Em Từ Lục Bát Bước Ra

em từ lục bát bước ra *
bước đi đâu cũng như là … đứng yên 
buồn không ai để bắt đền
thì thôi đứng nép mái hiên nhìn trời 

mây bay thấp, đã mưa rồi
nghĩ thương Lục Bát không rời châu thân
mở câu sáu chữ ân cần
khép câu tám chữ thấy gần mà xa!
ai bày bậu muốn bỏ ta
có nghe đau đớn thịt da bao giờ?
ai bày đêm ngủ không mơ
để nghe vầng trán nhăn tờ Hoa Tiên!
leo lên cây bưởi mà chuyền
giống như chim sẻ, chắc duyên vô cùng?

hỡi ơi cây bưởi cây bòng
cây Tầm Xuân nữa, ai lòng tương tư?
tay tôi hứng mấy giọt mưa
gội câu Lục Bát, ai chờ ngâm nga?
em từ Lục Bát bước ra
dẫu bên hiên đứng… coi là xa xăm!
coi là em đã biệt tăm
trải thơ Lục Bát, anh nằm ngủ đi! 

một mai mai một còn gì?
còn thơ Lục Bát, ta thì còn nhau!

2. 
em từ lục bát bước ra 
cái duyên văn tự không là nợ duyên 
Nguyễn Du từng tạt cõi tiên 
muôn năm hiu quạnh hai miền âm dương 
cái hay của khúc đoạn trường 
là câu lục bát vui buồn quyện nhau 
“trải qua một cuộc bể dâu” 
từ câu lục đó nối cầu cho thơ 
một ông Luân Hoán bây giờ 
trăm pho ngàn quyển không ngờ không nghi 
thơ ông mãi mãi xuân thì 
ai từ trang giấy có đi cũng về 
ông ân cần, ông mải mê 
gọt chơi chữ nghĩa không dè văn chương 
hãy dành hai tiếng cảm ơn 
cho thơ lục bát nếu còn…cho tôi 
nghĩ tôi : một ý khứ hồi 
từ trong lục bát ra rồi lại vô 
nói mà chơi, nói mà mơ 
cái duyên văn tự, bơ vơ , thưa chàng 

Huệ Thu 
12-8-2008 USA 

* viết theo lời mời của thi sĩ Luân Hoán.

Đã xem 488 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*