Hoài Hương /Một Trời Để Nhớ / Chút Tình Người Thơ

Hoài Hương 
(10 bài liên hoàn) 

Vào đề 

Quê hương cách trở đường xa 
Niềm thương nỗi nhó có ta có mình ……… 
Non sông vào buổi thanh bình 
Hoài hương gởi gắm chút tình vào thơ 

Cố hương thương mấy để cho vừa 
Thôi thúc lòng ta buổi sớm trưa 
Tâm trí in sâu hình bóng cũ 
Tinh thần khắc đậm nẻo đường xưa
Xuân về chẳng đoái câu trầm bổng
Thu đến khôn màng điệu nhặt thưa 
Di tích trùng tu điều nguyện ước 
Như trời hạn hán ngóng trông mưa

Mưa hoà gió thuận thoả chờ trông 
Ai nấy chăm lo việc cấy trồng 
Gạo thóc đầy bồ nguồn tích lũy 
Cầu đường trải nhựa tiện lưu thông 
Ngô đơm sây quả vui thôn xóm 
Lúa chín vàng bóng rực cánh đồng 
Câu hát hò khoan trai gái đáp 
Nghe hồn xao xuyến mộng mênh mông. 

Mênh mông mộng ước vẹn câu thề 
Tái thiết đền đình rộn tứ bề 
Đà Nẵng, tha hương đồng sốt sắng 
Sài Gòn, hải ngoại thảy đề huề 
“Nhân hoà hiệu quả” tình sâu đậm 
“Mã đáo thành công” dạ hả hê 
Một dãy giang sơn thêu gấm vóc 
Công trình thế kỷ sáng miền quê 

Miền quê lạc thú cảnh thanh bình 
Văn hoá toàn khu dáng đẹp xinh 
Ơn bậc thường quân đầy nghĩa cử 
Công người trí thức trọn ân tình 
Trí tài đóng góp không lơi lỏng 
Bần phú tựa nương khó lệch chinh 
Cơ nghiệp dựng xây lưu hậu thế 
Kế thừa bảo quản dạ đinh ninh 

Đinh ninh Xuân nhật với quê hương 
Toàn thể nhân dân lễ miếu đường 
Khúc nhạc cổ truyền vang thánh thót 
Điệu hò dân dã giọng du dương 
Pháo hoa lấp lánh loà đêm vắng 
Đèn điện sáng choang toả rẫy mương 
Câu đối cành mai cầu chúc Tết 
Tình quê muôn thuở vẫn còn vương 

Còn vương vấn mãi nợ văn chương 
Thi phú giao lưu bạn bốn phương 
Xướng hoạ đổi trao lời thắm thiết 
Thư từ qua lại ý thân thương 
Một nền mai trúc còn nguyên vẹn 
Hai nẻo Nam Trung cách dặm trường 
Nhật cận hoàng hôn qui luật định 
Thủ thường phận lão chẳng tư lương 

Tư lương nối tiếp chút công lao 
Chất xám bủa ban có sá nào 
Liễn đối mấy pho ngời sử lược 
Bia minh một tấm rạng anh hào 
“Địa linh còn đó” phương danh tỏ 
“Quảng Đại là đây” phẩm giá cao 
Gió thoảng hương đưa về cố lý 
Mấy vần Đường luật vẻ thanh tao 

Thanh tao hoà nhã để mà thân 
Chi tộc anh em xít lại gần 
Đấu cật chen vai cùng các giới 
Chung tay góp sức với toàn dân 
Bảo tồn sự nghiệp thiên niên kỷ 
Tôn tạo công trình bách thế nhân 
Dấu cũ nền xưa gìn giũ vững 
Làng quê văn hoá mãi canh tân 

Canh tân tưởng nhớ đức Tiền hiền 
Lập ấp qui dân tạo mối giềng 
Tứ bách niên dư thanh sử 
Tam triều đại vãng phương danh truyền 
Nâng chung rượu lễ dâng tông miếu 
Gởi tấm lòng thành khẩn Tổ tiên 
Phò hộ chúng dân tràn phúc lộc 
Độ trì con cháu sống bình yên 

Bình yên về viếng cảnh làng xưa 
Tay bắt mặt mừng chào hỏi thưa 
Gặp lại trẻ già, vui vẻ đón 
Chia tay trai gái ân cần đưa 
Thân thương kể lể lời ưu ái 
Trìu mến tâm tình chuyện nắng mưa 
Đất Tổ quê Cha lưu luyến nhớ 
Cố hương thương mấy để cho vừa.

