
xót má đào ? 
tôi xin được níu tay vào Bồng Lai ! 

nhà tôi đó, vườn bonsai 
cây trăm năm cũng đọa đày như tôi 
chắc ông Lý Bạch đang cười 
Trích Tiên đâu chỉ một người là ông ! 

tôi nhìn trời đất non sông 
lau làm chi nhỉ những dòng lệ tuôn ! 
quê người một góc quê hương 
cỏ cây hoa bướm … vui buồn đấy chăng ? 

24 
Nhánh Sầu Ðông 

tôi cười trên nhánh sầu đông 
thưa cùng anh những tiếng lòng: em đau 
phải chăng mình sẽ xa nhau 
mà em che giấu mối sầu làm vui 

vui không định nghĩa tiếng cười 
anh là người lớn hiểu rồi nhân tâm 
xưa ông Uy Viễn từng than : 
“ khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười” 

xưa ông Uy Viễn nhìn trời 
thấy cây thông đứng tuôn lời ước ao 
ước rằng kiếp khác, đời sau 
làm cây thông mọc núi cao một mình ! 

bây giờ em chẳng làm thinh 
cười rơi nước mắt trên cành sầu đông 
em như bèo giạt trên sông 
gió xô sóng dập mây bồng bềnh theo 

tại sao cây bưởi không trèo ? 
tầm xuân không hái tình yêu không đùa 
lẽ nào muôn trước nghìn xưa 
đoạn trường góp nhặt thành thơ … mới làm ! 

25 
Qua Cầu Gió Bay 

Từ em trút áo lụa đào 
khoác mây về tận ngàn sao đợi người 
đợi người từ thuở đôi mươi 
nghìn sau ngó lại rã rời nét trăng 

tiếc chi chiếc áo mây choàng 
vân hoa một thoáng mở toang mắt nhìn 
thấy gì chút phận lênh đênh 
nghìn xưa rớt nhẹ bên thềm dấu son ! 

từ em trút áo nghe buồn 
biết nghìn sau chẳng có còn gì đâu 
người chìm dưới lũng xa sâu 
hoàng hôn phủ lối bóng câu vô thường 

đợi người thấy mãi mù sương 
áo mây vừa khoát tuyết vương hình hài 
lạnh lùng cánh hạc ban mai 
rớt đâu chút nhớ nhạt phai áo màu 

Cầm bằng cởi áo qua cầu 
về nhà Mẹ hỏi , cúi đầu dạ thưa … 

26 
Ðợi Anh 

Em buồn thèm cốc rượu say 
Uống vơi rồi lại rót đầy đợi anh 
Thấy sương mấy giọt long lanh 
Thấy con nhện trắng trên cành nhả tơ 
Lủng mặt trời một miền thơ 
Ðêm nay em cũng thả mơ lên trời 

Rượu ngon tự rót tự mời 
Say nghiêng lệch đất vòng trời xéo ngang 
Bước đi ngập cả không gian 
Bước về tới ngõ chăn màng lạnh tanh 

27 
Bóng Chim Tăm Cá

 

Chiều nay ta đi qua cầu 
tìm con chim lặng dưới sâu thẳm lòng 
ngày mai ta sẽ băng đồng 
tìm con cá lượn vườn hồng bay qua…! 

bao giờ mở hội long hoa 
con chim con cá và ta tương phùng 
sấm Ðoài rúng trận mưa dông 
hỡi chim hỡi cá hởi lòng ta ơi ! 

chiều trông bóng nước bời bời 
tóc tung tóe gội mây trời mấy phen 
bụi hồng lấm áo bon chen 
trút ra tính ném sợ duyên hóa tình 

bụi hồng ứng với mây xanh 
nước xuôi mộng vẫn bên gành lửng lơ 
một bầy cá thẳng đường mơ 
chiều nay sáng mốt mịt mờ cõi nao 

chiều nay ta đứng bên rào 
con chim đã vắng không chào ta đi! 
ngày mai trên lối ta về 
con cá chắc cũng vượt lề bỏ ta 

Qua cầu dạ cũng xót xa 
mai sương chim lặng, chiều tà cá bay ! 

