Huệ Thu họa thơ Tế Nhị

[1] 
Không Tựa 

Trăng khuyết mười hôm lại thấy tròn 
Mình chưa tám chục sạch mầm non ……..
Lem nhem mắt phượng nhìn hoa héo 
Lận đận chân cheo trợt lối mòn 
Giận chó mắng mèo thương mụ vợ 
Lìa nhà xa xứ tội thằng con 
Bịt mồm chửi khẽ vào đêm vắng 
Lại sợ già nua dở chịu đòn 

Tế Nhị (1984) 

[bài họa] 
Ở Ðời 

Ở đời muốn tính chuyện vuông tròn 
Ngồi xét lòng mình đối nước non 
Một thuở nước xoi hòn đá thủng 
Ngàn năm bia miệng dễ đâu mòn * 
Ðôi khi cũng khổ vì bà vợ 
Lắm lúc lại buồn với lũ con 
Thôi cứ tới đâu hay tới đó 
Kẻo mà không khéo lại ăn đòn 

Huệ Thu 

* Nước chảy đá mòn 
Trăm năm bia đá thì mòn 
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ 

[2] 
Lo Xa 

Mới bốn giờ khuya thức dậy ho 
Tự mình kiểm thảo bụng đâm lo 
Lo từ tháng trước thân tê bại 
Lo mấy hôm nay mắt tối mò 
Lo Thái Bình Dương giờ sóng gió 
Lo Liên Hiệp Quốc chuyện giằng co 
Lo đầu thế kỷ hai mươi mốt 
Ta chết, còn ai để móc lò? 

Tế Nhị 

[bài họa] 
Về Già 

Tuổi già hay nổi những cơn ho 
Dẫu muốn lo mình chẳng dám lo 
Trên dưới chỉ còn đen kịt kịt 
Chung quanh nhìn lại tối mò mò 
Ðành rằng ngắn sức mà quay quắt 
Chẳng dám bằng ai cứ kéo co 
Áo mão xênh xang thêm bẩn mắt 
Cán con, cán lớn cũng chung lò 

huệthu 

[3] 
Quý Hợi Cảm Đề 

Dù muốn dù không chuyện đã rồi 
Mũi phàm rán chịu đựng mùi hôi 
Mậu Thân năm ấy bồ ra mặt 
Quý Hợi giờ đây tớ liếm môi 
Chén đắng trên tay mòn mỏi cạn 
Ðêm dài trước mặt lạnh lùng trôi 
Hơn gì đứa bé sơ sinh nhỉ 
Tự hãm mình trong một chiếc nôi! 

Tế Nhị (30.3.1983) 

[bài họa] 
Cuộc Chiến Ðã Tàn 

Thế là cuộc chiến cũng tàn rồi 
Khét lẹt ngàn phương một tiếng hôi ! 
Tiếng nấc tưởng im nơi mặt gối, 
Nụ cười chưa thấy nở trên môi 
Ðêm ngày dù chẳng loanh quanh đợi 
Năm tháng thôi thì lặng lẽ trôi 
Giọt lệ chợt rơi từ mắt mẹ 
Những từ cái thuở mới nằm nôi 

huệthu 

[4] 
Thua Bạc 

Khạc chẳng ra cho, nuốt chẳng vào 
Ăn làm sao lại nói làm sao ? 
Dằn lòng cảm thấy lòng chua chát 
Cất tiếng nghe như tiếng nghẹn ngào 
Những tưởng rằng mình con bạc giỏi 
Nào ngờ chính nó nước bài cao 
Phủi tay đứng dậy, thôi đành vậy 
Sông núi còn đây, mất mát nào ? 

Tế Nhị (1976)

 

[5] 
Coi Chừng Chó Dữ 

Ðộ trước Sài Gòn khắp đó đây 
“Coi chừng chó dữ!” bảng treo đầy 
Giờ thương ông chủ buồn trăm chuyện 
Khi thấy thằng Bờm hách một cây! 
Ngồi được đầu voi, quên chuyện chó 
Trông vào cái dở kiếm điều hay 
Bà ôm bó củi nhìn ông hỏi: 
Tôi dại hay khôn trước cảnh này? 

