Cổ Lai Hy – Cung Diễm họa

Cổ Lai Hy – Cung Diễm họa 

Thoát chốc mà nay bảy chục rồi …..
Thời gian như nước hững hờ trôi
Mắt tuy choáng ngợp nền tân học
Lòng vẫn thương vương nếp cựu thời
Kỳ Ký vó từng muôn dặm ruổi …
Hộc Hồng cánh đã vạn trùng khơi
Bão dông dễ chuyển thân tùng bách
Sừng sững đầu non ngạo nghễ cười

Cười để xua đi nỗi đắng cay
Lòng riêng thẹn với núi sông này
Gươm không vung để an bờ Bắc
Súng chẳng rền cho tĩnh cõi Tây
Nỗi nước, vườn khuya quyên thổn thức
Tình thơ, gác sớm chén vơi đầy
Quê hương ta ở phương trời đó
Thầm hỏi sao mình lại ở đây!

Ở đây chiều nhẹ phớt sương lam
Ðối cảnh lòng ơi, chợt nát tan!
Ðất khách những mong cơn gió trở
Trời quê còn đợi bóng đêm tàn
Bầu tiên muốn rót vào quên lãng
Lòng tục chừng quên nỗi oán hờn
Sông suối dù tuôn ra biển cả
Mưa nguồn lại mát đất phương Nam

Trời Nam thi phú đẹp giai chương
Vần điệu noi theo lối Tống Ðường
Chếnh choáng còn say men Lý Bạch
Gật gù những thích bút Vương Xương*
Hưng vong âu cũng trò tang hải
Ðắc thất cầm như cuộc hý trường
Còn rượu, còn thơ, còn xướng họa
Thân bằng tình lại đậm đà thương

Thương kẻ bao năm kiếp ngục tù
Heo may lòng đã dịu hơi Thu
Câu thơ mong kết niềm thân ái
Ngọn bút đừng mang nỗi hận thù
Thương Lãng sông kia trong với đục
Tâm tư lòng nọ sạch cùng nhơ
Ai ơi xin hãy cùng suy nghiệm
Ðừng mải chìm trong cõi mịt mù

Mịt mù xua sạch hãy lên đường
Rầm rập như đang giữa chiến trường
Ngạo nghễ mãi tung cờ Nguyễn Huệ
Oai hùng còn vọng trống Trưng Vương
Mong dân tộc thoát vòng tao loạn
Cầu xóm làng xa cảnh nhiễu nhương
Ba nhánh non sông chung một cội
Muôn lời hô lớn tiếng: Quê Hương!

Quê hương vời vợi dõi mây trời
Ðinh, Lý, Trần, Lê… trải mấy đời
Giữ nước chẳng gờm quân giặc dữ
Gìn nhà chi ngại lũ ma trơi
Sông xanh, núi biếc cùng tô điểm
Xóm dưới làng trên há lẻ loi
Vẫn đứng bên đình xinh dáng trúc
Võng trưa ngọt lịm tiếng ru hời

Ru hời theo gió thoảng mông lung
Âm điệu chao ôi! nói chẳng cùng
Kéo gỗ, câu hò vang vách núi
Mái nhì, giọng hát quyện ven sông
Chiều rơi, say đắm màn sương nhạt
Ðêm xuống, vui khơi bếp lửa hồng
Năm tháng tiêu dao cùng cảnh vật
Sự lòng ai có giống ai không?

Cùng ai chia xẻ thú thanh cao
Cái nghiệp văn chương đáng tự hào
Duyên bút ai không gieo lá thắm
Tình thơ ta mãi đợi âm hao
Niềm riêng đành gửi làn mây lượn
Tâm sự buông cho ngọn sóng trào
Phải buổi nhập nhằng thanh với trọc
Xin đừng lẫn lộn giữa vàng thau

Vàng thau cứ đánh lận con đen
Ðời lắm điêu ngoa lắm lụy phiền
Cái bả hư danh luôn quyến rũ
Miếng mồi chung đỉnh cố bon chen
Trèo non tránh bước chân người dại
Lội nước đừng theo gót kẻ điên
Mặc kệ ai hơn, mình chịu thiệt
Ung dung thơ thánh với bầu tiên

Bầu tiên vui thú cảnh non bồng
Suối hát chim ca dưới nắng hồng
Trí nhẹ nhàng mây, mây thắm biếc
Lòng trong veo nước, nước xanh trong
Thiền tâm, tỉnh ngộ câu không sắc
Phật tánh thấm nhuần chữ sắc không
Ðời có là chi mà bận mắt
Kho trời trăng gió mãi thong dong

Thong dong mong đất nước an vui
Phố thị thôn trang rộn tiếng cười
Nương sớm, vồng khoai con sáo nhảy
Ðêm thanh, cối gạo nhịp chày rơi
Hương quê hoa ngát mùi nhân ái
Cố lý lòng vương mối cảm hoài
Núi biếc, sông xanh, sông núi ấy
Nặng tình ai chắc cũng như ai

San Jose Mạnh Ðông 2006
Cung Diễm

* Vương Xương: Vương Xương Linh

Đã xem 303 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*