Đá Nát Vàng Phai

Tôi lớn lên giữa bom cày, đạn xéo 
Đem hoả châu sáng rực tợ ngàn sao 
Dấu binh lữa, thây người trên khắp nẻo  …….
Đếm từng ngày vô vọng, biết về đâu …? 

Cha lăn thân trong ngút trời lữa đạn 
Mùa thu đi, rồi nữa những mùa thu 
Ghì báng súng đến bạc màu áo trận 
Ơi chiến chinh, thận phận, những niềm đau… 

Đường tản cư, tóc vương mùi thuốc súng 
Qua cầu tre, dòng nước siết chênh vênh 
Đời lặn hụp không tìm ra lẽ sống 
Mơ tương lai trong lớp học…hiên đình 

Về quê ngoại, đất gò hoang …trống quá 
Lùm lá đừa khua động nỗi cô đơn 
Chiều nước lớn bầy cò giương cánh trắng 
Tìm chỗ dung thân bay đến mõi mòn 

Về quê nội, dất phèn đồng nắng cháy 
Ruông một mùa, thân lúa xác xơ gầy 
Đêm đi đăng, theo ông nằm mé bãi 
Đợi nước ròng và đợi những …ngày mai 

Tôi lớn lên thấy nhà tan, cửa nát 
Hoa “thanh bình”nở rộ giữa đau thương 
Người bỏ xứ , liều mình… tìm lối thoát 
Người lao lung nghe nói..chuyện thiên đường 

Bằng hữu xưa, thuở quần bô áo vải 
Kẻ công hầu, kẻ viên ngoại..phù hoa 
Tôi làm thơ dệt lầu son , gác tía 
Xé giấy làm tiền, giàu hơn cả người ta !!! 

Người tôi yêu, không cần tiền …giấy xé 
Bỏ tôi đi, sợ nhan sắc tàn phai 
Tình nghĩa thủy chung…Có gì đáng quí? 
Lỡ thân tằm, phải ngậm đắng làm vui 

Đành bỏ xứ để..tha phương cầu thực 
Đời lắm thăng trầm, trăm đắng ngàn cay 
Mất quê hương…Ai biết mình du mục? 
Mím môi cười :chuyện đá nát vàng phai 

Nguyễn Tấn Bi

Đã xem 1026 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*