Quê Người Mờ Nước Mắt

Từ khi bầy con của Mẹ không đứa nào còn ở nhà
Con gái thì theo chồng ở xa
Con trai thì nhập ngũ
Có đứa mất như Ba trong thời chiến trước ……..
Mẹ không trồng cải nữa
Mẹ nói: “Gió đưa cây cải về trời…”
Mẹ không nói thêm!

Lâu nay Mẹ trồng rau muống
Rau muống mọc lan đầy kín mặt ao
Rau muống leo lên bờ bò như lũ rắn
Mẹ ngồi giữa mưa giữa nắng
Hái rau muống đem ra chợ bán
Mẹ sống đơn sơ không bè không bạn
Mẹ chờ bầy con
Mẹ nói:“Chờ nhau cho tới bao giờ
Cho rau muống mọc lên bờ trổ bông”

Mẹ thờ cúng Phật
Mẹ thích câu: “sắc tức thị không”
Mẹ thốt câu chi nghe cũng đau lòng
Nếu Mẹ đừng nói, lòng Mẹ ra sao?

Tôi nhớ ca dao:
Ðêm đêm ra đứng bờ ao
Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ…
Tôi thấy Mẹ là bài thơ mà tôi không cách nào viết được
Cuộc chiến nào là cuộc chiến trước?
Cuộc chiến nào là cuộc chiến sau?
Tôi thường đưa tay lau
Quê người mờ nước mắt…

Huệ Thu

Đã xem 242 lần.

1 Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*