Tế Nhị (1977) 

[bài họa] 

Viết Chung Nhau 

Ta vẫn còn đây, vẫn ở đây 
Súng buông, nước mắt cũng đong đầy 
Trẻ già chỉ thấy ba trò nhảm 
Thông cáo giăng đầy mấy gốc cây 
Quân Bắc họ hơn, mình chịu lép ! 
Biết ai là dở biết ai hay . 
Dở, hay lịch sử sang trang khác 
Ta viết chung nhau lại chuyện này 

huethu 

[6] 

Ðùa Ông Táo 

Ðùa cợt vô tình chạm Táo Quân 
Phản công ông ấy chọi ba vần 
Ðược làm Vua Bếp, thua làm giặc 
Túng bán lò ga, kẹt bán quần 
Thuở trước ta còn tin Thượng Ðế 
Giờ đây bay cũng nhiễm Vô Thần 
Ðầu năm Tân Dậu ta từ chức 
Non nước hưng vong lão cóc cần! 
Tế Nhị 

[bài họa] 

Cũng Tướng Quân 

Chẳng phải quân nhân, cũng tướng quân 
Hai ông xoay đủ cả năm vần 
Chemise, bí tất không giày bốt 
Mũ mão đeo hia ngại mặc quần 
Ngồi giữa xa lông coi chẳng bảnh 
Ở trong bếp núc cũng thành thần 
Hai ba (23) cưỡi cá lên trời hỏi 
Táo bón quanh năm cũng chã cần! 

huệ thu 

[7] 

Cợt Với Ma (Femme) 

Củ rủ ngồi như chó giữ nhà 
Nhà còn chi nữa, ngoại trừ ta ? 
Mấy năm tọa thực tiền không cánh 
Một cuộc tang thương chuyện quá đà 
Tủ kính âm thầm đi chẳng hẹn 
Bàn thờ nấn ná ở à may ra 
Thần tài đã ký tờ ly dị 
Thì tớ làm thơ cợt với Ma 
Tế Nhị 

[bài họa] 

Sánh Với Ma 

Ðã không còn nước chẳng còn nhà 
Thất thểu lề đường với bạn ta 
Ngày trước tưởng đâu rồi cũng sẽ… 
Bây giờ thấy đó lại thôi đà 
Ði lên cho chán rồi đi xuống 
Hết trở vào rồi lại trở ra ! 
Mới biết Cộng vô, mình chán quá 
Cuộc đời đành sánh với loài ma ! 

huệ thu 

[8] 

Năm Mèo 

Thằng tôi một vợ sợ năm Mèo 
Chỉ nhớ chừng thôi dái cũng teo! 
Ngả mũ chào thua quên mất hết 
Ra đường gặp gái bổ nhào theo 
Chua cay làng tếu đùa dư sức 
Thắng bại sân đời vật mấy keo 
Ất Mão quều quáo chờ vận hội 
Ðinh Mùi six neuf cóc lo nghèo 
Tế Nhị (1976) 

[bài họa] 

Khó Lòng Theo 

Năm nay mới biết lại con Mèo ! 
Nghĩ chuyện tào lao, dạ muốn teo. 
Cây súng đã buông, sao giữ lại ? 
Ngọn cờ rũ xuống khó lòng theo ! 
Ngày ra trụ sở chừng bao bận 
Cái chuyện di cư sẽ mấy keo 
Nghèo với lại mèo cùng một vận 
Trắng tay mới biết chúng ta nghèo 

huethu 

[9] 

Mao Trạch Ðông 

Vạn lý trường chinh hách một thời 
Ðấu tranh giai cấp phất cờ chơi 
Tám trăm triệu lẻ xoay hồn nước 
Sáu chục năm dư đọ sức trời 
Ðất động Ðường Sơn dân chữa tỉnh (1) 
Tang trùm Trung Quốc lệ còn rơi (2) 
Xếp trang lịch sử oai hùng lại 
Ôm cái trăm năm bỗng bật cười! 
Tế Nhị (14.9.1976) 

(1) Ðộng đất ngày 28.7.1976 
(2) Mao chết ngày 9.9.1976 

[bài họa] 

Mao Xếnh Xáng 

Ông vua dâm tặc lúc đương thời 
Con gái Tàu phù mặc sức chơi ! 
Vợ chánh đếm ra chừng chật đất 
Tình thương rải đã mấy phương trời 
Xây xong Vạn Lý muôn dân khổ 
Dựng nước Trường Thành khối lệ rơi 
Mấy chục triệu người riêng biết khóc 
Duy Mao Xếnh Xáng lẳng lơ cười 

huethu 

[10] 

Ðặng Tiểu Bình 

Len lỏi tìm nghe chuyện chính tình 
Khách quan mà luận chuyện Giang Thanh 
Ông chồng vĩ đại vừa an giấc 
Bà vợ phong sương đã thọ hình 
Triết thuyết vào sâu càng rắc rối 
Lập trường có vững cũng rung rinh 
Chẳng qua cái chết Mao đồng chí 
Là dịp hồi sinh Ðặng Tiểu Bình 

Tế Nhị (1976) 

[bài họa] 

