Một Đời Bụi Phấn

Những viên phấn đã tan thành bụi nhỏ 
Ghế đá sân trường trĩu nặng sầu đau 
Ánh mắt đăm chiêu nỗi buồn hoang phế 
Tiếng trống trường giục giã bước chân mau ….. 

Khi mái tóc từng sợi thưa mỏng mảnh 
Dấu thời gian đã pha lẫn màu sương 
Trang giáo án tải đi rừng kiến thức 
Ta quên rồi cuộc sống quá nhiễu nhương! 

Thuyền chở khẳm bao tình yêu rất thực 
Đất quê hương biển đảo mịt mù xa 
Dòng máu Việt chảy tràn trong huyết quản 
Chút nghĩa tình ai còn giữ cho ta! 

Khi đứng trước những nhọc nhằn toan tính 
Biết nói gì để em hiểu thực hư 
Bài toán khó cũng tìm ra đáp số 
Cuộc sống đời thường chưa thấy số dư 

Ta giữ cho em gia tài sách vở 
Bước xuống đời còn một tấm lòng son 
Lấy niềm tin xây lâu đài cổ tích 
Bụi phấn một đời xin gửi lại quê hương 

Vũ Trầm Tư 

Đã xem 750 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*