Qua Đèo Ngang Nhớ Bà Huyện Thanh Quan

Lên đỉnh đèo Ngang chạnh nhớ người 
Cỏ hoa này vẫn cỏ hoa tươi ……
Trên trăm năm trước đôi cơn mộng 
Mấy áng thơ xưa nửa trận cười 
Đất nước nếu như thương lấy một 
Tâm tư thôi đã khổ bằng mười 
Tài hoa dù khác, lòng không khác 
Tóc bạc soi vào luống hổ ngươi 

Luống hổ ngươi mà luống mỉa mai 
Nghiệp thơ ai chắc cũng như ai 
Biển xanh lớp lớp chim bay mỏi 
Mây bạc giăng giăng gió thở dài 
Bóng xế đèo cao hồn Thục Đế 
Rừng thưa bãi vắng mộng Thiên Thai 
Người ơi! Tôi nhớ người vô hạn 
Tuy chẳng chung nhau một chữ tài

Chữ tài chót đã buộc vào thân 
Non nước đa mang mãi nợ nần 
Tiếng cuốc vẫn đau tình cố quận 
Ruột tằm thêm rối nghĩa phù vân 
Bắc Nam dù cách chưa hề lạ 
Kim cổ tuy xa cũng vẫn gần 
Lồng lộng trời cao muôn dấu hỏi 
Hai châu Ô Lý một Huyền Trân 

Một gái Huyền Trân đổi mấy châu 
Người xưa dấu cũ biết tìm đâu ? 
Anh hùng lại phải nhờ thanh kiếm 
Hào kiệt mà còn thả lưỡi câu 
Son phấn thương nhau càng khắc khoải 
Núi sông ngoảnh lại hẳn bền lâu 
Giờ đây qua đỉnh đèo ngang ấy 
Bỗng nhớ người xưa bát ngát sầu !

Hoàng Trinh 

oooo 

Bài Họa 

Không Tới Đèo Ngang 
Cũng Nhớ Người 

Không tới đèo Ngang cũng nhớ người ! 
Bởi thơ còn thắm, chữ còn tươi … 
Đời muôn năm dẫu là cơn mộng 
Chuyện một thời thôi đủ trận cười ! 
Trời đất bốn phương sao nói tám? 
Âm Dương hai cõi hóa ra mười ! 
Nghĩ cho cùng tại điều môi mép 
Dâu biển bày chi để hỗ ngươi ? 

Giấu hỗ ngươi tìm cách mỉa mai ! 
Cái vòng thế sự buộc tâm ai ? 
Thiên Đường chín nấc : Niềm Mơ Hảo ! 
Hương Nguyện Ba Sinh : Tiếng Thở Dài ! 
Đứng lại, thấy chưa Bờ Vực Thẳm ? 
Bay vù chắc đến Cõi Thiên Thai ? 
Hỡi ơi Thiên Địa Nhân hòa hợp 
Một nét son khuyên hóa chữ Tài ! 

Chữ Tài, chữ Mệnh khéo liền Thân ! 
Tài của trời cho, chính Nợ Nần ? 
Giấy mực dư thừa ghi tiếp tiếp 
Kệ kinh sợ thiếu nói vân vân… 
Hữu duyên cây cỏ quen thành mến 
Vô mệnh văn chương lạ khiến gần ! 
Phong vận phủi tay mà rớt nhỉ 
Anh hùng mấy kẻ sánh Huyền Trân ? 

Huyền Trân một gái đổi hai Châu 
Ngàn dặm bây giờ đâu ở đâu ? 
Lệ ngọc sáng ngời thanh bảo kiếm 
Tóc huyền tỏa rợp lối linh câu 
Giang Sơn còn thấy hình muôn thuở 
Thiên hạ chưa bình sự bấy lâu 
Ai khiến Đèo Ngang đâm núi dọc 
Đá lăn lóc đá gợi chi sầu ! 

Huệ Thu 
San Jose, 04 1992 

Đã xem 1241 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*