28 
Ðể Ta 

Ðể ta hiu hắt tiêu điều 
để ta tiều tụy men chiều chiều say 
để ta mòn mỏi hao gầy 
để ta mài miệt tháng ngày gian nan 
để ta nài nỉ thời gian 
để ta rộng bước giang san ta về 

29 
Thoáng Nhớ 

Ðêm qua ta mơ thấy ta 
vác hòn núi nhớ lội qua biển sầu 
Tìm người bán rượu gần nhau 
tình cờ nhặt được mấy màu thời gian 

30 
Trả Nhớ Cho Em 

Chiều nay ra đứng đầu sông 
ngóng anh về với bên giòng cuồng lưu 
anh đâu mà khói mây mù ? 
anh đâu để cả trời thu gợn buồn ? 

hỡi người em nhớ em thương 
anh mang đi cả , anh còn giữ chăng ? 
trả cho em nửa vầng trăng 
xóa cho em nổi cách ngăn đi mà 

con sông sóng cuộn về xa 
đừng chia thêm nữa ngã ba cuộc đời 
anh về chuyến ngược đò xuôi 
hay là anh cỡi mây trời tới em ? 

chiều nay em hỏi trái tim 
tại sao mây gió cứ tìm gặp nhau 
mà người ta đó ôi chao ! 
nói đi là biệt nói chào là thôi 

nụ hồng là nụ hôn môi 
chiều nay có nở giữa trời bão giông 
về đi anh nhé em mong 
cuồng lưu rồi lặng như lòng tơ vương … 

hỡi người em nhớ em thương 
về đây trả lại yêu đương chiều này 

31 
Em Về 

Em về rung một hồi chuông 
sáng mưa bỗng tạnh chiều buồn bỗng tan 
cảm ơn, nói nhỏ nghe chàng 
để cho tay vuốt xuôi làn tóc thơm 

em về trong một vòng ôm 
cái tay siết chặt cái hôn mặn nồng 
tiếng cười trên nhánh sầu đông 
loãng tan với gió bềnh bồng với mây 

em về đây ! 
đã về đây ! 
cảm ơn mưa nắng một ngày xót xa 
bao năm tuổi vẫn chưa già 
yêu nhau trẻ mãi như là đôi mươi 

em về đây nhẹ nhàng thôi 
áo nhăn mấy nếp cũng rồi chiêm bao 
hình như nước mắt em trào 
khi vui có chút nghẹn ngào cũng hay 

nói gì anh nhỉ hôm nay 
cái hôn tha thiết tỏ bày tâm tư 

32 
Ðền Cho Em 

“Hoa đào phai về mùa Xuân quá khứ 
đền cho em màu rực rỡ hoa vàng” 
thơ của ai ? Sao chẳng phải của chàng ? 
tôi muốn gục như cành hoa thu muộn 

Ðời bao la, phận con người nhỏ mọn 
cát sông Hằng ai đãi ngọc cho ai ? 
tôi là chi ? Giọt nước mắt rơi dài 
ôi vầng trăng và ngón tay của Phật ! 

con sơn ca cánh không rời mặt đất 
tôi con người lại muốn vượut lên mây 
hoa đào phai, Ðà Lạt thuở lưu đày 
Hoa Kỳ đẹp, đóa hoa vàng bướm đậuà

đóa hoa vàng anh 1mặt trời nương náu 
mắt của chàng hay hạt tuyết đang tan 
nói đi anh ! Anh hãy nói yêu nàng 
tôi lịm khóc khi hoa tàn hoa tạ 

quê hương đâu tôi gọi về xa quá 
Ðà Lạt đâu ? Tầm tã trận mưa thu 
tôi là mây hay một nhúm sương mù 
bay rất nhẹ giữa chừng cầu ảo vọng ! 

hoa đào phai, phai rồi như ước mộng 
“đền cho em” ba tiếng đó , không nghe ! 
một mai đây tôi vạch biển đi về 
Ðà Lạt hỡi vẫn mây kề trên núi 

chàng ở đâu, để tôi nghe chàng nói 
tiếng ân tình tôi muôn thuở tương tư 
tôi bây giờ … ôi hoa muộn mùa Thu 
đang gục xuống giữa mịt mù nhân ảnh 

33 
Liễu Thi 

Cây liễu trước nhà em 
sáu năm rồi rã rượi 
những nhánh dài rớt tới 
chỗ nào hỡi trái tim ? 

cây liễu trước nhà em 
sáng có chim về hót 
chiều có sương đọng giọt 
đêm có đọt trăng rơi … 

cây liễu ơi, liễu ơi ! 
sáu năm rồi em gọi 
mà người ta không tới 
nhánh liễu dài đong đưa 

cây liễu ơi bài thơ 
xin cài trên lá nhỏ 
ước gì ai thấy nó 
cho lòng thôi bơ vơ 

cây liễu ơi, liễu ơi ! 
lẽ nào em đã khóc 
thơ rất buồn ai đọc 
để thương nhớ hở trời ! 

