Người đi

Người đi quên nắng SÀI GÒN 
Quên đường CÔNG LÝ tấm lòng DUY TÂN 
LÊ VĂN DUYỆT cũng chẳng cần …….
Anh đi CÔNG CHÚA HUYỀN TRÂN tắt đèn 
TỰ DO kỹ nữ bon chen 
Trường GIA LONG phải thay tên đổi kèn 
Bao nhiêu ngõ cụt tối đen 
Những con xóm nhỏ buông rèm ăn sương 

Buôn hương bán phấn vệ đường 
Anh đi có nhớ HIỀN VƯƠNG quê mình 
Qua chưa thuở loạn chiến chinh 
Ma đen quỷ đỏ linh đình hơn xưa 
Ta về ngắm lại rặng dừa 
Có còn võng mắc đong đưa trưa hè 
Kim thiền thoát xác vo ve 
Oán than nô cộng kết bè hành dân 

Bao nhiêu gái VIỆT bán thân 
Bấy nhiêu trai tráng tảo tần mưu sinh 
Người nằm ngả ngớn BA ĐÌNH 
Dụ con dỗ cháu rập rình xứ xa 
TẦU nô góp của về nhà 
Hỏi ra không phải cho bà phương nam 
Kên kên đại bảo hở hàm 
Nhe nanh quốc vật tay làm mồm nhai 

Một bầy tre trẻ hữu tài 
Lăm le quốc ngoại lai rai khứ hồi 
Nghĩa nhân tình bạc như vôi 
Bốn tên một bọn vẫn ngồi ghế cao 
Tham mưu chính chị hô hào 
Biển đông không lấn hàng rào đàn anh 
Thuyền câu rủi có tan tành 
Miệng câm như hến không đành cứu dân 

Đổ thừa tàu lạ nó giành 
Miếng tôm mảnh cá chẳng cần hơn thua 
ĐIẾU NGƯ hạm chiến được mùa 
TRƯỜNG SA quần đảo cay chua kêu trời 
BẮC KINH bành trướng sân chơi 
Một thời ÁI QUỐC bán rồi còn đâu 
Chỉ còn có mỗi hàm râu 
Tầu nô tung lưới bủa câu dân chài 

TÂM THANH 

Đã xem 1051 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*