KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG

Hoài mong sau trước mà chi 
Tại đây giây phút hiện thì vẫn hay 
Nắng Thu tròn hạt sương mai 
Đôi cành hoa dại bướm bay ráng hồng ………. ……

Nhiệm mầu gặp có từ không 
Như mây tiễn gió ngoài vòng gần xa 
Hài nhi điệu sống đồng ca 
Bao la vũ trụ ai là khách chơi .

*** 
– Tác giả muốn nữ sĩ chuyển bài này ra thơ Luật Đường… 

Hồn thơm miền đất Mẹ 
Kỷ niệm Đà Lạt sương
 

Thầy Viên Thức 
Chùa Lâm Tỳ Ni Đà Lạt ngày 3 tháng 05 2007
 

Huệ Thu xin chuyển bài thơ theo yêu cầu của Thầy: 

Thơ Luật Thất Ngôn Luật : 

CÓ CÓ LẠI KHÔNG KHÔNG 

Cuộc đời Không – Có, nghĩa gì đâu ! 
Sớm nở chiều tàn một nỗi đau 
Muôn tía ngàn hồng rồi lạt sắc 
Trăm thương mười nhớ vẫn phai mau 
Quay nghiêng trái đất nhìn về trước 
Vũ trụ mùa Xuân đợi phía sau 
Một cuôc trăm năm đầy sóng gió 
Khách chơi, danh lợi buộc ràng nhau 

Huệ Thu 

Chuyển qua thể Ngũ Ngôn: 

Cuộc đời nào có chi 
Hôm nay có nhau thì … 
gày mai rồi cách biệt 
Ngày mai rồi chia ly 

Nói gì hạt sương mai 
Nói gì hoa bướm bay 
Muôn hồng ngàn tía đó 
Chỉ vui trong phút này 

Đất quay điệu hải hà 
Ta lắng nghe lời ca 
Của một thời dĩ vãng 
Của ngày xanh đã qua 

Bất quá một cơn cưới 
Hỏi ai là khách chơi 
Hồng trần cơn mộng mỵ 
Biết nói sao nên lời … 

Chuyển qua Thất Ngôn : 

Bề bộn càn khôn chẳng có chi 
Ngày mai chưa biết, lúc này thì … 
Ta vui hưởng lấy thời gian ấy 
Sá kể gì đâu chuyện thị phi 

Đây những bông hồng những đóa mai 
Trời cao còn những cánh chim bay 
Muôn hồng ngàn tía còn nguyên đó 
Tuy vẫn là không mấy phút này 

Quả đất xoay theo trục hải hà 
Lắng nghe ai hát khúc đồng ca 
Đồng ca từ thuở còn thơ ấu 
Nay đã muôn trùng xa thật xa 

Trăm năm chưa hả một cơn cười 
Ta viết mà chơi, múa hát chơi 
Xin tạ ơn người cho ý kiến 
Dẫu sao cũng thử nối thêm lời… 

Chuyển qua Hát Nói : 

Mưỡu: 

Có còn chi có mất chi 
Phút vui hãy hưởng tức thì, đợi ai ? 
Kìa nhìn trời rộng chim bay 
Mùa Xuân còn trắng bông mai trước nhà 

Nói : 

Đâu là sự thật ? 
Còn là đâu mà mất cũng là đâu 
Cuộc trăm năm nghĩ cũng cơ cầu 
Mới thoáng chốc đã mái đầu điểm bạc 

Thôi Hiệu đề thơ thương Cựu Hạc(1) 
Thanh Hiên (2) ném bút phục thơ hay 

Bao nhiêu đời chuyện cũ còn đây 
Ta đọc tới lòng ngất ngây mấy độ 
Chẳng phân biệt ai kim ai đó cổ 
Trường Giang nước đổ xuôi giòng… 

(1) Hoàng Hạc Lâu 
(2) Thanh Hiên một bút hiệu của Lý Bạch 

Chuyển qua Tám Chữ: 

Còn chi nữa mà mất chi nữa chứ 
Phút này vui xin cứ việc vui chơi 
Gặp duyên may thơm ngát chén trà mời 
Nhìn những đóa mai vàng bay trước cửa 
Ta đâu lẽ cứ vùi đầu than thở 
Chuyện trăm năm dang dở một cơn cười 
Có mà không nghĩ lại kiếp con người 
Đem chân giả đánh lừa cơn mộng mị 

Chuyển qua Song Thất Lục Bát 

Nghĩ cuộc thế nay còn mai mất 
Hợp rồi tan trời đất vô cùng 
Mùa Đông tháng giá lạnh lùng 
Lửa hè thôi lại nóng nung đêm ngày 
Trước chẳng kể, hôm nay còn đó 
Còn bạn bè còn gió còn trăng 
Hãy xem bãi cát sông Hằng 
Ngàn năm tên tuổi Thiếu Lăng vẫn còn * 
Sông rồi cạn đá mòn sự thể 
Chuyện có không khó kể cùng ai 
Thì thôi trên bước đường dài 
Cùng thiền sư viết một vài câu thơ 

* Đỗ Thiếu Lăng = Đỗ Phủ 

Huệ Thu 
Kỷ niệm ngày viếng chùa xem tranh và thư họa của thầy Viên Thức 
ÐàLat, Tháng 5 ngày 3 năm 2007

 

2.

Có Không – Không Có – (Cảm đề của Băng Tuyết) 

Có không rồi không có
Vạn vật đều biến đi
Sầu khổ mãi ôm ghì
Chỉ làm tâm khổ nhọc

Gió hè hôn mái tóc
Nắng xuân mơn cánh hồng…
Gió lạnh báo thu phong
Tuyết về đông lạnh giá

Bốn muà vần chiếc lá
Vưà ươm nụ tươi xanh
Thoáng chốc xa lià cành
Héo khô rồi tái tạo

Kẻ khôi ngô diện mạo
Người đẹp tưạ Hằng nga
Nhưng đến lúc tuổi già
Tất cả là…bọt biển…

Mọi vật đều tan biến
Theo qui luật tự nhiên
Suy nghĩ chi thêm phiền
Chuyện có không  không có…

Băng Tuyết

Đã xem 672 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*