34 
Ðêm Ðầu Xuân 

Gặp nhau đêm đầu Xuân 
với những nụ hôn nồng 
tim em xao xuyến lạ 
tình đến quá bâng khuâng 

ta yêu nhau từ đó 
cho dù quá muộn màng 
ta trao nhau từ đó 
lời tình tự mang mang 

nụ hôn đầu in dấu 
môi ngọt lịm hồn em 
bàn tay năm ngón nhỏ 
ve vuốt tóc em xanh 

bàn tay năm ngón mềm 
dìu nhau vào đắm say 
mắt biếc chìm trong mộng 
tình nồng ôi ngất ngây 

đêm đầu Xuân rét mướt 
đâu những ngón tay mềm 
tìm nhau với giá buốt 
trên những nẻo đường đêm 

anh đến bằng tha thiết 
em đi trong âm thầm 
ngày tháng dài thương nhớ 
tình yêu có phôi pha 

hồn thơ đành rướm máu 
tiếng hát nghẹn lời ru 
lối đi về buốt lạnh 
dày phủ lớp sương mù 

35 
Ta Cười Trên Cây Sầu Ðông 

Ta cười trên cây sầu đông 
Tiếng ta vang vọng xuống lòng của ai ? 
Ta cười một buổi sớm mai 
Tiếng xe sắt lạnh, sương dài giọt sương 

Cây sầu đông mọc sau vườn 
Ở đây ta thấy quê hương không ngờ ! 
Ta cười nát mặt trời thơ 
Còn người nào biết đâu bờ bến duyên 

Cây sầu đông nhánh nghiêng nghiêng 
Ở đây ta thấy nắng viền lá non 
Ta nghe tiếng vỡ trong hồn 
Hồn ta vỡ nát, tiếng còn được sao ? 

Cây sầu đông dáng cao cao 
Tiếng ta rớt xuống chỗ nào thẳm sâu ? 
Hỡi ai vui cuộc cơ cầu 
Thấy chăng những đám mây sầu đang trôi … 

Quê hương nhớ lắm, à ơi ! 
Trưa nao mẹ bắt võng ngồi ru con 
Ta đau tiếng khóc không còn 
Thì thôi cười vậy hao mòn xác thân ! 

36 
Nói Gì Ði Anh 

Thơ cài nhánh liễu gió mưa lem 
Thương lắm chàng ơi ! 
Có nhớ em ? 
Liễu nở hoa vàng không thấy bướm 
Cành phô lá biếc chẳng còn chim ! 

Gió mưa mỗi buổi chiều thê thiết 
Rồi tối đêm trăng cũng đã chìm 
Chỉ tội bài thơ treo nhánh liễu 
Mưa tràn rủ xuống gió tung lên 

Chàng ơi ! 
Hãy nói gì đi chứ 
Một tiếng nào thương nhớ đến em 

37 
Tường Vi Mấy Ðóa 

Ôi con bướm lạc qua vườn 
Thấy chăng mấy đóa hoa tường vi xanh ? 
Sương còn mấy giọt long lanh 
Lạnh chân nên bướn lượn cành rồi bay 

Tường vi mấy đóa lơi lay 
Gió Xuân buổi sớm mai này sẽ thơm 
Thương ơi con bướm chờn vờn 
Hoa xanh nắng nhuộm cành hường ngẩn ngơ 

Tường vi mấy đóa thành thơ 
Và sương mấy giọt đang chờ nhạc ngân 
Bao giờ bướm hết lạnh chân 
Tường vi mấy đóa dễ chừng rụng rơi ! 

