Quê Người Nhớ Mẹ!

Phẳng lì ngõ trước ao sau
Đêm đêm cá đớp trăng sầu, đêm đêm…
(Hồ Dzếnh)
  
Đôi khi buồn nói một mình
Nến khuya bấc lụn biết canh đã tàn
Tha hương chẳng xóm chẳng làng …….
Một câu gì nhỉ mà chan chứa lòng?
 
Đêm quê người, ở phương Đông
Mặt trời đã thức, Mẹ mong con về
Phẳng lì…trước ngõ con đê
Ao sau…rau muống mấy giề còn sương?
 
Mẹ già, mấy nắng, mấy sương
Mấy phen sầu muộn, Quê Hương nghẹn ngào
Chắc hoài ra đứng bờ ao
Trông cá, cá lặn mà nào thấy ai!
 
Đôi khi nước mắt chảy dài
Đọc thơ Hồ Dzếnh từng bài từng thương
Ôi người đã lạc tứ phương
Ôi ta cũng lỡ làng đường biển xanh!
 
Khi lui hồn lại, vắng tênh
Khi lui hồn lại, Mẹ quên con rồi
Đươc tin Mẹ cuối cuộc đời
Góc hiên Mẹ bắc ghế ngồi lặng thinh…
 
Ôi quê người, ôi quê mình
Đêm đây ngày đó, ai nhìn thấy nhau?

huethu

Đã xem 464 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*