Ngẫu Hứng / Trăng Của Ngàn Xưa

Ngẫu Hứng 

Vườn ta rất sẵn hoàng hoa tửu 
Nhưng vắng bạn hiền ý ngại say 
Hứng cảm phải tìm nơi chén rượu 
Nàng thơ hẳn đợi tới hao gầy . ………. 

Ngồi giữa hoa viên ngập ánh trăng 
Thả hồn bay bổng cánh chim bằng 
Mơn man gió nhẹ vờn bên má 
Lại ngỡ tai vương tóc ả Hằng 

Phương thảo nâng chùm trĩu gió sương 
Bỗng nghe nức nở sóng Tiền Đường 
Khóc hoa tàn tạ vì ong bướm 
Phong nhụy còn nguyên mới dị thường! 

Mệnh bạc thương ai lòng nhỏ lệ 
Hàn San chuông chợt gióng đêm Đông 
Tiền thân ta có là Trương Kế ? 
Đối lử thuyền câu lạc giữa dòng 

Liêu trai mơ tưởng bước chân êm 
Lả lướt vườn khuya dáng dịu mềm 
Kiều Nhi . Hồ Nữ từ huyền thoại 
Nương gió nguyên tiệu động cánh rèm 

LTĐQB 

huệthu họa: 
Trăng Của Ngàn Xưa 

Trần Vương giữa tiệc ngàn đong rượu 
Hào khách đâu nài một cuộc say 
Lý Bạch còn bài Tương Tiến Tửu 
Mảnh trăng ngày ấy ngẩn ngơ gầy 

Xưa nay vốn chỉ một vầng trăng 
Vạn dặm bay chưa mỏi cánh bằng 
Thì nói như ai khi quá chén 
Mất còn chi cũng lẽ thường hằng ! 

Đêm nay cửa kính dù mờ sương 
Mà cách xa nhau vạn dặm đường 
Rượu rót tưởng như pha lệ đắng 
Men say bỗng thấy lạnh phi thường 

Sương ướt cành xuân đôi giọt lệ 
Trên hoa quỳnh muộn buổi tàn Đông 
Hóa ra bằng hữu như mây sớm 
Thơ lẽ ra đâu đã cạn dòng 

Trăng của ngàn xưa trăng dịu êm 
Rượu chưa kịp rót đã môi mềm 
Bàn tay ai đợi từ khi ấy 
Xin hãy vì nhau cuốn bức rèm … 

HuệThu 

Đã xem 609 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*