38 
Ðầu Xuân Khai Bút 

ta còn gì nữa ngoài thơ ?
với sương giọt lệ với mưa tiếng lòng 
với đêm vọng tưởng trời đông 
với ngày khép mở những vòng chiêm bao

 

quen nhau qua một tiếng chào 
dang tay siết chặt ta vào lòng anh 
đêm đầu xuân, mộng xây thành 
say nghiêng ngửa mặt, nát vành môi hôn 

lòng ta thoáng chút bồn chồn 
biết đâu lại chẳng đổi buồn ra vui 
cắn cho bay bổng bùi ngùi 
tà huy rồi cũng đỏ thời tương lai 

xuân còn thơ thả cho hay 
sao ta mái tóc hoe cày rối tung 
áo nhăn mấy nếp theo cùng 
thôi thì thơ ướp một vùng khói mây 

biết đâu đêm chẳng là ngày 
tiếng thơ hóa tiếng nhạc bay lên trời 
nghĩa là vương vấn người ơi 
đầu năm thoát một tiếng cười thiên thu… 

39 
Chiều 

Chiều buồn đến nỗi nắng rưng rưng 
Trước mặt hàng cây cứ tưởng rừng 
Mây xếp cánh rồi im gió lặng 
Cỏ đùa ngọn ngả ướt sương giăng 
Ðường xe mấy chiếc vù qua mắt 
Nỗi nhớ đòi cơn buốt tận lòng 
Hôn đóa hoa vàng nghe tím dạ 
Chiều buồn đến nỗi nắng rưng rưng 

40 
Cảm Ơn Mây Trắng 

”Người một nơi hỏi một nơi 
Mênh mông nào biết biển trời nơi nao ?” 

Câu thơ nước mắt tuôn trào 
Bước đi bóng ngả, tiếng chào gió nghiêng 

Mây kỳ ngộ, gió kỳ duyên 
Nhớ chi chốn cũ một thềm sương trăng 
Người xưa thôi đã ngàn năm 
Người nay còn một lần thăm hết rồi ! 

Rượu nồng cay xé tim thôi 
Trái tim cắn nửa nát lời thủy chung 
Cầm bằng cuối biển đầu sông 
cám ơn mây trắng mênh mông nỗi buồn ! 

* thơ Nguyễn Du 

41 
Rượu Còn Ðể Chi ? 

Rượu ta tự rót tự mời 
Cái ly sóng sánh, cái đời ngả nghiêng 
Ta soi vào rượu cười duyên 
mặt ta vỡ nát mà tim vẫn tròn ! 

Rượu nồng uống thở môi thơm 
Mà người ai nữa cúi hôn môi nàng ? 
Rượu chìm đâu nỗi hoang mang 
Hình như ta cũng mất chàng rồi sao ? 

Hết rồi một tối chia nhau 
chàng ly uống cạn rót vào đi em ! 
Rượu mời tặng đó cho thêm 
Rượu mời ta uống chứ mềm lòng ai ? 

Ta say ừ nhỉ ta say ! 
Trời nghiêng đất lệch xới cày trăng tuôn 
Hỡi anh có biết em buồn, 
Người không thấy nữa, rượu còn để chi ? 

42 
Tái Tặng 

Người đi ra phố 
Mua về cho tôi 
Mười hai hoa nở 
Và một nụ cười 

Người đi ra phố 
Bảo rằng nhớ tôi 
Nên đi không nỡ 
nên trở bước hồi 

Cảm ơn người đó 
Tôi còn người thôi 
Mười hai hoa nở 
Xin tặng lại người 

43 
Con Lý Ngư Và Tôi 

Lý ngư mở mắt thấy gì tôi ? 
Nó duỗi dài thân, lạnh ngắt rồi ! 
Con cá tôi nuôi từ trứng nước 
Bây giờ nó chết, chết ! Trời ơi ! 

Lệ tôi trào bên bể nước trong 
Tử sinh, sinh tử nghĩ đau lòng 
Bảy năm thân thiết tôi và cá 
Tôi bỏ quê nhà, cá bỏ sông ! 

Tôi vui, tôi buồn cá ngẩn ngơ ! 
Cá chẳng nói gì, tôi làm thơ 
Thơ tôi đọc nhẹ lùa trong nước 
Cá ngậm giùm tôi chuyện ước mơ 

Con cá bây giờ, con cá chết 
Và tấm lòng ôi tê điếng sao 
Nào người góc biển chân mây hỡi 
Có thấy tôi đang nước mắt trào ? 

Ai khiến gặp nhau ngày tết lạnh 
Ai ngồi đây khóc cá cùng tôi ? 
Bon sai tỏa nhánh ngàn năm mộng 
Ðã hứa không xa … cũng đã rời ! 