Quân Bắc Tấn Công Dân Nam 

Giật mình, mình lại hỏi thăm tình 
Ai gọi kêu mình giọng thất thanh ? 
Cởi áo vất quần vô hạn cản 
Buông gươm bỏ súng bất thành hình 
Trăng soi suốt buổi nghe buồn quá 
Phòng vắng thâu đêm thấy rộng rinh 
Ai muốn chiến tranh như thế mãi ? 
Làm sao mà có được thanh bình ! 

huethu 

[11] 

Tranh Sống 

Người ta đa số sống phây phây 
Mười bạn tôi quen chín đứa gầy 
Lúc trước thừa tiền chê phở Bắc 
Giờ này thiếu gạo nhớ cờ Tây 
Xôi dừa cháo đậu, hoan nghênh nó 
Bít-tết ra-gu, vĩnh biệt mày! 
Ðói phải cần ăn cầu cái sống 
Sống xem thằng khác chết càng hay! 
Tế Nhị (2.19.1976) 

[bài họa

Thế Mà Hay! 

Gặp nhau cứ tưởng, cứ phây phây… 
Nào biết đâu trơ cái xác gầy 
Bán mảnh vườn con chừng mấy chỉ 
Mua “con cá lớn” cũng vài “tây” ! * 
Chúng lên ngôi báu chừng bao đứa ? 
Tao chết cùng chung chuyến với mày! 
Ðã đổi, cái gì mà chẳng đổi 
Cuộc đời ngẫm nghĩ thế mà hay! 

* tiếng lóng dung mua đường vượt biên : 
Con con cá lớn = thuyền để đi vượt biên 
Tây = cây vàng 
huethu 

[12] 

Rước Ông Bà 

Chiều ba mươi Tết rước Ông Bà 
Mình giả vờ quên, vợ nhắc ra 
Bán chiếc đàn cò mua khứa cá 
Ðem đôi hàm ếch đổi con gà 
Cháu từ Ðồng Tháp cho cân gạo 
Bạn ở Cao Nguyên tặng gói trà 
Chợt nhớ bàn thờ đi tháng trước 
Thôi đành lễ bái trước hàng ba! 
Tế Nhị (1978) 

[bài họa] 

Ngó Sang Bà! 

Hỏi ông, ông lại ngó sang bà ! 
Vừa mới bữa qua, mới nhớ ra 
Thằng cháu mừng ông non cút rượu 
Lão sui đãi bạn nửa con gà 
Quả cam, bánh pháo và câu đối 
Miếng mức, bông hoa với hộp trà 
Ông bạn chờ người ra cửa đứng 
Thế mà cũng lại hóa thành ba 

huethu 

[13] 

Viếng Bạn Già 

Xách gậy đi thăm mấy bạn già 
Vợ chồng anh ấy đói như ma 
Bà bươi mô rác tìm que củi 
Ông dạo bờ ao nhặt trái cà 
Hai cháu mình trần rình bắt nhái 
Một con chó ghẻ ngủ trông nhà 
Gặp nhau chủ khách òa lên khóc 
Tâm sự ngàn đời khó nói ra 

Tế Nhị (1978) 

[bài họa] 

Mấy Lão Già 

Cả xóm xôn xao mấy lão già 
Nửa người, nửa ngợm, nửa là ma 
Mâm cơm cúng cụ dưa vài cọc 
Cháu nội mời ông mấy quả cà 
Chúc tụng bạn hiền vừa đến cửa 
Ðón mời khách quí tới chơi nhà 
Ngày mai Tết đến rồi kia đấy 
Kiếm áo quần lành chẳng kiếm ra ! 

huethu 

[14] 

Vào Cửa Tử 

Mạc Ðỉnh Chi không có chỗ nằm 
Ðưa nhau tìm mảnh đất xa xăm 
Vào lò hỏa táng thương hài cốt 
Theo ngọn triều dâng bặt tiếng tăm 
Chết phải lo chôn là đủ khổ 
Chôn mà chưa chết lại càng căm 
Biết rằng cuộc sống giờ bê bối 
Sao chẳng cười to, lại khóc thầm? 

Tế Nhị (1984) 

[bài họa] 

Nhịn Ðói 

Tết buồn, kiếm chỗ để ông nằm 
Bụng lép lâu ngày đứng dậy xăm ! 
Khách quí đi vào không bánh trái 
Người quen tìm tới bặt hơi tăm 
Không cơm ngày Tết càng thêm hận 
Nhịn đói đầu năm cũng thật căm 
Bạn hỏi, ta buồn không muốn đáp 
Lòng riêng riêng chỉ biết than thầm 

huệ thu 

[15] 

Xuân Hài Hước (I) 

Gà mừng Tân Hợi gáy vang rân 
Ðược đọc lời thơ tặng “quả nhân” 
Mới biết Ðường Th còn bảnh tẻn 
Thì ta trào lộng chửa cù lần 
Vỗ tay đốt pháo ba ngày Tết 
Bôi nhọ lên tường một chữ Xuân 
Bắt gặp Táo Quân ngồi xó bếp 
Cái lưng không áo, đít không quần 

