Kiếp Làm Chồng / Phận Làm Vợ

Bẩm sinh ta đã hiền lành 
Từ khi lấy vợ trở thành hiền khô 
Còn nàng thuở ấy ngây ngô …….. 
Sau khi xuất giá thành cô “xếp sòng” 
Suốt ngày oán trách với chồng 
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì 
Cái hôm mà nàng vu quy 
Ta biết ta sẽ bị đì lai rai 
Khổ thân cho kiếp con trai 
Một lần lấy vợ bằng hai lần mù 
Lưng thì mỗi ngày mỗi gù 
Cày ba bốn job để bù nàng tiêu 
Ngày xưa thì giống Triển Chiêu 
Nay thì tựa tựa lão tiều phu gia 
Ngày xưa mỗi tuần tặng quà 
Bởi vì stock đang đà đi lên 
Ngày nay stock lênh đênh 
Thua ba bốn vố, buồn tênh mặt mày 
Lương bổng không đủ trải bày 
Còn đâu quà cáp như ngày xa xưa 
Ngày trước nàng dạ nàng thưa 
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh 
Anh tưởng hoa ở trên cành 
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa 
Lời nói không mất tiền mua 
Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau 
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu 
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm 
Còn mặt thì cứ hầm hầm 
Nàng trợn một cái, ta … bầm mấy hôm 
Việc nhà chẳng chịu trông nom 
Shopping một bận, ba hôm mới về 
Nhà thì đang ở nhà thuê 
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang 
Muốn tìm đôi vớ mà mang 
Phải mất cả tiếng bươi ngang đồ nàng 
Ngày ngày đọc báo thời trang 
Hễ ra mốt mới, nàng mang về liền 
Nàng rất có khiếu xài tiền 
Nàng mà đã thích, mua liền chẳng tha 
Tuần sau mốt mới khác ra 
Mốt mới tuần trước lau nhà chẳng thương 
Ngày xưa đón nàng ở trường 
Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông 
Ngày nay về ở với chồng 
Mặc kệ chồng ngóng, chồng trông , chồng chờ 
Còn nàng thì cứ hững hờ 
Nàng nói sáu rưỡi, mười giờ chưa xong 
Suốt ngày đi chơi vòng vòng 
Ðêm về la bịnh, bảo chồng đấm lưng 
Quanh năm nàng … mệt chừng chừng 
Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng
Ði bác sĩ, mua thuốc thang  
Cũng không chữa hết bệnh nàng hay la 
Khi ta làm hết việc nhà  
Tự nhiên nàng khỏe, tức là ngủ ngon 
Lúc nghĩ tới chuyện có con 
Nàng hứ một cái, chẳng còn thiết tha 
Ra đường thấy vợ người ta 
Về nhà thấy vợ, tu cha cho rồi ! 
Nhưng lỡ ăn kiếp, ở đời 
Cắn răng chịu đựng, chờ thời đổi thay 
Biết đâu sẽ có một ngày 
Ta có cơ hội giãi bày vợ hay 
May ra vợ có nương tay 
Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu 
Làm chồng phải nhớ lấy câu: 
“Nhất vợ nhì trời”, đừng ẩu phanh thây ! 

Vô Danh 

(bài thơ này Tôi đọc được trên Net không thấy tên tác giả) 

************ 

huệthu họa: 

Phận Hồng Nhan 

Ông hiền, hiền đấy không lành 
Thuyền mà không lái thì thành thuyền khô (*) 
Làm ra giở ngọng, giở Ngô 
Nếu không tìm được mấy cô xếp sòng 
Liệu ông có được làm chồng ? 
Ðược bao nhiêu thứ lại không mất gì ! 
Bắt người ta phải vu quy 
Sướng nhiều cũng phải chịu đì lai rai ! 
Ông sinh ra được làm trai 
Lại trai nước Việt, anh hai cóc mù 
Ông nhìn bọn mẽo gật gù 
Về nhà với vợ là “bù” là “tiêu” 
Nàng chưa thi triển nửa chiêu 
Bao nhiêu con khỉ, con tiều đáo gia 
Ông quên thỉnh thoảng mua quà 
Ðêm về lại cứ tìm đà… tiến lên ? 
Trai Việt ở Mẽo lênh đênh, 
Job to, job nhỏ buồn tênh mặt mày 
Xin ông đừng có đặt bày 
Muốn như xưa, sẽ có ngày như xưa! 
Ra tòa gửi cái đơn thưa 
Ly hôn lương tháng chia vừa chết anh ! 
Bấy giờ hết lá, hết cành 
Hết vàng, hết đỏ, hết xanh mút mùa 
Tiền đâu ông sắm, ông mua ? 
Phận trên đành chịu cho vừa bụng nhau 
Chạy trời chẳng khỏi nắng đâu 
Thôi đành cứ cúi gục đầu mà câm 
Những khi bà xã hầm hầm 
Giả vờ lẩm bẩm, lầm bầm vài hôm 
Việc nhà chịu khó trông nom 
Enjoy ít bữa, vài hôm bà về 
Làm chồng đâu phải làm thuê 
Ông thì chữ nghĩa bề bề mà ngang
Ở đây ta phải mở mang 
Chàng thì muôn thuở chẳng ngang bằng nàng 
Nàng còn phải điểm, phải trang 
Lẽ nào tóm cổ cứ mang về liền ? 
Ở đời thứ nhất là tiền 
Có tiền tình sẽ tới liền thiết tha 
Không tiền tạm hãy xê ra 
Chứ không tan cửa, nát nhà ai thương ! 
Nói chi ngày trước đến trường 
Anh đưa, anh đón không chừng còn trông 
Bây giờ anh đã làm chồng 
Tối ngày gặp mặt khỏi trông khỏi chờ 
Bây giờ làm bộ hững hờ 
Dọn cơm rửa bát hàng giờ không xong 
Bây giờ ăn nói lòng vòng 
Quả nhiên vì lẽ có chồng dài lưng 
Ðàn bà khổ quá chừng chừng 
Tết không có cặp bánh chưng biếu nàng 
Sáng không có bát bún thang 
Chồng mà như thế bảo nàng hay la ? 
Có bà lo việc trong nhà 
Tha hồ ông cứ thế là ăn ngon 
Lại thêm được mấy đứa con 
Trăm công ngàn việc thế còn chưa tha 
Bẻ hành bẻ tỏi người ta 
Làm chồng như thế làm cha cho rồi… 
Vểnh râu lên giữa cuộc đời 
Mặc ai thay đổi, mặc thời đổi thay 
Miễn là ngày lại qua ngày 
Xun xoe cứ chịu tỏ bày : em hay ! 
Ðẹp mái tóc, đẹp bàn tay! 
Chắc là tu tự kiếp này từ lâu 
Gần xa xin nhắn một câu: 
Liệu mà nịnh vợ mới hầu toàn thây ! 

(*) mắc cạn 

Huệ Thu

Đã xem 1293 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*