Chiều / Xuân Qua / Màu Xuân / Cám Ơn

Chiều 

Vàng thu lá úa cuộn hồn thơ 
Gió gợn sông trăng lặng ngóng chờ 
Liễu rũ soi mình ôm sóng mộng ………
Mây vờn che bóng rợp trời mơ 
Lang thang chiều bước- buồn duyên lỡ 
Chầm chậm nắng buông – dọi nguyệt mờ 
Đếm giọt đắng rơi sầu tí tách 
Nghe đời đứt quãng một đường tơ 

Trường xưa in dấu gót nàng thơ 
Tường cũ rêu phong nắng hạ chờ 
Dăm cánh phượng hồng đưa lối mộng 
Một tà áo trắng khỏa trời mơ 
Chiều lung linh dọi mầu hoa nhạt 
Dạ sắt se buông ngấn lệ mờ 
Lẻ bóng trăng khuya vàng đỉnh nhớ 
Thu tàn thưa nhặt tiếng đàn tơ 

Người đưa ta lạc giữa rừng thơ 
Rồi bỏ lại đây những nuối chờ 
Hạt nhớ đong đưa đầy biển mộng 
Sợi buồn quấn quit nặng thuyền mơ 
Trăng non thổn thức mầu thu úa 
Phượng thắm vi vu sắc hạ mờ 
Lặng lẽ hòang hôn về xóm vắng 
Bước đời cung lỡ phím chùng tơ 

Réo rắt cung đàn lãy phím tơ 
Người ơi ! nhung nhớ lệ hoen mờ 
Mắt xanh năm tháng oằn cay đắng 
Môi héo một đời dậy ước mơ 
Lối cũ mòn quanh sầu vọng tưởng 
Hồn xưa in dấu những mong chờ 
Vàng tay khói thuốc- tình say mộng 
Quản bút u buồn mấy dáng thơ 

Thu đến mang về trăm ý thơ 
Cho tình xa- thỏa dạ mong chờ 
Mây xanh xanh ngắt – say thuyền mộng 
Hoa thắm thắm hồng- quyện bến mơ 
Ngõ trúc loanh quanh làn khói nhạt 
Hàng cau thấp thóang ánh trăng mờ 
Chiều quê bảng lảng len màu nhớ 
Dạ khúc tương phùng mấy phím tơ 

Xuân Qua 

Nhặt cánh mai vàng rơi trước cửa 
Ta xâu thành nỗi nhớ xa xôi 
Chiều xuân ơi gió quyện hương đời 
Sâu thẳm đáy lòng vương vấn cũ 

Xuân đến đó rồi đi lặng lẽ 
Còn đây vài chậu cúc loe hoe 
Sương đêm mấy giọt cánh hoa nhòe 
Thân khẳng khiu còn trơ lá úa 

Xuân đến tưởng như cơn rạo rực 
Ồn ào dăm phút cũng qua nhanh 
Chút dư hương vị còn lây lất 
Đôi chiếc lá sầu vội uốn quanh 

Ngồi buồn ta đếm những xuân qua 
Mái tóc xanh xưa bóng nhạt nhòa 
Mấy nắng thu bao mùa lá rụng 
Mơ màng cánh nhạn chợt bay xa . 

Mồng 8 tết Canh dần 

Màu Xuân 

Màu nắng xuân hồng trong mắt em 
Chiều rơi nhè nhẹ bóng qua thềm 
Bâng khuâng tô nét bờ môi ướt 
Hơi ấm chuyền tay những ngón mềm 

Hương gió xuân nồng trên tóc em 
Hồng lên đôi má nỗi không tên 
Vân vê mảnh giấy vần thơ cũ 
Ánh mắt chừng như.. ứ bắt đền 

Hải ngoại em về lại cố hương 
Đáy lòng ăm ắp những yêu thương 
Bao nhiêu năm tháng là nhung nhớ 
Một chút nao nao luống đọan trường 

Nắng chiều lên phố thiết tha ơi 
Góc nhớ cho ai những tuyệt vời 
Nghe bước xuân qua về phố thị 
Ngây ngây gió thỏang chút hương đời. 

Saigon xuân Canhdần 

Cám  Ơn 

Xin cám ơn 
Em cho dòng nước mắt 
Để hiểu rồi 
Nghĩa hai chữ yêu đương 
Xin cám ơn 
Cho bao lần vấp ngã 
Để hiểu rằng 
Đời là những thương đau 
Xin cám ơn 
Những tháng ngày rong duỗi 
Để thấy mình 
Ngầy ngật nét xanh xao 
Xin cảm ơn 
Những đêm dài thao thức 
Đóm thuốc tàn 
Ám khói những ngón tay 
Xin cảm ơn 
Sợi mây hồng buổi sáng 
Chợt đếm thầm 
Những giọt đắng rơi nhanh 

Hai mươi năm xin làm người trả nợ 
Mảnh nợ đời không bút tích mượn vay 
Không chứng nhân không người làm khế ước 
Chỉ mơ hồ một thoáng kiếp trả vay 

Hai mươi năm xin làm người trả nợ 
Gánh cuộc tình chất nặng cả hai vai 
Có nhân chứng kia rồi- đây bút tích 
Kẻ cam tâm tình nguyện- đắp mộng đời 

Hai mươi năm vui với phận làm người 
Để một chiều ta nghe những tàn phai 
Chất trên vai những năm tháng nhọc nhằn 
Vì.. 
Ta rất vui xin làm người trả nợ 
Nếu.. 
Hết nợ rồi – ta biết trả cho ai ??? 

Nguyễn Khánh Chân

Đã xem 423 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*