Tế Nhị 

[bài họa] 

Cũng Tao Nhân 
(Xuân & Tết) 

Tiếng pháo nhà bên đã nổ rân 
Cũng Xuân, cũng Tết cũng tao nhân 
Mừng Xuân dọa để thêm vài bạn 
Chúc Tết xem ra đã mấy lần 
Vẽ mấy cục vôi rằng cũng Tết 
Ðề ba chữ Hán gọi là Xuân 
Xuân ơi ! Xuân đến sao mà tủi 
Đón Tết, vui Xuân Táo thiếu quần! 

huệ thu 

[16] 

Xuân Hài Hước (II) 

Nàng về – thăm mảnh đất Quê Hương 
Mây vén màn tơ, gió đón đường 
Oanh cất tiếng chào vang dặm liễu 
Hoa nghiêng mình đón trĩu cành sương 
Tranh hoa chúc viện treo vài bức 
Thi khách thơ đề tặng mấy chương 
Chợt một tiếng cười xen tiếng pháo 
Nàng Xuân xuất hiện, ốm lòi xương! 
Tế Nhị (5.2.1981) 

[bài họa] 

Ốm Trơ Xương 

Nhớ quê luôn nhớ những làn hương 
Nào có ra chi vạn dặm đường 
Gió thổi đìu hiu ngàn lá úa 
Trăng tròn vằng vặc mấy canh sương 
Ô hay dễ dãi nêu ngàn chuyện 
Bạn thiết tìm về thảo một chương 
Áo gấm về làng vui vẻ quá 
Mà người đón khách ốm trơ xương 

huệ thu 

[17] 

Không Tựa 

Mọi việc gia đình chuẩn bị xong 
Giờ này nhất định tới phiên ông 
Ta đi bất chấp đời mưa gió 
Ai ở lo giùm chuyện núi sông 
Nhớ lại bạn bè còn tiếc mãi 
Ðể xem em út có buồn không? 
Thênh thang trước mặt đường vô định 
Tìm đến non Vu hoặc đảo Bồng 

Tế Nhị (1983) 

[bài họa] 

Chẳng Biết Tìm Ðâu 

Thôi thế thì thôi việc đã xong 
Ông đành phải liệu lấy thân ông 
Trẻ trai gánh lấy tình tiên tổ 
Già trẻ lo gì núi với sông 
Việc thế lẽ nào mà chẳng có 
Sự đời không thể cứ là không 
Tị Tần ta lại ra đi nữa 
Chẳng biết tìm đâu tới đảo bồng 

huệ thu 

[18] 

Muốn Ðể Râu 

Chẳng sợ đời ban một chữ Dê 
Sợ cằm tua tủa mép lê thê 
Gái phô bộ ngực trông ra phết 
Già thiếu hàm râu kể cũng ê 
Họ đếch ra hồn nên chúng mỉa 
Mình đừng xấu máu có ai chê ? 
Năm nay để thử vài ba sợi 
Không giống Quan Công cũng giống hề! 
Tế Nhị 

[họa vận] 

Nghĩ Cũng Ê 

Trai gái ai không có máu dê 
Cần gì phải ghép chuyện phu thê 
Trơn tru mấy tuổi coi thê thảm ! 
Lún phún còn trai nghĩ quá ê 
Cho họ mỉa mai cho họ rủa 
Mặc đời chế diễu mặc đời chê 
Dẫu cho chẳng thể làm ông lớn 
Cũng cứ coi như một chú hề 

huệ thu 

[19] 

Ðổi Tên Ðường 

Tên đường độ trước “Võ Di Nguy” 
”Nguyễn Kiệm” vừa rồi bảng mới ghi 
Thành tích hẳn hoi tay độc đáo 
Tác phong âu cũng hạng gan lì 
Phố lầu phố trệt tràn ra đấy 
Xe buýt xe lam chả thiếu gì 
Hân hạnh chào mừng đòng chí Nguyễn 
Họ Hồ chắc tớ bỏ nhà đi! 
Tế Nhị (12.1985) 

[bài họa] 

Cúi Đầu Đi 

Nghĩ khi buông súng lúc lâm nguy 
Bút ký vài dòng vội vã ghi 
Họ đã sức trai còn máu nóng 
Mình trơ thân cụ vẫn gan lì 
Nghĩ như người Bắc toàn không biết ! 
Xét lại thân ta hỏi có gì ? 
Còn có, ta còn nhiều có chứ 
Có chân khép lại cúi đầu đi 

huệ thu 

[20] 