44 
Mở Cửa Ðón Gió Khuya 

Tung chăn dậy 
Tưởng sáng rồi 
Nhìn ra trước ngõ 
một trời mù sương 
Nhìn mình thấy nỗi cô đơn 
Mở tung cửa sổ đón cơn gió vào 

45 
Lăn Ðâu Nước Mắt 

Ôi ! Tôi khóc được khóc tồi 
Ôi cây liễu đứng nhìn tôi một chiều 
Nắng hồng hay nỗi buồn hiu ? 
Lăn đâu nước mắt, rụng theo hoa tàn ! 

46 
Hành Hương 

Vòng tay ôm tiếng chuông chùa 
Âm thanh tản với sương mùa hành hương 
Cái không tan được là buồn 
Cảm ơn trước mặt núi non trùng trùng 

47 
Chiều Tan Cuộc Rượu 

Nhắc câu kỷ niệm cười buồn 
Lan Hinh trước mặt Sài Gòn sau lưng 

Mơ hồ những nét Thu, Vân 
Thấy mây thấy khói ngập ngừng trên sông 

Ôi chiều rồi có phải không ? 
Chia tay tất cả sao lòng ở đây ? 

Nước qua cầu, gió trong cây 
Quê hương đâu nữa những ngày rất xa … 

48 
Hình Như 

Hình như gió rất vô tình 
Lướt qua trước mặt, giật mình sau lưng 
Hình như anh một người dưng 
Mà bon sai lượn với rừng rất quen 

Hình như hơi thở là em 
Bàn tay bỗng lạnh nửa đêm vuốt đầu 
Trăng tà kỷ niệm rơi đâu ? 
Ðể thơ Lục Bát còn câu thở dài ! 

Hình như thơ đó của ai 
Sao cây liễu nhánh rũ dài với sương ? 
Khuê trung thiếu phụ không buồn * 
Ngưng trang một sáng con đường dặm khơi … 

Hình như … tất cả xa xôi 
Ðường thi mấy nét vẽ vời thoáng qua 
Ô kìa bướm lượn đồi hoa 
Ước chi người đó nhớ ta chợt về ! 

49 
Một Ngày Muôn Thuở 

Chiều nay thứ Bảy chiều nay 
nghĩa là đã mất rồi ngày hôm qua 

Ta ngồi với gió thiết tha 
Với ai chiếc lá vừa sa xuống thềm ! 

Thẹn thùng nhánh liễu làm duyên 
Biết đâu mai chủ nhật hiền mà mơ 

Ta đang một nỗi mong chờ 
Nên hôm nay đó vẫn ngờ muôn năm 

50 
Em Về 

Em về không phải nửa đêm 
Hình như trăng mới vừa lên khỏi rừng 

Trăng non như chiếc lượt vòng 
Cài lên tóc biếc bềnh bồng tưởng mây 

Em về sương đọng vừa bay 
Vừa anh nhắm mắt mộng đầy chiêm bao 

51 
Ước Gì Ðời Là Sông Biển 

Anh buồn với tuổi năm mươi 
Em vui gì nhỉ nửa đời xuân xanh ! 
Quê hương từ thuở tan tành 
Mười lăm năm ấy chữ tình xót xa 

Mười lăm mười sáu năm và … 
Bao nhiêu năm nữa cho ta ngậm ngùi 
Gặp nhau đây nửa cuộc đời 
Tiếng chuông chùa nát lòng người tha hương 

Gặp nhau đây, nửa con đường 
Cần chi tính tuổi vẫn buồn ngẩn ngơ 
Ngẩn ngơ như nhện giăng tơ 
Ngẩn ngơ như nét sao mờ đêm đêm 

Thơ anh chứa nghĩa tình em 
Thơ em trang giấy mực lem mấy dòng 
Ước gì là biển là sông 
Ðôi ta sông nước bềnh bồng hỡi anh ! 

52 
Nhìn Khuya 

Con mèo nhìn ngắm nắng trưa 
Con chim trên nhánh cây vừa bay đi 
Mùa Thu bất giác bay về 
Một chiếc lá rụng bên hè lạnh run 

Cái gì cao vút trên non 
Mây hay là tuyết chợt buồn câu thơ 
Nếu trời mà bỗng sa mưa 
Con mèo chắc hết nắng trưa để nhìn 

Trưa dài nắng trải mông mênh 
Dư âm sóng vỗ bên ghềnh vọng ca 
Thường thường trưa ở quê nhà 
Nhớ mây rất mỏng bay sà mái tranh 

Mịt mờ những lối tre xanh 
Sáng trưng trước mặt đây thành free way 
Con mèo đôi mắt tròn xoe 
Và tôi đôi mắt cay xè tự nhiên ! 