QUẢNG ĐIỀN 
Sài Gòn 6-2003

 

Hoạ : Một Trời Để Nhớ

Vào đề:

Đường thi Quảng Đại là đây 
Làm sao mấy vận đủ đầy nhớ thương 

Tôi nhớ quê tôi biết mấy vừa 
Nhớ khoai buổi sáng bát chè trưa 
Nhớ hồi cắp sách men đường cũ 
Nhớ lúc xăn quần lội lối xưa 
Nhớ dắt trâu về sương sớm phủ 
Nhớ đùa bướm lượn nắng chiều thưa 
Nhớ ngày thơ ấu tung tăng nhảy 
Với trẻ nô đùa tắm dưới mưa. 

Mưa rồi sẽ tạnh chẳng cần trông 
Nông vụ chờ ta sẵn giống trồng 
Canh cửi trau nghề tung cửa hẹp 
Tơ tằm cải nghiệp nối dòng thông 
Ngày nhàn thủng thỉnh trông nom rẫy 
Tháng bận xôn xao đổ xuống đồng 
Mãnh đất làng ta đâu lớn mấy 
Mà lòng Quảng Đại rộng mênh mông. 

Mênh mông thiên sử đậm câu thề 
Nhất cử đồng thanh toả bốn bề 
Hải ngoại nôn nao cùng góp sức 
Quê hương hưởng ứng những đề huề 
Ngoài vòng cương toả càng hăm hở 
Trong khoảnh mơ hồ mới hả hê 
Di tích mai nầy nhân chứng đó 
Lớp sau xin chớ lãng tình quê. 

Tình quê êm ả nét yên bình 
Cô gái khoe mình với trúc xinh 
Miếu, mộ, đền, đình tôn kính lễ 
Sân, vườn, cảnh, kiểng gợi thâm tình 
Nay mừng tráng lệ nên sinh thái 
Xưa hận điêu tàn bỡi chiến chinh 
Có chút gì trong hương vị sống 
Quê mình đạm bạc lẫn khương ninh. 

Khương ninh xứ lạ gặp đồng hương 
Như gặp bà con chốn tự đường 
Chân bước ngập ngừng theo vạn nẻo 
Lòng còn mong mỏi hội trùng dương 
Quê nhà tùy tiện thân an lạc 
Đất khách đành cam phận náu nương 
Mỗi độ xuân về xao xuyến dạ 
Trong ta gờn gợn mối tơ vương 

Tơ vương kết tủa dệt thành chương 
Dệt mấy vần thơ gởi khắp phương 
Gởi bạn tâm giao bao biển nhớ 
Gởi người tri kỷ một trời thương 
Xa nhau chớ để buồn sân khấu 
Gặp lại bù cho rộn hí trường 
Sông núi dẫu ngăn tình chẳng cách 
Lòng nầy còn cả khối thiên lương. 

Thiên lương chín chữ đức cù lao 
Dù ở nơi đâu chẳng lẽ nào 
Tái thiết đền, đình người ủng hộ 
Trùng tu di tích kẻ hô hào 
Chẳng vì hậu thế nêu công cả 
Mả bỡi tiền nhân dốc chí cao 
Đáp nghĩa ân xưa đâu đấy tỏ 
Huy hoàng nhàn gãy khúc ly tao 

Ly tao nối nhịp khúc tương thân 
Thôi thúc tình quê xúm xít gần 
Bảo vệ thuần phong theo phép nước 
Giữ gìn mỹ tục hợp lòng dân 
Người ra hải ngoại hoài tri kỷ 
Kẻ ở quê nhà vọng cố nhân 
Đời đã phối âm cung tiến hoá 
Có còn ôn cố mới tri tân 

Tri tân vẫn nhớ tổ tông hiền 
Nề nếp gia phong nối gót giềng 
Đừng để tiền tài che phẩm giá 
Mà đem danh lợi lấp phương truyền 
Đường cày còn nhớ ơn khai khẩn 
Nhát cuốc nào quên đức phụng tiên 
Rực rỡ sân trường mùa phượng vĩ 
Làng ta nô nức lễ Kỳ yên. 

Yên lặng sao lòng rộn tiếng xưa 
Gió chiều lay nhẹ bức rèm thưa 
Rung rinh trước ngỏ cành tre động 
Kẻo kẹt bên thềm chiếc võng đưa 
Mây phủ lâm râm chùm khỏi toả 
Tóc vờn lốm đốm giọt sương mưa 
Xa rồi kỷ niệm liu điu mãi 
Tôi nhớ quê tôi biết mấy vừa. 