Ngừa Gian 

Tuổi đời chồng chất tháng năm qua 
Bỏ cái xuân xanh chụp cái già 
Góp mặt Ðinh Mùi tìm lẽ sống 
Theo chân Giáp Tý kiếm đường ra 
Buồn vui chia sẻ ta cùng bạn 
Hay dở xin nhường Mỹ với Nga 
Việc lớn có thừa tay giữ nước 
Ngừa gian ta thủ gậy coi nhà 
Tế Nhị (31.8.1984) 

[họa vận] 

Chỉ Một Ðêm Thôi 

Nghĩ như sự thể mới hôm qua 
Chỉ một đêm thôi đã thấy già 
Máy gọi nhiều lần còn kín tiếng 
Loa kêu gọi mãi vẫn chưa ra ! 
Thôi nay tất cả nhờ anh Tẩu 
Mới đó trăm ngàn cúi lạy Nga 
Thêm tủi, chúng mình không tổ quốc 
Làm người Mác Xít vốn không… nhà 

huethu 

[21] 

Giấy Mời 

Thích nhất là khi được giấy mời 
Tự nhà Bưu Ðiện đến nhà tôi 
Nếu không bồ bịch ba con quý 
Thì của anh em bốn góc trời 
Phí tổn trăm đồng không đến nỗi 
Thuốc men vài món sống cầm hơi 
Ðời cười ăn cắp, chê ăn trộm 
Mình lại enfin giống mọi người 

Tế Nhị (1983) 

[bài họa] 

Cố Trả Cho Xong 

Tết nhất năm nay được giấy mời 
Nghĩ ra cũng đã cái thằng tôi 
Ði năm ba phút nghe long gối 
Mới một hai cây tưởng thấu trời 
Xe kéo xem chừng chưa đóng kịp 
Ði chân coi bộ chẳng còn hơi 
Thôi thì ta cũng vì nhau vậy 
Cố trả cho xong món nợ người 

huethu 

[22] 

Chủ Chứa 

Tạm ngưng sát phạt để mừng Xuân 
Canh lụn dầu hao, túi cạn dần 
Mỹ bảo: Thành công trừ xích quỷ 
Bác khoe: Cứu nước đuổi hung thần 
Quốc gia đả phá mê hồn trận 
Việt Cộng chu toàn “giải phóng quân” 
Rốt cuộc thua to là chủ chứa 
Buồn cười chủ chứa lại là dân! 

Tế Nhị 

[bài họa] 

Chết Thằng Dân 

Chủ xị ngừng chơi để đón Xuân ! 
Bạn bè lâu gặp cách xa dần 
Ðã biết chẳng còn chi vật chất 
Dẫu sao cũng có chút tinh thần 
Thấy người la lớn kêu đoàn kết 
Và họ hô to tiếng họp quân 
Bạc bịp, trò chơi này thật khó 
Cuối cùng chỉ chết có thằng dân 

huệthu 

[23] 

Ảo Vọng 

Xét ra ta cũng hết ngon lành 
Tóc bạc xua dần mớ tuổi xanh 
Viết lách lăng nhăng lời chẳng ổn 
Nói năng lẩm cẩm ý không thành 
Bắt bồ xã hội bàn giai cấp 
Ôm cổ hung thần chửi chiến tranh 
Nằm đợi thái bình mòn cả mắt 
Xa gần máu vẫn nực mùi tanh 

Tế Nhị (1984) 

[bài họa] 

Tưởng Ngon Lành 

Nghe hô cách mạng tưởng ngon lành 
Cứ tưởng ba làng một sắc xanh 
Phụ xướng lên câu cùng ái quốc 
Ðảng hô luôn miệng chữ chân thành ! 
Công nông vốn dĩ không giai cấp 
Dân chúng nghe chừng thích đấu tranh 
Ðốt rụi Trường Sơn là đại thắng 
Còn riêng đất nước một mùi tanh 

huethu 

[24] 

Ngược Dòng Tây Hớn 

Mưa gió thời gian sạch oán cừu 
Ngược dòng Tây Hớn phút vô ưu 
Ðào mồ cuốc mả không còn Hạng 
Tranh bá đồ vương chẳng có Lưu 
Hàn Tín cậy to công bỏ mạng 
Trương Lương nhờ sáng trí qua cầu 
Trở về hiện tại thăm Hoa Việt 
Ðỏ rực biên thùy lửa chiến khu 

Tế Nhị 

[bài họa] 

Nợ Oan Cừu 

Người xưa ôi món nợ oan cừu! 
Câu chuyện bình Chiêm tưởng tối ưu 
Ðã biết máu xương gây món nợ 
Bây giờ trang trải vẫn còn lưu 
Tây xa đâu biết còn cha Nhật 
Tàu đến Nga sang vội bắc cầu 
Lạ quá! Dân mình nhân đức thế 
Lên rừng, xuống biển lại vào khu ! 

huethu 

[25] 

Ngược Dòng 

Xét chuyện xưa và nghĩ chuyện nay 
Mỗi tên là một “đấng ăn mày” 
Tham danh trục lợi từng ra mặt 
Giết bạn gieo thù chẳng nới tay 
Khuấy nước tung lên mờ khói lửa 
Chọc trời đổ xuống tối đêm ngày 
Ðể rồi chung cuộc ôm nhau khóc 
Ông viết thơ cười tặng chúng bay! 

