Nhạt Phai !

Tình nào rồi cũng phai
Chuyện gì rồi cũng nhạt
Đá kia rồi cũng nát
Vàng ơi! Mùa Thu bay…
……….
Sáng, người đứng đây
Chiều, trở lại, không thấy
Ngó trời, mây trắng bay
Hỏi thăm, dòng nước chảy!
 
Sáng nay nghe lạnh lạnh 
Tháng Chín, Thu đã về? 
Nắng vẫn còn lóng lánh 
Mà lòng nghe tê tê… 

Người khoác áo nhà Phật 
Vân du cõi ta bà 
Cầm không được nước mắt 
Ướt đẵm áo cà sa! 

Chậu cúc vàng đơm nụ 
Lòng không vui mà buồn 
Mùa Thu đến nữa đó 
Cúc nở trong mù sương! 

Tay cầm phong thư kín 
Chưa mở cũng biết rồi 
Chuyện muôn đời ấm lạnh 
Viết chi có cạn lời? 

Người đi xa dần xa 
Tôi về nhà ngõ nhà 
Đường quen chừ hóa lạ 
Nhà nào nhà của ta? 

Nói cười như bất chợt 
Một cơn mưa đầu hiên 
Nói gì như muốn khóc 
Ngỗn ngang lòng nhớ, quên! 

Mới mà trăm ngày Mẹ 
Rồi một năm giỗ đầu! 
Thời gian đi mau quá 
Con nhớ Mẹ thiên thu! 

Tôi không nói lời cuối 
“Chào Đà Lạt Dễ Thương” 
Bởi lòng luôn tiếc nuối 
Những ngày tháng Quê Hương… 

huệthu

Đã xem 434 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*