Cây Đa Đầu Làng

Cây đa đầu làng & Riêng nhớ gốc cây đa

Cây đa đầu làng tuổi đã trăm năm
Tàn lá tỏa một khoảnh trời râm mát …….
Rễ tua tủa những cánh tay níu đất
Bình vôi ông táo vỡ chất ngổn ngang

Cây đa đầu làng có miếu thần hoang
Lá trẻ đi qua lượm dăm mảnh ngói
Cởi áo đội đầu ra sông tắm lội
Liếc miểng thia lia nhảy lượn mặt sông

Cây đa đầu làng canh gác cánh đồng
Mùa gặt hái chim chóc về hội tụ
Vườn trái ngọt rộn tiếng chim tu hú
Tôi nhặt lá đa đan mũ Chiêu Quân

Làng mỗi năm nhộn nhịp lúc vào xuân
Dân nô nức rước phường tuồng hát bội
Cây đa đầu làng bừng vui ngày hội
Bên gốc đa làm sân khấu mở màn

Chị lấy trồng tít tận dưới Trừng Giang
Cây đa đầu làng che em đứng ngóng
Ngày chị mất em buồn như chiếc bóng
Chị lại về nằm cạnh gốc đa

Một thời đạn bom khốc liệt tràn qua
Cây đa đầu làng chịu nhiều thương tích
Giặc bắn giết bêu đầu bao du kích[1]
Trên cành đa tiếng quạ réo âm hồn

Tôi ra đi đò dọc ngược Thu Bồn
Cây đa đầu làng đứng trông ủ rũ
Làng sạt sở qua bao mùa lũ lụt
Cây đa già bật gốc cuốn trôi phăng

Ngày trở về tôi đứng lặng bâng khuâng
Làng bây giờ chỉ trồng cây ăn quả
Ổi mít cam xoài bốn mùa đủ cả
Chẳng ai buồn trồng lại một cây đa.

 Phan Đắc Lữ 
Bảo An tháng 8 năm 2003

[1] Tình cảnh xảy ra vào những năm 1946-1947 trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

huệ thu hoạ: 
Cây Đa Đầu Làng 

Cây đa này đã thấy mấy mươi năm 
Vòm cổ thụ những ngày Hè rợp mát 
Ngày học bọn trẻ mình trần chân đất 
Vẫn thường thường tinh nghịch tạt đi ngang

Mặc ở trên có hương khói thần hoang 
Có ngôi miếu lợp trên bằng mái ngói 
Rồi cởi áo bọn chúng hùa bơi lội 
Cứ nhởn nhơ đùa giởn dưới giòng sông 

Trước mặt sông là bát ngát ruộng đồng 
Nhóm ngọn lửa mấy nhóc con quần tụ 
Cùng reo hò như chim kêu vượn hú 
Cầm roi tre lũ trẻ hóa đoàn quân

Ở làng trên nghe trống rộn mùa Xuân 
Người ta kháo chiều nay phường hát bội 
Vừa nghe nói lòng em thơ mở hội 
Tiền Mẹ cho bỏ túi cũng không màng

Con sông Thu mà cứ tưởng Trường Giang 
Trên bến nước chiều chiều cón đứng ngóng 
Trên bến nước chiều chiều in chiếc bóng 
Mẹ già nua ngồi nghỉ dưới cành đa

Bao tháng năm đã lần lượt trôi qua 
Tưởng cổ thụ vẫn còn lưu chứng tích 
Nhưng một sớm viên đạn nào pháo kích 
Cây đa xưa tan tác mảnh linh hồn

Nước trôi xuôi dằng dặc sóng Thu Bồn 
Mình qua đó bỗng thấy lòng ủ rũ 
Như là lúc Quê Hương tràn nước lũ 
Cả miếu thần cũng lần lượt trôi phăng 

Lạ lùng chưa sao mình bỗng bâng khuâng 
Thời đại mới nhà vườn đầy hoa quả 
Có chuối ổi, có rau dưa tất cả… 
Nhưng lòng riêng riêng nhớ gốc cây đa ! 

huệthu

Đã xem 489 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*