Sài Gòn tháng 6-2003 
ĐẠT NHÂN

 

Chút Tình Người Thơ 
Họa Hoài Hương thơ Quảng Điền 
(Quãng Đại là Đây trang 299)

Quê Hương từ buổi cách xa 
Tấc lòng cố quốc nỗi ta nỗi mình 
Bây giờ đến buổi thanh bình 
Nhớ về chỉ có tấm tình người thơ 

Nhớ thương làng củ biết bao vừa 
Lận đận quê người sáng lại trưa 
Đã biết theo vào đời sống mới 
Làm sao quên được mối tình xưa 
Cách ngăn sông núi khôn đi lại 
Chào đón đêm ngày một cách thưa 
Vào lúc cuối năm thêm ủ rũ 
Tàn canh sùi sụt những cơn mưa 

Mưa mãi một mình đứng ngóng trông 
Mùa này khoai sắn đã vun trồng 
Tự do đến thuở nào thì có 
Tin tức bao giờ mới được thông? 
Bỗng thấy xác xơ bờ dã cúc 
Đã nghe vàng vọt lá ngô đồng 
Cha ông ngày trước anhh hùng quá 
Ngăn chặng coi thường vó ngựa Mông 

Mông cũng thua, người Việt đã thề 
Hiếu trung cho vẹn cả đôi bề 
Mấy câu mong nhớ thôi đành lỗi 
Một chữ thương yêu cũng đũ huề 
Cứ thấy nghĩa nhân là trọng vọng 
Bao nhiêu tranh đấu thảy tung hê 
Ước ao nước Mẹ ngời dân chủ 
Con cái trăm phương trở lại quê 

Quê cũ bao nhiêu tiếng phẩm bình 
Sông kia vẫn đep núi càng xinh 
Gái trai chào đón say sưa chuyện 
Trai gái nhìn nhau thắm thiết tình 
Ngàn vạn kê vào cho hết lệch 
Vài ba chỗ hở sợ gì chinh (chênh) 
Giá gương nhớ mãi lời xưa dạy 
Đã kiện thì khang lại phải ninh 

Đinh ninh nhớ lại cảnh quê hương 
Đường dẫu rằng xa vạn dặm đường 
Lúc ấy vui vì đà tạm trú 
Ngày xưa nhớ lúc vượt trùng dương 
Giỏi dang, nhớ bạn lo nâng đỡ 
May mắn cùng nhau biết tựa nương 
Nghĩ giọt máu đào ao nước lã 
Con tằm đến thác nợ còn vương 

Còn vương còn nhớ chuyện văn chương 
Còn bạn bè đông khắp bốn phương 
Thấy họ ung dung lo chuyện học 
Trông nhau lao động nghĩ mà thương 
Thì dân học mãi câu chung thủy 
Chống Phỉ thì nguyên giữ lập trường 
Chẳng dám tranh hơn xin cố gắng 
Không làm quốc sĩ cũng hiền lương 

Hiền lương cho xứng với công lao 
Xa nước như ta dẫu thế nào 
Vẫn nhớ cha ông trang tuấn kiệt 
Lẽ đâu con cháu chẳng anh hào 
Chí cần thành lại tâm cần vững 
Lòng phải hùng và ý lại cao 
Lúc rỗi chén trà lòng sảng khoái 
Khi vui câu hát giọng tiêu tao 

Tiêu tao giữ mãi một tình thân 
Dù có xa nhau vẫn thấy gần 
Dại vì nước cũng khôn vì nước 
Sống với dân và chết với dân 
Khác họ bởi không yêu chữ Ngụy 
Hơn nhau chỉ có thích lòng nhân 
Tuy rằng nước Mỹ văn minh thật 
Duy có tình người mới tối tân 

Tối tân lại nghĩ tới tiên hiền 
Chữ hiếu niềm trung giữ mối giềng 
Lời nói hữu tình càng phổ biến 
Khúc ca vô đạo khó tuyên truyền 
Chưa là nghĩa lại yêu nhân nghĩa 
Chẳng phải tiên cũng học Trích Tiên 
Cú thế tháng năm vui với phận 
Trăm năm cuộc sống được bình yên 

Bình yên lại nghĩ tới quê xưa 
Chẳng gọi sao mình đã dám thưa 
Khóm trúc bên hiên câu hát ví 
Cây đa bến cũ chiếc đò đưa 
Xuân về đất mẹ đâm hoa mới 
Tết đến quê cha đổ trận mưa 
Kính họa mười bài thơ bác gửi 
Bao nhiêu tâm sự nói cho vừa 

Huệthu

Đã xem 1165 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*