Tế Nhị (17.8.1984) 

[bài họa] 

Ai Ngờ 

Ngày trước ai ngờ chuyện bữa nay 
Lang thang cách mạng lũ ăn mày 
Thằng Tây bảo ruộng chưa cần máy 
Ông Nhật hô hào phải cấy tay 
Ðã vậy, mong sao cho hết kiếp 
Thôi thì ta cứ sống qua ngày 
Dân ta nếu biết là như thế 
Ðã xé tan thây cả lũ bay ! 

huệthu 

[26] 

Vô Song Ðề 

Thế là mất một tài hoa 
Nạn nhân muôn thuở Thanh Nga nửa đời 
Bàn tay đẫm máu giấu rồi 
Hậu trường ai khóc ai cười với ai ? 

Kịch nghệ thi ca mấy nhịp cầu 
Oanh vàng bút thép cảm thông nhau 
Vang hai tiếng thét đời ra mộng 
Dứt một đêm tàn biển hóa dâu 
Khoác áo tài hoa xa vạn dặm 
Ðem vòng chiến thắng tặng ngàn sau 
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng 
Thề chẳng trăm năm thấy bạc đầu 

Lại một trang đời, một tuổi xuân 
Vũ trường ca nhạc khóc giai nhân 
Một khi thế hệ mờ lương giác 
Là bóng Thanh Nga quyện tử thần 
Xao xuyến Hồ Thành đêm biến động 
Ngẩn ngơ quần chúng phút phân tâm 
Ðông về, gió bấc mưa phùn hỡi 
Bớt lạnh lùng cho ấm mộ phần! 

Tế Nhị (2.1978) 

[họa vận] 

Chữ Tài Hoa 

Vị nhau vì chữ tài hoa 
Mới hay cái số Thanh Nga lạ đời 
Ði thì người đã đi rồi 
Thi âm sót lại còn cười cùng ai 

Câu kinh dù có bắt câu cầu 
Mới gặp nhau mà đã biệt nhau 
Mới biết cuộc đời đang bãi bể 
Nào hay sự thể hóa nương dâu 
Âm thanh đã gửi trên làn sóng 
Danh tiếng còn lưu lại kiếp sau 
Giọt lệ đoạn trường chưa ráo được 
Biết tìm đâu ý hợp tâm đầu 

Bỏ xuân để giữ lấy mùa xuân 
Kiều diễm thì ra mỹ cố nhân 
Xác đã đi rồi tình lại đẹp 
Tình dù đi mất vẫn dư thần 
Tình kia chắc hẳn là thân thiết 
Bút ấy sao không dễ chữ tâm 
Cùng với người đi tang lễ ấy 
Ta xin cũng được góp thêm phần 

huệ thu 

[27] 

Chán Mớ Đời 

Suốt một mùa xuân chó má này 
Ngồi nhìn thiên hạ nhậu, mình say 
Quà từ xa biếu vào tay hạm 
Quán ở gần than: Hết thịt cầy! 
Liếm mép nhớ chừng tô phở Bắc 
Thẹn lòng tiếc rẻ món cờ Tây 
Nàng Thơ ví chẳng nằm bên cạnh 
Ta đã ngàn thu vĩnh biệt mày 
Tế Nhị (1982) 

[họa vận] 

Khổ Thế Này 

Tết nhất làm sao khổ thế này 
Nửa ly rượu đế khó lòng say 
Ăn chay đâu kẻ đa xôi oản 
Ngả mặn ai không thích thịt cầy 
No yes cần gì phường láu cá 
Xi sồ thôi cũng kệ thằng Tây 
Ra giêng nhà của ông làm lại 
Vàng vện để cho cái thứ mày 

huệ thu 

[28] 

Chuyện Kia
 

Xuân này tuổi mới bẩy mươi hai 
Bỏ gậy thì trông cũng bảnh trai 
Sau cặp kính râm ngời ánh mắt 
Dưới đôi áo ấm nổi bờ vai 
Bút còn dí dỏm gieo vần tếu 
Chân vẫn thênh thang bước dặm dài 
Ngoài cái hào hoa phong nhã ấy 
Chuyện kia chắc chắn chẳng bằng ai 