53 
Chiều Thay Áo Tím 

Chẳng có gì đâu, một chút buồn 
Tôi choàng áo tím nhớ hoàng hôn 
Ngày xưa cứ tưởng như gần lắm 
Không hiểu vì sao kỷ niệm còn ? 

Gió nhẹ cũng làm tung tóc rối 
Người xưa chắc tiếc sợi mây vương 
Rừng phong thu nhuộm màu quan tái 
Ðã lạnh sao đành chữ nhớ thương ! 

Áo tím mà che lòng tím đựợc 
Thì đâu có thuở nước lìa non ! 
Dối nhau một chút hay thầm nhủ 
Có nói cho nhiều cũng tiếng suông 

54 
Rung Tiếng Chuông Chiều 

Chùa rung lên một hồi chuông 
cả khu rừng động và sương giật mình! 
tôi quì trước mặt trang kinh 
thấy tâm ẩn hiện, thấy mình phiêu phiêu 

Tới đây khi tắt nắng chiều 
chắp tay bóp chặt những điều suy tư 
trang kinh, ánh nến, mờ mờ 
con sông thoáng hiện đôi bờ giác mê! 

Chuông rung lên gọi trăng về 
hình như gió chải tóc thề trên vai 
tiền đình tạc dạ chi mai 
Xuân tàn hoa lạc hỡi ai ngậm ngùi! 

55 
Tôi Lên Chùa 

Tôi lên chùa 
Ðứng ngoài sân 
Mùa Thu lá trải cho trăng rớt nằm 

Tôi lên chùa nghe chuông ngân 
Tiếng chuông rơi vỡ tưởng chừng tôi tan 

Ðóa hoa sen tím hay vàng ? 
Tại sao tượng Phật hào quang lạ lùng 

Tôi lên chùa, ngó mênh mông 
Cái hư cái thực là vòng khói chăng ? 

Mùa Thu lá rụng cùng trăng 
Tôi tay vuốt mặt khôn ngăn lệ trào … 

56 
Chào Anh Em Ði 

Chiều nay đâu có muốn xa nhau 
Tay nắm lời buông một tiếng chào 
Ði phải đi thôi buồn nhớ lắm 
Người đi kẻ ở mới thương sao ! 

57 
Thu Về 

Thu về có lẽ hôm qua 
sáng nay thức dậy thấy hoa nở nhiều 
Mù sương cũng thoảng bay theo 
Trong cơn gió thoảng hiu hiu đủ buồn 

Thu về có lẽ trên non 
Sáng nay thấy mật trời phơn phớt hồng 
Thấy mây trắng lượn một vòng 
Rồi tan như chuyện có không nhân tình 

Thu về có lẽ ai quên 
Mặc cho cỏ nhớ bên thềm đá xanh 
Lá thì hết muốn nhìn lên 
Mà cây không ngả như mình … đứng im 

Thu về chợt nhói trong tim 
Hình như những tiếng im lìm muốn reo 
Thu mai sẽ tiếp thu chiều 
Dài thôi những buổi đăm chiêu nhìn trời 

58 
Bờ Mê Bến Giác

 

Lên chùa cúi mặt vòng tay 
Buồn nghe một thoáng mà đầy không gian 
Chiều thu núi tím nhuộm vàng 
Nắng , sương và khói mơ màng lũng sâu 

Mây hồng đã bay về đâu ? 
Ðầy trên mái ngói bồ câu đã về ! 
Xanh xao sắc lá bồ đề 
Nửa che mái ngói, nửa đè tâm tư … 

Cảnh nhìn như cảnh xa xưa 
Nhân gian hiện rõ đôi bờ giác mê 
Hình như đâu đó dưới khe 
Có con nai lạc đứng nghe tiếng rừng 

Lên chùa nghe dạ rưng rưng 
Nghe chuông một lúc, nghe lòng vỡ ra 
Con sông trước mặt bao la 
Nước non người lạ quê nhà mù tăm 

59 
Tóc Bay Giữa Cầu 

Qua cầu thả tóc làm mây 
mà sao mây cứ đậu hoài trên lưng ? 
cúi đầu ngó xuống dòng sông 
Thấy mây với nước bềnh bồng chảy xuôi 

Thì ra mây với nước trôi 
Còn mình đứng mãi với đời đăm chiêu 
Tóc bao nhiêu, buồn bấy nhiêu ! 
ước chi tóc rụng cho chiều trống trơn ! 

