Gửi Theo Cánh Hạc

Gửi Theo Cánh Hạc – (Thập Thủ Liên Hoàn)


Trời đã vào Thu anh ở đâu ? 
Còn ai ngơ ngẩn chốn giang đầu 
Con thuyền bến cũ năm canh đợi 
Dòng lệ Xuân xưa sáu khắc sầu …… 
Nào kẻ mắc mồi cho cá đớp 
Ðâu người cất vó để buông câu ? (*) 
Thời gian như bóng mây qua cửa 
Dù bắc bao nhiêu những nhịp cầu 


Dù bắc bao nhiêu những nhịp cầu 
Tình riêng bóng lẻ suốt đêm thâu 
Sách không đọc trọn ngâm vài đoạn 
Nhớ khó lòng quên viết mấy câu 
Thơ gửi, làm sao mà dễ gửi ? 
Tìm đâu, nào biết ở nơi đâu ? 
Anh ơi ! Tình sử ai người đọc (**) 
Ta có vì nhau góp lệ sầu ? 


Ta có vì nhau góp lệ sầu ? 
Vài giây lại cứ tưởng là lâu 
Gió đùa gác lẻ lòng thêm lạnh 
Trăng chiếu phòng đơn sáng ngập lầu 
Dưới đất có đâu quên ả Chức 
Trên trời lại cứ nhớ mưa Ngâu 
Người ơi! Muôn dặm đà xa cách 
Lầm lũi năm canh tóc ngả màu 


Lầm lũi năm canh tóc ngả màu 
Còn xanh hay đã bạc phau phau ? 
Mỗi năm hoặc giả vui lòng đợi 
Suốt tháng thôi thì thương nhớ nhau ! 
Về đó có tình hoa dạ hợp 
Ở đây không thiếu chiếc mo cau 
Cỏ bồng gió loạn ai người nhỉ 
Có nhớ mình chăng kẻ tới sau ? 


Tới sau, ai có nhớ mình đâu ! 
Trăng vẫn soi riêng nửa mái lầu 
Dẫu khó Quê Hương còn lối cũ 
Biết sao hợp phố để hoàn châu 
Trăm năm sum họp là tương biệt ! 
Một kiếp phù vân nấm cổ khâu 
Anh ở bên trời anh có biết 
Em đây ngày tháng thiết tha sầu 


Em đây ngày tháng thiết tha sầu 
Lại lạnh thêm vì ngọn gió thâu 
Chuyện cũ chắp làm năm bảy đoạn 
Thơ xưa đọc khẽ một vài câu 
Không người mắt biếc nhìn bên cửa (***)
Chỉ bóng trăng thanh lọt mái lầu 
Ngựa ký, ngựa kỳ mong chẳng thấy 
Thấy xa ngăn ngắt mấy hàng dâu


Thấy xa ngăn ngắt mấy hàng dâu 
Mà vết thương lòng thăm thẳm sâu 
Anh đứng trước sân thơ thẩn nhớ 
Em bên song cửa ngẩn ngơ sầu 
Ðã đành thương nhớ trăm lần nhủ 
Hãy thử vì nhau viết mấy câu 
Chẳng viết, không thư, không tất cả 
Kể như dòng nước chảy qua cầu ! 


Kể như dòng nước chảy qua cầu! 
Sực nhớ lời xưa bóng bạch câu 
Không lẽ cuộc đời toàn nỗi hận 
Mà đành thân sống vạn dòng châu 
Mùa Thu hiu hắt tình năm cũ 
Tháng Bảy sụt sùi giọt lệ Ngâu 
Thử khép cửa vào cho bớt lạnh 
Nằm nghe gió thổi suốt canh thâu 


Nằm nghe gió thổi suốt canh thâu 
Mới đó anh đành ruổi vó câu ? 
Mặc kệ mối tình cho đứt nối 
Kể gì nỗi nhớ cứ dài lâu … 
Anh “Về” chốn cũ quên tình cũ ! 
Em ngắm non xanh bạc mái đầu 
Ðầu bạc nhắn ai ngoài vạn dặm 
Vết thương ngày đó vẫn còn sâu ?

1
Vết thương ngày đó vẫn còn sâu ? 
Giấy đã phai chưa ? Mực đổi màu 
Cuộc thế tung ra năm bảy vận 
Dòng đời gửi lại một đôi câu 
Tỳ Bà khúc cũ bàn hoàn lệ 
Lại chữ vô ngôn chất ngất sầu 
Thưa với người xưa câu tận túy 
Ở đâu mà biết gửi về đâu ? 

huệ thu 

* câu này muốn diễn tả yêu nhau nhiều đến có những cử chỉ hành động thân thiết như thế (giúp nhau mắc mồi cho cá đớp, cất vó để buông câu) 

** mấy năm trước lúc còn khỏe, người ngỏ ý muốn tôi cùng người viết một tập tình sử bằng thơ nhưng tôi bảo: bây giờ mấy ai thèm đọc thơ nữa mà viết….!

*** Ý muốn nói người có mắt xanh, tôi vẫn thường nhận “người” có mắt xanh như Nguyễn Tịch…

Đã xem 1346 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*