Tế Nhị (1978) 

[họa vận] 

Có Kém Ai 

Vốn trời sẵn chức đó anh Hai 
Thôi chỗ người già dẫu xấu trai 
Ta cứ phong bừa vài chức lớn 
Mang thêm lon lá ở trên vai 
Cuộc đời đã biết rồi đây ngắn 
Ðường sá lo chi cứ việc dài 
Kính chúc ông năng tăng tuổi thọ 
Ðào hoa chuyện ấy kém gì ai! 

huệ thu 

[29] 

Chịu Chơi 

Cũng muốn khoanh tay gác bút rồi 
Nhưng đời đâu chịu để mình thôi 
Khi nhà khảo cổ buôn nồi đất 
Và bậc tôn sư bán chợ trời 
Khi nữ danh ca rao bánh ngọt 
Và nhà hội họa “sạc” bình hơi 
Nghẹn ngào nhìn cảnh trâu hòa nhạc 
Khi cóc bình thơ, khỉ dạy đời 

Tế Nhị (1976) 

[bài họa] 

Mắc Nợ Rồi 

Gác bút làm sao? – Mắc nợ rồi, 
Thôi thì liều lĩnh viết mà thôi 
Khi buồn muốn chuộc muôn sào đất 
“Lúc túng toan lên bán cả trời “ 
Chạy chợ chúng còn chưa kịp “hốt” 
Về nhà nhắm mắt để cầm hơi 
Té ra thiên hạ phiêu lưu hết 
Có thế may ra mới đáng đời 

huệ thu 

[30] 

Xuân Bảy Mươi Bốn Tuổi 

Năm mới càng gần, bạn cũ xa 
Trong vòng lẩn quẩn thoát không ra 
Ba phần thế kỷ cười bên cạnh 
Một vũng tang thương lọt giữa nhà 
Kệ sách ngàn đời cân mấy ký 
Kinh Thi vài quyển dạy gì ta? 
Mặc cho Ðông lạnh, Xuân tàn tạ 
Thơ vượt thời gian đếch sợ già! 

Tế Nhị (1981) 

[bài họa] 

Cái Tuổi Già 

Cháu vắng con không bạn cũng xa 
Một mình vào chán phát bò ra 
Dọc ngang thôi chỉ trong hiên vắng 
Quanh quẩn cho xin ở xó nhà 
Có chén đồng đài đều đến cả 
Không dưng đảng bác đến nhà ta * 
Năm nay thôi cũng còn vui chán 
Thật cũng may cho cái tuổi già 

huệ thu 

* Hình bác bị bắt buộc phải treo trong nhà 

[31] 

Tết Buồn 

Ăn mừng một cái Tết kiêu sa 
Làm thịt công hầu đãi bạn ta 
Cột gỗ ngang tàng câu đối hách 
Sân rêu ngạo nghễ cội mai già 
Treo dây pháo chuột xin đừng đốt 
Bày hộp xì gà cấm mở ra 
Ly chén ngổn ngang trà rượu vắng 
Buồn như dân có nước không nhà 

Tế Nhị (1980) 

[bài họa] 

Khắp Mọi Nhà 

Chẳng đợi mùa Xuân bút mới sa 
Sẵn thơ ta viết tặng cho ta 
Chẳng qua vớt vát khi đời bạc 
Cũng gọi nguôi ngoai lúc tuổi già 
Trăm đứa bi bô còn trốn lủi 
Một đàn rồng rắn lại bò ra 
Dẫu rằng cách mạng thì thôi chứ 
Sao đói thâu canh khắp mọi nhà…! 

huệ thu 

[32] 

Ðổi Nghề 

Ðường luật từ lâu bất hợp thời 
Mở trường Minh Ðạt cáp gà chơi 
Thơ không xã hội không người đọc 
Gà có ca- ry có dịp mời 
Cần bánh mì ngon Phường Tổ cấp 
Ðộn khoai lang ế bọn mình xơi 
Giờ đây Lý Bạch hồi sinh thử 
Chẳng marché noir cũng chợ trời 

Tế Nhị (1977) 

[bài họa] 

Bất Cập Thời 

Mình trót sinh ra bất cập thời 
Thôi thì theo bạn vượt biên chơi 
Viết thơ làm quái, đâu ai đọc! 
Cửa biển chiều hôm vẫn đón mời 
Phận gái chữ tòng thôi đã hết 
Thân trai “cải tạo” lấy gì xơi ? 
Ngày mai ta dược ra khơi đấy 
Nhớ Nữ Oa xưa vá cả trời ! 

huệ thu 

[33] 

Xuân Vô Duyên 

Tuổi tác già nua gác bỏ ngoài 
Xuân này nhắc lại chuyện thời trai: 
Yến oanh lầu mộng từng quen lối 
Hoa bút làng thơ cũng sánh vai 
Tình bạn khắp ba miền mở rộng 
Cái ta chưa một tiếng than dài 
Trông gương mới biết mình lên lão 
Cười chẳng ra hồn, cợt với ai! 

