Lục bát Ví Von

– Tôi bồng nắng. Tôi bế mưa
Còn ai đâu nữa chực chờ tay ôm? 
Còn ai để cúi xuống hôn
Rồi ngẩng mặt để lệ tuôn hàng hàng! 
……

Chiến tranh nóng mấy cũng tàn
Hòa Bình lập lại mà chàng, thiếp xa…
Kẻ còn đây: Cõi ta bà
Ba ngàn biển lội chưa qua cái hồ!
Người mất rồi. Mất như mơ
Mất như là giọt mưa vừa mới bay…
Cái còn lại, cái còn đây:
Là năm, là tháng, là ngày… Thời Gian!
Phải chi là Ðá là Vàng
Gió bay không chuyển, tôi chàng không xa
Phải chi chữ Tình viết hoa
Nói nhau mãi mãi đời là mùa Xuân!
Thời gian không đứng giữa chừng
Tình tôi đứng mãi trong lòng người thương
Nắng mưa muôn thuở giữa đường
Tôi bồng tôi bế tôi buồn muôn năm!

Tôi bồng tôi bế thời gian
Câu thơ Lục Bát muộn màng thiết tha
Tôi từ Lục Bát bước ra
Ðứng yên ôm mặt khóc òa, khóc thôi!

Huệ Thu

Đã xem 592 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*