Qua cầu đếm nhịp cầu thương 
Con sông không rộng lòng buồn bao la 
Trở về lại cõi người ta 
Mây không níu gọi cũng sà sà theo … 

60 
Chiều Ở Lũng Sương 

Chiều tôi đứng ngắm trời sương khói 
Trước mặt mù khơi tưởng tượng sông 

Tôi giống như thuyền không bến đậu 
Thở buồn không dậy môt cơn dông 

Núi non chim lặn chìm bay vút 
Lầu hạc hoàng hôn chắc lạnh lùng 

Ý cũ bỗng trùm lên đất lạ 
Thơ còn mấy chữ nét rưng rưng 

Chẳng ai cùng ngỏ điều tâm sự 
Tôi nhớ người ai cấm phải không ? 

Câu hỏi thốt ra rồi kéo lại 
Ðể mình ôm trọn nỗi bâng khuâng … 

61 
Màu Thời Gian 

Quên rồi quên hết sau xưa 
Hôm nay có nhớ cũng màu thơi gian 
Ðền cho em đóa hoa vàng 
Chẳng qua lời nói của chàng nỉ non ! 

Trăng kia khuyết đó rồi tròn 
Tình yêu khi khuyết thôi mòn trái tim 
Ném ra hòn đất đứng nhìn 
Mặt sông xủi bọt rồi chìm ước mơ ! 

Tôi còn chỉ những câu thơ 
Của thời tóc biếc chiều xưa tan trường 
Nép mình dưới một hiên sương 
Thấy ai đứng mãi bên đường rét run 

Thương sao những tập sách hồng 
Giở ra xếp lại một chồng thư xanh 
Nếu đừng có nhỉ chiến tranh 
Cũng đừng có cảnh hòa bình lao đao 

Chúng ta đâu nói lời chào 
Người đi kẻ ở chờ nhau cuối trời 
Tôi buồn lòng nhủ quên thôi 
Ðóa hoa vàng hẹn và lới nỉ non … 

62 
Trả Lại Hồn Cho Tôi 

Trả lại hồn cho tôi hỡi mây 
Hỡi trời đang rụng nắng trên tay 
Sao lòng tôi ướt, hông là nắng 
Mà lại mềm như những lúc say 

Trả lại hồn cho tôi hỡi sương 
Hỡi mai thoáng nhẹ một cơn buồn 
Tôi thèm ngủ nán như hoa cỏ 
Ðể bướm ôm dành những nụ hôn 

Trả lại hồn cho tôi hỡi em 
Tiểu thơ tóc kẹp đứng bên rèm 
Dở ra quyển sách cành hoa ép 
Nét bút học trò vỡ nước lem… 

Trả lại hồn cho tôi hỡi mơ ! 
Một hôm làm dáng bắt ai chờ 
Nụ cười rất thắm ngày thơ dại 
Ðã khiến cho người yêu ngẩn ngơ 

63 
Âm Vọng Sắc Không 

Người hỏi tôi sao cứ gọi người 
Khi đời sinh tử áng mây trôi 
Vòng tay những tưởng ôm đầu núi 
Giọt lệ sao không gục cuối trời ? 
Tóc biếc thấy mà sương hạ rớt 
Rừng xanh đâu nữa lá thu rơi 
Cái chi vừa lướt qua hồn nhỉ ? 
Có thể tình ai mới rã rời ! 

64 
Thấy Từ Ca Dao 

“Ðây người dưng, đó người dưng 
tự nhiên nước mắt rưng rưng chảy hoài !” 
Ca dao hay tiếng thở dài ? 
Tôi xin chép lại để ai cùng buồn … 

Tình yêu sông suối một nguồn 
Người đầu, kẻ cuối đá mòn nước trôi 
Cảo thơm giở lại nghẹn lời 
Lâm Truy bến cũ đâu rồi người xưa ? 