Tế Nhị (1977) 

[bài họa] 

Thử Chút Chen Chân 

Cũng thử bưng tai gác mái ngoài 
Làm gì thì cũng phận làm trai 
Thi ca dí dỏm tuôn vài vận 
Văn vẻ lăm le sắm mấy vai 
Cụ thể tai to và mặt lớn 
Lại thêm sức rộng với vai dài 
Thì thôi dẫu có sao đi nữa 
Thử chút chen chân đứng với ai 

huệ thu 

[34] 

Miễn Tặng Quà Cưới 

”Tặng Quà Xin Miễn” thật không ngờ 
Ta bực đàn anh, há chịu ngơ? 
Viết séc, Nhà Băng không khứng trả 
Mừng suông, các cháu lại làm lơ 
Muốn cho máy lạnh, đông gần đến 
Hỏi thử xe hơi, hãng dạy chờ 
Tính quẩn tính quanh không tính nổi 
Thôi đành bẽn lẽn tặng bài thơ! 
Tế Nhị (18.11.1977) 

[bài họa] 

Thật Chẳng Ngờ 

Mấy chuyện mừng vui thật chẳng ngờ! 
Họ hàng gần gũi khó làm ngơ 
Ngày nào gặp mặt từng than yếu 
Bữa trước bên nhau cứ giả lơ 
Năm đó đã từng mời họp bạn 
Hôm nay không lẽ rước bàn thờ 
Phúc nhà được tiếng là thi sĩ 
Thì lấy thơ ra để… tặng thơ 

huệ thu 

[35] 

Khóc Con KiKi 

Ba năm làm vệ sĩ trông nhà 
Canh gác đêm ngày bạn với ta 
Cá thịt không dồi dào đúng lệ 
Cơm canh cũng đắp đổi theo đà 
Bỗng khoai lang củ vươn mình đến (1) 
Thì số mệnh mày hết lối ra! 
Chẳng nỡ đưa mi vào quán nhậu 
Thôi đành gởi xác bãi tha ma! 

Tế Nhị (1978) 

(1) Lúc Cộng Sản mới vào Miền Nam, dân không đủ gạo ăn, 
phải ăn độn khoai lang. 
Chó không ăn khoai lang được, chỉ còn nước chết! 

[bài họa] 

Bạn Với Ma 

Một cuộc trăm năm chuyện nước nhà 
Tự dưng không thể chỉ riêng ta 
Gặp nhau vồn vã càng thân thiết 
Xa bạn văn thơ thật đậm đà 
Tình nghĩa tri âm khi hoạn nạn 
Lại thêm thân thiết lúc vào ra 
Không dưng trở mặt ta làm lạnh 
Chẳng lẽ từ đây bạn với ma ! 

Huệ Thu

******

 TẾ NHỊ [1907 1986]

Nhà thơ Tế Nhị tên thật là Lê Văn Chính, sinh ngày
15/3/1907 tại làng Vĩnh Kim, tỉnh Mỹ Tho. Khoảng thập niên 1930, ông sang Campuchia lập nghiệp, làm nhân viên Tòa Công Sứ Pháp ở Nam Vang. Ðến năm 1945, sau khi Nhật đảo chính Pháp, ông rời Camphuchia về sinh sống tại làng cũ .Nhưng vì tình hình nông thôn bất ổn nên ông lại đưa gia đình tản cư lên Sài Gòn, làm công chức phục vụ Chính Phủ Việt Nam. Về hưu năm 1962. Cư ngụ tại đường Võ Di Nguy, Phú Nhuận, Sài Gòn.
Ông ở lại Sài Gòn sau ngày 30 tháng Tư 1975. Và mất tại đây ngày 9 tháng 3 năm 1986. Thọ 80 tuổi.Tế Nhị là một trong những nhà thơ lớn của thế 20 vừa qua. Thơ ông đượm màu sắc trào lộng dí dỏm với những nhận xét rất tinh tế, chan chứa tình người, phản ảnh trung thực bộ mặt xã hội

Hầu hết những bài thơ dưới đây của Tế Nhị được trích từ tác phẩm THÂN THẾ VÀ SỰ NGHIỆP CỦA THI SĨ TẾ NHỊ do Thừa Phong và Lê Thanh Phong biên soạn và xuất bản năm 1996 tại Hải Ngoại. [Hồ Công Tâm – August 1st 2006]

Đã xem 571 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*