Nếu trời đừng nắng đừng mưa 
Thương ai đâu có phút chờ giây mong 
Nếu đời đừng có biển sông 
Thương ai đâu trách chi trùng dương xa 

Ðám mây bay sát mái nhà 
Ước chi là tóc người ta bay về 
Ðêm nao trăng cạnh hoa kề 
Ðêm nao còn nhớ lời thề hay quên ? 

Tình yêu là nợ hay duyên ? 
Duyên không nỡ buộc, nợ đền được sao ? 
Tôi buồn hát khẽ ca dao 
Người vui hãy nhắc câu nào như thơ … 

Phong Kiều dạ bạc 

Trương Kế 

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên 
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên 
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự 
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền 

ht dịch 

Ðêm Bến Phong Kiều 

Trăng chìm quạ khóc trời sương 
Ðèn chong, cây lặng nghe buồn miên man 
Cô Tô phố ngoại chùa Hàn 
Nửa đêm chuông đổ rớt sang thuyền chờ 

Huệ thu 

65 
Nửa Ðêm Về Sáng 

Dưới đây nhớ đó làm chi 
Người trên đó thương gì dưới đây ! 
Người trên đó đứng gần mây 
Thì mình níu những nhánh cây làm gần 

Xa gần một nỗi bâng khuâng 
Người trên đó chắc dễ chừng ngủ quên ! 
Hạ huyền trăng đã nhô lên 
Những con dế khóc bên thềm tại sao ? 

Tưởng dâu trút tấm lụa đào 
Nhẹ vai vỗ cánh chiêm bao gặp người 
Thấy mình với bóng trăng soi 
Ðưa tay vuốt mặt lạnh đôi mắt buồn 

66 
Tứ Tuyệt cho Cổ Trúc 

Cảm ơn anh một chiều vui 
Cảm ơn sợi tóc cùng tôi tự tinh 
nắng còn mấy giọt long lanh 
đủ chao chao mắt thưa anh em về…

69 
Tình yêu 

Tình yêu ! Ai biết nó làm sao? 
Có thể vu vơ một tiếng chào 
Có thể giống như cành liễu rũ 
Và mây vừa mới lướt qua mau… 

Tình yêu ! Ai vuốt hai dòng lệ 
Ai gọi người thương một tối nào 
Tiếng sóng vọng về nghe áo não 
Tưởng bờ Ðại Lãnh lối phi lao… 

Tình yêu ! Kỷ niệm tràn đâu đó 
Bàng bạc trăng thu cũng nghẹn ngào 
Cũng biết tôi hôn cành nguyệt bạch 
Nghe buồn bất giác chuyện muôn sao ! 

Tình yêu ! Chẳng biết xanh hay đỏ 
Chiều tím hoàng hôn bỗng đớn đau 
Trước mặt … chẳng qua đường bước tới 
Hiểu rồi quá khứ đã về đâu? 

Tình yêu ! Tôi nói bằng hơi thở 
Lạnh ngắt bờ vai tấm lụa đào 
Ai nói rất xa lời rất cũ 
“Dẫu gì em nhé hãy thương nhau !” 

70 
Dư Âm Tống Biệt 

“Cái hạc bay lên vút tận trời 
trời đất từ nay xa cách mãi” 
tản đà 

Tổ quốc đâu rồi tôi ở đâu ? 
Bài thơ Tống biệt lạnh từng câu 
Những con chim hạc bay về núi 
Mây thoáng vờn chi ở mái lầu ? 
Thương quá trái soan vừa chín hạ 
Ngỡ ngàng lá rụng chớm hơi thu 
Em ơi anh chị và cha mẹ 
Chờn chợ nơi nao đám khói mùdich

Hạc vàng ai cỡi đi đâu
Biết chăng hoàng hạc đây lầu trống trơn
hạc bay rồi đã bay luôn
Tầng cao mây trắng cứ vờn thiên thu
Hán dương cây đứng gục đầu
Châu Anh bờ cỏ xanh màu nhớ thương
Sớm chiều nhắc mãi quê hương
Trên sông khói sóng giăng buồn trời ơi!

……..

* Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu
 Xuân nhật ngưng trang thượng thúy lâu
 Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc
 Hối giao phu tế mịch phong hầu
Vương XươngLinh

nghĩa :Thiếu phụ buồng khuê chửa biết sầu
Ngày xuân trang điểm bước lên lầu
Chợt thấy bên đường xanh sắc liễu
Hối (hận) xui chồng kiếm chút công hầu

Trang 82 SCTÐ

Đã xem 469 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*